***
9 thg 12, 2025
3 thg 8, 2025
THÔNG BÁO
Chân Tâm tiếp tục cập nhật một cuốn sách tiếp theo có tựa là HIỂU
VỀ TRÁI TIM – Nghệ thuật sống hạnh phúc – Tác giả
Minh Niệm. Cuốn sách này là một tác phẩm rất có giá trị cho việc chữa lành tâm
hồn đang bị tổn thương và chia sẻ cách làm sao để có được một cuộc sống hạnh phúc chân
thật.
Cuốn sách được Chân Tâm lưu trữ tại phần Thực Hành.
5 thg 7, 2025
HIỂU VỀ TRÁI TIM (Phần 8)
Minh Niệm - First New
Nhà xuất bản Tổng Hợp Thành phố Hồ Chí Minh
Nghệ Thuật Sống Hạnh Phúc
8. THA THỨ
Tha
thứ luôn là linh dược có thể chữa trị mọi nỗi khổ niềm đau cho kẻ được tha thứ
và cả người tha thứ.
8.1 Chất liệu ân tình
Trong nguyên tắc thương yêu, đòi hỏi một
bên phải có khả năng thương yêu và một bên phải thật sự đáng yêu. Nếu bên kia
đánh mất tính đáng yêu, tức là họ đã tự rút lui ra khỏi mong muốn được thương
yêu, thì đương nhiên không thể đòi hỏi mức thương yêu của bên này phải cố định.
Tuy nhiên, lỗi không hoàn toàn thuộc về bên kia. Nếu tình thương bên này đủ
chân thành, mạnh mẽ và tỏa sáng, thì sẽ dìu dắt và nâng đỡ được đối tượng
thương yêu của mình cùng bay lên một lượt. Vậy khi cả hai cố gắng đắp bồi, một
bên cố gắng vươn lên và một bên hết lòng nâng đỡ, thì tình cảm ấy sẽ không bao
giờ bị gãy đổ.
Ta biết rằng khuyết điểm lớn nhất của
nền văn minh hiện đại là làm cho con người quá bận rộn. Ta không còn thời gian
để nghỉ ngơi và tận hưởng những giá trị mầu nhiệm xung quanh, thì đừng nói chi
đủ sức để nhìn lại chính mình và chuyển hóa những năng lượng tiêu cực. Lúc nào
ta cũng căng thẳng, mệt mỏi và đầy lo lắng cho tương lai. Một khi năng lượng
suy yếu thì ta rất khó làm chủ được suy nghĩ hay hành động của mình. Một lời
nói không dễ thương, hay cử chỉ vô tình làm nát lòng người khác là điều rất dễ
xảy ra. Nếu chẳng may lúc ấy gặp phải những nghịch cảnh lớn lao khiến năng
lượng suy giảm tới mức cạn kiệt, thì những phiền não trong ta chắc chắn sẽ tràn
lấp ra ngoài. Tham lam, sân hận, si mê là những năng lượng luôn chực sẵn trong
tâm một khi ta mất khả năng quan sát, nuôi dưỡng lý trí và đánh mất liên hệ với
sự sống. Lỗi lầm thường phát sinh từ ấy.
Dĩ nhiên, không phải ai sống trong môi
trường có quá nhiều năng lượng xấu thì cũng trở thành người xấu. Điều đó còn
tùy thuộc vào sự thông minh và bản lĩnh của mỗi người. Nhưng một đứa bé lớn lên
trong hoàn cảnh nghèo túng, gia đình ly tán, chưa bao giờ được đến trường, phải
thường xuyên sinh hoạt với đám người lỗ mãng để nương tựa và tìm kế sinh nhai,
thì khó mà mong đứa bé ấy luôn ngoan hiền hay thành thật. Một đứa bé khác lớn
lên trong những điều kiện vật chất đầy đủ, nhưng cha mẹ lại bận lo làm giàu nên
không có thời gian để gần gũi và thấu hiểu em. Thậm chí, họ thường hay cãi vã
và bày những điều gian trá trước mắt em. Rồi họ bù đắp trách nhiệm dạy dỗ bằng
cách đẩy em vào những ngôi trường danh tiếng, hay chiều chuộng theo mọi đua đòi
của em. Như thế làm sao em ý thức được tinh thần trách nhiệm, hay biết nhường
nhịn và tôn trọng mọi người?
Khi hay tin một nam sinh mang dao vào
trường hăm dọa giết thầy cô giáo, hay một nữ sinh đã đánh bạn mình thê thảm rồi
còn quay phim tung lên mạng thì ai mà không phẫn nộ. Ta cho đó là hành vi vô
đạo đức. Ta muốn những học sinh ấy phải bị trừng phạt một cách đích đáng. Nhưng
nếu ta đổ hết trách nhiệm lên vai em thì làm sao em gánh nổi. Em sẽ gục ngã và
mất hết tương lai, rồi ta cũng sẽ mất dần những đứa em tiếp nối ta đi về tương
lai. Em là đứa trẻ dại khờ luôn muốn trưởng thành nhanh chóng, nhưng vì tâm lý
chưa chuẩn bị nên đã bị sa ngã. Đúng ra, gia đình và nhà trường phải là môi
trường lý tưởng nhất để giúp em hiểu được mình và nuôi dưỡng lý tưởng sống.
Nhưng cha mẹ chỉ luôn ao ước con mình ăn học thành tài, nhà trường chỉ trông
mong học sinh có học lực xuất sắc, chứ đâu có kỳ vọng hay đầu tư vào phần đạo
đức của em. Giáo dục không thể thành công khi chỉ nhờ vào nỗ lực cá nhân. Và
nếu hai môi trường được coi là nhiều dưỡng chất nhất cho một đứa trẻ vững chãi
vào đời mà cũng quay lưng với trách nhiệm, thì ai sẽ giúp những đứa em ấy trở
về với xã hội, với chính em đây? Ta hy vọng vào các trại cải tạo ư? Sự trừng
phạt là giải pháp thấp kém nhất trong công tác giáo dục. Ta thấy thực tế chỉ có
số rất ít đủ nghị lực để quay về. Số còn lại mất hết niềm tin vào cuộc sống,
nên họ sẵn sàng buông xuôi và lún sâu vào vũng lầy cũ.
Trước khi trách giận những đứa em dại
khờ ấy, ta hãy tự hỏi mình đã làm gì giúp các em chưa? Hay ta nghĩ đó không
phải là trách nhiệm của mình nên ta vẫn đứng bên lề để mặc tình lên án, buộc
tội và xa lánh? Người lớn chúng ta cũng vẫn còn mắc phải rất nhiều vụng về, lầm
lỡ kia mà. Dù người khác chưa hay biết hoặc phanh phui, nhưng ta không thể tự
cho mình là trong sạch mà tùy tiện dán nhãn hiệu xấu xa lên đầu kẻ khác. Trong
kinh Phúc Âm, Chúa Jesus đã nhắc nhở: "Ai thấy mình không có tội thì cứ
ném đá vào người đàn bà này trước". Hãy cho người kia một cơ hội để chuyển
hóa, vì như thế cũng chính là ta đã tạo cho mình một lối thoát trong tương lai.
Đời sống còn chìm trong vô tâm thì không thể tránh khỏi những hành vi không tự
chủ. Ta cần tha thứ và giúp nhau vượt qua gian khó, chứ không phải ngồi đó đòi
hỏi người khác phải luôn hoàn hảo cho mình.
8.2 Làm
sao có thể tha thứ?
Giả sử sự khó khăn của người kia khoảng
một gang tay mà dung lượng trái tim ta có sẵn một gang rưỡi, thì xem như họ
được chứa đựng. Nhưng nếu sự khó khăn của người kia lên tới một gang rưỡi hoặc
hai gang, thì bắt buộc ta phải cố gắng để nới rộng trái tim mình lớn hơn mức
khó khăn đó. Lỡ như ta đã cố hết sức rồi mà trái tim cũng chỉ giãn nở tới mức
ngang bằng, hoặc dưới mức khó khăn của người kia thì sự nâng đỡ sẽ bất thành.
Dù vậy, người kia vẫn cảm nhận được và ghi khắc sâu đậm ân tình của ta. Bởi
không có thứ tình thương nào cao đẹp hơn khi nó được tạo thành từ sự buông bỏ
bớt những nhu cầu hưởng thụ căn bản nhất của bản thân. Ngoài ra, nó còn phải
vượt qua những áp lực của hoàn cảnh xung quanh, để giúp cho đối tượng thương
yêu của mình bừng tỉnh và đi tới. Ân tình ấy chỉ đến từ sự chân thành và tự
nguyện, chứ không có trong giao kết hay mong đợi của đối phương. Mà tha thứ
chính là đỉnh cao của ân tình.
Nếu bình tĩnh và biết quan sát thì bao
giờ ta cũng nhận thấy kẻ gây ra lầm lỗi mới là nạn nhân đáng tội nghiệp nhất.
Họ có thể làm cho ta đau trong nhất thời, nhưng năng lượng sân hận hay những bế
tắc tâm lý sẽ bủa vây và hành hạ họ trong từng giây từng phút. Họ càng tỏ ra
cứng đầu, không biết hối lỗi, thì lại càng đáng thương hơn. Bởi không biết bao
giờ họ mới tỉnh ngộ để có thể thiết lập cho mình một đời sống bình an và hạnh
phúc vững vàng. Vừa đánh mất niềm tin vào bản thân, vừa sợ những người thân yêu
bỏ mặc, vừa không biết cách giải quyết những đổ vỡ do chính mình gây ra, vừa lo
lắng không biết tương lai sẽ đi về đâu, nên họ thường rất hoang mang và rất cần
sự giúp đỡ. Họ biết họ không có tư cách để đòi hỏi gì thêm, vì ta đã từng
thương yêu họ hết lòng. Nên họ chỉ còn biết trông mong vào ân tình - món quà
tình cảm không suy tính, không dựa vào sự công bằng, không cần đáp trả từ nơi trái
tim của một người độ lượng.
Khi ta đã ý thức được đây là một kẻ đáng
thương hơn đáng trách thì ta sẽ không còn muốn đẩy khó khăn ấy ra khỏi ta nữa.
Tức là ta đã chấp nhận phần không dễ thương như ta đã từng đón nhận những phần
dễ thương của họ. Vấn đề còn lại là làm sao ta có thể chứa đựng được nỗi khổ
niềm đau ấy một cách dễ dàng khi trái tim ta vẫn chưa đủ lớn? Ta rất muốn tha
thứ nhưng vẫn không tha thứ được, lòng cứ quặn đau mỗi khi nghĩ đến sự hư hỏng
hay phản bội của họ. Nếu ta cho rằng tha thứ là một việc dễ làm, chỉ cần cố
gắng một chút là được thì ta đã lầm. Bởi ta từng bám chặt vào những nguyên tắc
cứng nhắc, luôn đòi hỏi sự hoàn hảo của người khác, vướng kẹt vào cảm xúc muốn
được tôn kính, luôn thấy mình là kẻ cống hiến nhiều hơn, chưa có thói quen hứng
chịu thiệt thòi hay hết lòng vì người khác, thì trái tim của ta sẽ rất khó nới
rộng ra thêm. Ta phải có khả năng thu dọn bớt những nhu cầu thỏa mãn sự ích kỷ
thì trái tim mới có chỗ để chứa đựng người khác. Nên nhớ, càng vị kỷ thì càng
không thể vị tha. Bởi vị kỷ chính là trở lực của vị tha.
Trong truyền thống nhà thiền có hai cách
để giáo huấn học trò, đó là: uy và ân. Uy tức là uy lực, là năng lực tỏa chiếu
từ lối hành xử trang nghiêm và giữ gìn khuôn phép, chứ không phải do mình la
hét vào mặt người khác mà có uy. Còn ân chính là ân tình, là sự tận tình giúp
đỡ khi người kia yếu kém hay tấm lòng bao dung độ lượng khi họ mắc phải lỗi
lầm, chứ không phải do mình thương yêu đến mức vướng lụy mà có ân tình. Thật ra
cái uy cũng chính là cái ân, bởi cái uy kia giúp họ luôn tỉnh thức và cố gắng
tiến bộ nên họ rất biết ơn. Và cái ân cũng chính là cái uy, vì cái ân kia giúp
họ một cách hết lòng, không điều kiện nên họ luôn thầm nể phục. Cũng như hiểu
biết và thương yêu, cái uy và cái ân không bao giờ tách rời nhau, dù có lúc một
trong hai cái được thể hiện nhiều hơn.
Mỗi khi dùng uy hay ân, ta phải rất cẩn
thận. Đôi khi ta nghĩ rằng mình phải làm như thế thì họ mới thức tỉnh, mới sợ
mà không dám tái phạm, nhưng kỳ thực là trong thâm tâm ta đang rất tức giận và
có ý muốn trừng phạt. Hoặc đôi khi thấy người kia quá đáng thương, cần được che
chở và vỗ về hơn là khiển trách, nhưng thực chất là ta đang lo sợ người ấy ghét
bỏ hay không còn quý mến mình nữa. Người kia đang mắc nạn và cần sự cứu giúp mà
ta lại xen ké quyền lợi của mình vào, thì sự tha thứ ấy không còn mang tính
chân thật nữa. Khi ta biết lầm lỗi này quá lớn, trong nhất thời không thể nào
coi như nó chưa từng xảy ra, ta nên cố nuốt nước mắt vào trong để cố gắng chấp
nhận mà giúp người kia một con đường. Hoặc biết trái tim mình đang đau nhức,
phải cần một thời gian nữa mới có thể chấp nhận và chuyển hóa. Thậm chí, ta
phải đành thú thật cho họ biết trái tim ta chỉ mở rộng tới mức ấy thôi. Tất cả
những hành động ấy đều là ân tình, là sự tha thứ đích thực.
Tuy ta không phải là bậc thánh để sẵn
sàng tha thứ hết mọi lỗi lầm của con người, nhưng nếu trái tim ta còn sức chứa
đựng thì đừng suy tính gì thêm nữa, hãy tha thứ cho nhau đi. Tha thứ luôn là
linh dược có thể chữa trị mọi nỗi khổ niềm đau cho kẻ được tha thứ và cả người
tha thứ. Thà tha lầm còn hơn chấp lỡ. Lỡ khi nhận ra chính thái độ cố chấp và
hẹp hòi của ta đã vô tình đẩy người kia rớt xuống tận cùng vực thẳm, thì ta sẽ
ăn năn hối hận suốt đời. Còn khi phát hiện ra quyết định tha thứ của ta đã không
mang lại hiệu quả thì ta vẫn còn nhiều cơ hội để cứu chuộc. Khi trái tim đang
trong tình trạng giãn nở ra và ngày thêm mạnh mẽ là trái tim đã tìm đúng hướng
hạnh phúc. Điều đáng sợ nhất trong quá trình yêu thương là ta đã để cho trái
tim mình co rút lại, yếu đuối, không còn chất liệu linh thiêng để sẵn sàng rung
cảm trước những tiếng kêu thương của cuộc đời.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng đã từng tin
tưởng tuyệt đối vào sự chuyển hóa kỳ diệu nơi trái tim con người: "Trái tim cho ta nơi về nương náu/ Được quên
rất nhiều ngày tháng tiêu điều" (Hãy yêu nhau đi).
Xin có mặt cho
người
Bằng tất cả trong
tôi
Phút giây này tỉnh
thức
Với ân tình chưa
vơi.
3 thg 7, 2025
HIỂU VỀ TRÁI TIM (Phần 7)
Minh Niệm - First New
Nhà xuất bản Tổng Hợp Thành phố Hồ Chí Minh
Nghệ Thuật Sống Hạnh Phúc
7. GHEN TUÔNG
Thương yêu mà
người này trở thành lính gác của người kia thì cuộc sống ấy khác gì chuyến lưu
đày tù tội
7.1 Tuy một mà hai
Bản chất của thương yêu phải có tính
đồng nhất. Niềm vui của ta cũng là niềm vui của người kia; nỗi khổ của người
kia cũng là nỗi khổ của ta. Không có cái ước vọng của riêng anh mà em không
biết; không có cái sở thích của riêng em mà anh chẳng cần quan tâm. Anh và em
khi đã kết tóc se duyên thì hai cuộc đời xem như một. Cái gì xảy ra cho người
này là xảy ra cho người kia; số phận người này tùy thuộc vào số phận người kia.
"Mình với ta tuy hai mà một" - hai thể xác hòa quyện thành một linh
hồn, một số phận, thì đó mới đích thực là tình yêu lứa đôi. "Mình" là
tiếng xưng hô của ta đối với người khác, nhưng cũng để gọi người bạn đời bằng
cái giọng thiết tha, trìu mến. Ngay tiếng gọi đó ta đã thấy được sự sáp nhập
ranh giới giữa đôi bên, cái ngã riêng biệt bị phủ lấp.
Vì thế trong quá trình thương yêu, ta
phải học hỏi lẫn nhau để chọn lọc những cái chung có tính chất xây dựng một
hạnh phúc chân thật, bền vững. Còn những cái riêng không hay, không dễ thương,
khiến cho bên kia phải gắng sức chịu đựng thì ta phải cố gắng mau chóng thay
đổi. Đồng nhất không có nghĩa là phải thay đổi tất cả để trở thành bản sao của
nhau. Cái đó là hệ lụy chứ không phải đồng nhất. Đồng nhất chính là hòa hợp, là
không có quá nhiều xung khắc. Thế nên, dù ta và người ấy có nguyện vọng sáp
nhập cuộc đời nhau thành một, hòa điệu với nhau về tính cách và lý tưởng sống,
thì ta cũng đừng bao giờ quên rằng họ vẫn có những điều rất khác với ta. Họ có
gia đình, bạn bè, tập quán, kiến thức, nhận xét, cảm xúc, sở thích và cả lý
tưởng của riêng họ. Ta muốn thương yêu thì chỉ xin được tham dự vào cuộc đời
của họ, chấp nhận và giúp đỡ. Chứ không phải ta tìm cách đẩy cuộc đời của họ ra,
để đặt cuộc đời của ta vào và muốn làm chủ.
"Ta với mình tuy một mà hai" ,
đây là nửa phần "linh hồn" không thể tách rời của câu ca dao trên.
Theo nếp sống truyền thống của Việt Nam, trong nguyên tắc hạnh phúc lứa đôi, ta
với mình vừa là một cũng vừa là hai. "Là một" vì muốn hướng tới sự
đồng điệu hòa hợp; "là hai" vì muốn hướng tới sự buông xả tự do.
Buông xả nghĩa là không thao túng hay giam hãm đời nhau, cho nhau không gian
thênh thang để thở, để thảnh thơi, để hòa điệu với mọi người và sự sống. Đây là
một thách đố rất lớn. Bởi ta thường hay nhân danh tình yêu để bắt đối tượng
thương yêu nhốt vào "tháp ngà" của ta. Ta muốn họ phải say mê chiều
chuộng ta, nhất nhất phải theo ý ta. Họ phải ở đó mãi cho ta, nếu có đi đâu thì
cũng phải trong tầm kiểm soát của ta. Đầu óc lúc nào cũng phải nghĩ đến ta và
chỉ có ta mà thôi. Nhưng ta quá ngây thơ, vì mong muốn tự do của mỗi người vô
cùng lớn, càng bị giam hãm thì họ càng muốn thoát ly. Tiền bạc, quyền lực hay
sắc dục làm sao trói buộc nổi cuộc sống của một con người, trừ phi kẻ ấy đang
vướng vào đam mê. Thương yêu mà người này trở thành lính gác của người kia thì
cuộc sống ấy khác gì chuyến lưu đày tù tội.
Cách biểu hiện đó chứng tỏ ta vẫn thấy
người kia còn ở ngoài ta, họ chưa phải là một phần của ta. Trong khi người kia
đâu chỉ có mỗi cái hình hài bằng xương bằng thịt. Tất cả những gì người kia đã
hiến tặng cho ta ngay từ thuở ban đầu như chấp nhận, tin yêu, mong nhớ, bình
yên, vững chãi, hạnh phúc đều là những tinh hoa quý giá nhất đã đi vào trong ta
và góp phần tạo nên con người của ta hôm nay. Khi ta chưa thấy được đối tượng
thương yêu luôn ở ngay trong chính ta tức là ta vẫn chưa đến được đỉnh cao của
tình yêu - anh là em và em cũng là anh. Đây không phải là triết lý cao siêu. Nó
là một sự thật rất hiển nhiên của nguyên tắc hòa hợp bền vững, mà bắt buộc mỗi
cặp muốn sánh đôi trọn đời phải thấu triệt cho bằng được. Dù đó là cả một quá
trình học hỏi và luyện tập, nhưng mỗi ngày đi về hướng đó là ta đã tiến gần tới
bản thể của nhau. Ta sẽ không còn quờ quạng nắm bắt những biến tướng tạm thời
nữa. Ta sẽ có sức mạnh trong tình yêu.
7.2 Dìu nhau qua gian
khó
Ghen tuông là thể hiện sự đuối sức trong
cái nhìn về bản thể của đối tượng thương yêu, nó sẽ làm cho tính chất mầu nhiệm
của tình yêu sớm vội phai tàn, vô vị. Nhưng ta lại nghe mọi người thường hay
nói rằng: "Có yêu mới ghen". Điều này cũng có lý. Bởi nếu không
thương yêu thì ta đâu cần tỏ thái độ muốn giành lấy người kia lại làm gì? Nhưng
nếu ta rất thương yêu họ thì tại sao ta lại làm cho họ khổ sở vì những cơn ghen
của ta? Sự thật là ta đang yêu chính ta đó thôi. Ta đang thương cho cái cảm xúc
tổn thương vì bị bỏ rơi, bị mất giá trị trong mắt người kia. Ta đã từng thấy có
nhiều người đối xử rất tệ bạc với người yêu, nhưng lại quyết giữ lấy đối tượng
ấy tới cùng. Vì họ nghĩ rằng, ít nhất người kia vẫn còn là điểm tựa an toàn cho
cuộc đời họ. Sự chiếm hữu đến thế là cùng!
Dĩ nhiên, trong tâm ai cũng có chứa hạt
mầm ích kỷ và đời sống hôn nhân phải có những cam kết ràng buộc chắc chắn.
Nhưng nếu ta để nó biến thành nguồn năng lượng quá lớn lấn át hết mọi nghĩa
tình, thì tình yêu sẽ dễ bị rạn nứt và đổ vỡ. Bản chất của tình yêu phải luôn
là sự tự nguyện. Khi người kia thoát ra khỏi ta mà họ lại thở phào nhẹ nhõm thì
chứng tỏ tình cảm mà họ dành cho ta đang rất miễn cưỡng, chẳng qua là vì bổn
phận hay trách nhiệm mà thôi. Chút ghen hờn tinh tế có thể làm cho người kia
thức tỉnh và vui sướng, vì họ thấy mình vẫn còn được thương yêu. Nhưng nếu ta
để nó trở thành một cơn sốt mãn tính hay một trận cuồng phong không định hướng thì
sẽ khiến người kia rất mệt mỏi, thất vọng và chán nản. Họ nhận ra cái không
gian bé xíu mà ta đã quy định cho họ, và cả những màn phản ứng hạ đẳng nhất của
ta trong khi giành lấy họ về và trừng phạt.
Ta không phải là đứa trẻ, hễ mỗi khi bị
mất phần là cứ khóc ré lên hay đập phá lung tung. Ghen tuông sẽ làm ta trở nên
tầm thường và xấu xí hơn, vì nó bộc lộ rất rõ bản năng tự vệ của ta. Hãy bình
tâm nhìn lại đời sống của người kia và chính ta. Nếu thấy ai cũng còn chìm
trong vô tâm vì trôi lăn theo cuộc sống thì khó trách sao họ không làm chủ được
những cảm xúc nông nổi nhất thời. Có khi họ rất thương ta và rất quý trọng mái
ấm gia đình. Nhưng một khi năng lượng trong họ suy sụp mà ta không ngừng đòi
hỏi hay rút tỉa, còn đối tượng bên ngoài cứ luôn sẵn sàng hiến tặng, thì sự
phản bội sẽ rất dễ xảy ra. Họ cũng chính là nạn nhân của cảm xúc yếu đuối và
lòng tham trong chính họ. Ta đã thật lòng thương yêu thì hãy cố gắng tìm cách
đưa họ trở về con người dễ thương năm xưa. Khóc lóc, trừng phạt chỉ khiến họ
nghĩ ta đang củng cố cái "nhà tù" cho họ. Khả năng quay trở về sẽ
không khó, nếu họ nhận thấy con đường ta mở ra cho họ thật sự an toàn và ấm áp.
Thật ra, ta cũng là nạn nhân đáng thương
của cảm xúc chính mình nên ta cũng cần được giúp đỡ. Đừng vì tự ái mà ta cố
tránh né sự thật: "Tôi mà ghen à? Anh tưởng anh là ai mà tôi phải ghen
chứ!". Nếu ta đã dùng hết cách mà vẫn không chuyển hóa nổi cơn bão ghen
tuông đang tàn phá trong ta và sắp tràn lấp ra ngoài, thì hãy nhờ người kia
giúp một tay. Hãy viết một thiệp báo là ta đang rất khổ vì hờn ghen, xin hãy
giúp ta lấy năng lượng độc hại ấy ra. Người kia là một người có hiểu biết và
tình thương thì không thể nào khước từ một lời thỉnh cầu thành khẩn như vậy.
Nhân lúc họ có thiện chí quay về giúp đỡ, hãy xin họ nói cho ta biết là ta nên
làm gì hay không nên làm gì để đáng yêu hơn. Nhớ đừng dùng tới cách "khổ
nhục" để khiến họ động lòng trắc ẩn hay cắn rứt lương tâm. Giải pháp đó
tuy hữu hiệu nhất thời, nhưng nó thể hiện hết sự thấp kém của ta và làm cho họ
khinh thường khi nhận ra sự thật. Sau này, họ sẽ không dễ dàng rung động trước
mọi phản ứng của ta nữa. Mọi việc sẽ không còn khó khăn và phức tạp khi ta đặt
nó trong tầm nhìn rộng rãi và một thời gian đủ lâu để xem xét tận tường. Kiên
nhẫn là chứng tích của tình yêu.
Có tới hàng trăm nghệ thuật để nắm bắt
trái tim người và ta không cần phải dùng tới cách hờn ghen bóng gió để ra sức
trói buộc nhau. Cách ấy làm tổn hại niềm tin và sự tôn trọng lẫn nhau, nên càng
cố yêu ta lại càng đuối sức. Có khi ta không nắm mà lại nắm được tất cả; có khi
ta muốn nắm tất cả nhưng chẳng nắm được gì.
Đó là bí quyết của cuộc sống. Ai có được
chiếc chìa khóa này sẽ trở thành vị chủ nhân đầy uy lực trong khu vườn tình
yêu.
Người vẫn ở trong
tôi
Như tôi mãi trong
người
Chút ghen hờn yếu
đuối
Làm nghĩa tình phai phôi.
1 thg 7, 2025
HIỂU VỀ TRÁI TIM (Phần 6)
Minh Niệm - First New
Nhà xuất bản Tổng Hợp Thành phố Hồ Chí Minh
Nghệ Thuật Sống Hạnh Phúc
6. CHỊU ĐỰNG
Nhẫn nhục không phải là thái độ hèn
nhát, mà đó là sự thực tập mở rộng dung lượng trái tim để chứa đựng được những
khó khăn lớn.
6.1 Chấp nhận để đi tới
Khi
nghe bác sĩ báo tin ta đã bị ưng thư, thông thường ta sẽ hoảng hốt và gào khóc
lên: “Ồ không, không thể như thế được. Tôi có làm gì đâu mà phải bị ung thư. Tại
sao không phải là người khác mà lại là tôi?”. Ta còn tưởng là mình không thể sống
nổi khi nhận được hung tin ấy. Nhưng rồi chừng vài tuần hay vài tháng sau, ta
cũng học cách chấp nhận được sự thật mình đã bị ung thư. Dù phải cần có những
phương thuốc thích hợp để chữa trị lâu dài, nhưng tế bào ung thư đã chậm phát
tán, vì ta đã tạo ra được năng lượng hòa thuận với chúng mà không ra sức kháng
cự hay ghét bỏ nó nữa. Theo y khoa, tiến trình trị liệu đã bắt đầu xảy ra. Chấp
nhận mình có bệnh là can đảm nhìn vào những khó khăn của cơ thể trong thực tại
để kịp thời cứu giúp, chứ không phải là thái độ bỏ cuộc. Cũng vì chạy theo những
tham vọng hay vì ý thức chủ quan mà ta đã để cho cơ thể mình xuống cấp trầm trọng.
Đến khi nó không còn đủ sức để phục vụ cho ta nữa thì ta lại bực tức, trách móc
và căm ghét nó. Đó là thái độ thiếu hiểu biết và thiếu tình thương đối với
chính mình.
Có
nhiều người tỏ ra rất tự tin khi tuyên bố: “Tôi không bao giờ bị bệnh” hoặc
“Tôi chẳng bao giờ thất bại”. Đó là một lời tuyên bố rất ngây thơ, vì không ai
mà không từng thất bại dù họ đang rất thành công. Nên nhớ, những điều kiện đưa
tới sự thàn công có khi nằm ngoài tầm tay, ta không thể cưỡng ép nó đến với ta
khi ta chưa tìm ra sự liên kết đúng đắn. Tất nhiên cảm giác thất bại rất khó chịu.
Ta vừa mất mát những gì mình đã hết lòng đầu tư, vừa suy giảm niềm tin vào bản
thân, vừa cố gắng tỏ ra bình thản trước mọi người. Nhưng tất cả sức ép đó đều
do chính ta tạo ra. Nếu ta biết nhìn đúng đắn và khoáng đạt hơn về vị trí của
mình và bản chất của cuộc sống, thì chắc chắn ta sẽ bớt ép mình phải như thế
này hay như thế kia. Như khi ta phạm lỗi, dù đã được người ấy tha thứ, nhưng ta
lại không chấp nhận bản thân mình.Ta không thể nào tin nổi một người có hiểu biết
và vững chãi như ta mà lại vướng vào lỗi lầm không đáng ấy, nên ta căm ghét và
muốn trừng phạt nó. Cũng bởi vì ta áp đặt mình phải luôn hoàn hảo, trong khi bản
thân còn rất nhiều chỗ yếu kém cần được ta nhìn nhận và chăm sóc. Chấp nhận yếu
kém là trung thực với chính mình, là vượt qua được những thói quen áp đặt hay sự
đối phó không cần thiết.
Khi ta đã luyện tập được thói quen chấp
nhận những yếu kém của chính mình, chấp nhận được những điều không như ý xảy ra
theo nguyên tắc nhân quả và duyên sinh của cuộc sống, thì ta cũng sẽ dễ dàng
chấp nhận những vụng về và lầm lỡ của kẻ khác. Nhìn lại, ta thấy phần lớn lý do
không chấp nhận của ta cũng chỉ vì ta thấy người kia không còn gì hay ho để cho
ta hưởng thụ, hoặc ta không muốn sự xấu xa của họ làm ảnh hưởng đến danh dự của
mình. Chứ không phải vì ta muốn giúp họ cố gắng để tiến bộ hơn như ta giải
thích. Nếu ta thật lòng vì cuộc đời họ thì sự chấp nhận kia không phải là thái
độ dung dưỡng cho thói hư tật xấu. Trái lại, nó còn giúp họ có thêm niềm tin và
nghị lực để vượt qua bản thân. Vì họ thấy mình vẫn còn giá trị trong mắt người
thương và họ còn tin tưởng tình thương chân thật luôn vượt ra khỏi sự sòng
phẳng. Nên dù ta có chấp nhận hay không chấp nhận thì sự thật vẫn cứ diễn ra
theo tiến trình của nó. Nếu chọn lựa thái độ chấp nhận, không tiếp tục tránh né
hay chống đối nữa, tức là ta đã bắt tay vào tiến trình tìm hiểu sự thật và tháo
gỡ. Vấn đề dù vẫn còn đó, nhưng ta không còn thấy nặng nề và khó chịu nữa. Ta
sẽ đủ kiên nhẫn tìm thêm điều kiện thích hợp để giúp nó được chuyển hóa.
6.2 Khả
năng chịu đựng
Tùy vào nhận thức của mỗi người và thói
quen luyện tập mà khả năng chấp nhận rất khác nhau. Có những vấn đề người khác
chấp nhận một cách bình thường nhưng ta lại phản kháng kịch liệt, và ngược lại.
Ngay cả chính ta cũng liên tục thay đổi mức độ chấp nhận. Có những điều tưởng
chừng ta không bao giờ chấp nhận, nhưng bây giờ ta lại thấy cũng được; và có
những điều ta đã từng chấp nhận một cách rất dễ dàng, nhưng sau này ta lại than
chịu hết nổi. Khi chấp nhận được ta thường cho rằng tại đối tượng kia dễ
thương; còn khi không chấp nhận được thì ta lại đổ thừa tại họ tăng thêm mức
khó chịu. Chứ ta không hề nghĩ rằng chính cơ chế tâm thức của ta đã không còn
giữ nguyên trạng thái ban đầu. Có thể nhận thức của ta đúng đắn hay lệch lạc
hơn, trí tưởng tượng tạm dừng hoạt động hay phóng đại hơn, cảm xúc suy yếu hay
mãnh liệt hơn, và những phiền não trong ta đã tan biến hay phát triển hơn. Vì
vậy, ta đừng quá tin vào sự chấp nhận hay không chấp nhận hôm nay của mình. Dù
ta đang rất ổn khi thực hiện một quyết định, nhưng với thời gian thì chính ta
và đối phương cũng sẽ có những chuyển biến rất bất ngờ.
Ta nên biết rằng trái tim ta luôn có khả
năng chứa đựng. Trong kinh Anguttara Nikaya, đức Phật từng đưa ra hình ảnh về
sự chứa đựng rất hay. Giả sử có một người lấy một vốc muối bỏ vào trong tô nước
thì tô nước ấy sẽ rất mặn, đến mức không thể uống được. Nhưng nếu họ cho vốc
muối ấy xuống dòng sông, dù cho cả chục ký muối, thì nước của dòng sông vẫn
uống được như thường. Nước của dòng sông uống được không phải vì nó không có
chứa muối. Mà vì lượng nước quá mênh mông nên với số muối ấy thì chẳng có nghĩa
lý gì cả. Ai mà không có những nỗi khổ niềm đau hay khó khăn, nhưng vấn đề là
trái tim mỗi người có đủ lớn để chứa đựng nó hay không. Nếu trái tim ta nhỏ mà
khó khăn bên ngoài quá lớn thì tất nhiên ta sẽ không thể nào chứa đựng nổi. Một
người cha quyết định từ bỏ đứa con hư hỏng vì sợ nó làm ảnh hưởng những đứa con
còn lại thì không hẳn đó là một quyết định sai. Nhưng thực chất ông đã thất
bại. Tình thương của người cha vốn bao la như dòng sông thì tại sao không chịu
nổi nắm muối bé nhỏ của con? Một trái tim thật sự rộng lớn thì đâu cần đòi hỏi
gì thêm nơi đối tượng đang quá yếu ớt. Ta thường hiểu lầm chữ nhẫn nhục có
nghĩa là đè nén hay cắn răng chấp nhận. Trong khi ý nghĩa của nó rất hay và rất
gần gũi: chịu đựng. Chịu có nghĩa là đồng ý chấp nhận; đựng có nghĩa là cái khả
năng dung chứa. Chấp nhận mà không có khả năng dung chứa thì cũng như không.
Dòng sông vì có cái dung lượng lớn hơn cái tô gấp chục ngàn lần, nên nó mới
chứa đựng được nhiều muối. Thi hào Nguyễn Du cũng đã từng nói: "Có dung kẻ
dưới mới là lượng trên". Người có khả năng dung chứa được kẻ khác, dù kẻ
ấy có như thế nào cũng không bao giờ ghét bỏ hay loại trừ thì đó mới đích thực
là người lớn, người bề trên. Cho nên, nhẫn nhục không phải là thái độ hèn nhát,
mà đó là sự thực tập mở rộng dung lượng trái tim để chứa đựng được những khó
khăn lớn. Ta không thể nói tội tình gì mình phải nhẫn nhục. Cuộc đời không phải
lúc nào cũng thuận theo ý ta đâu. Nếu ta không chuẩn bị sẵn một dung lượng trái
tim khá lớn, thì sẽ có lúc ta phải gục ngã trước hoàn cảnh hay đánh mất người
thương vì khả năng chấp nhận quá yếu kém của mình.
Điều tuyệt diệu là trái tim ta có thể mở
rộng tới mức vô cùng - vô lượng tâm - không có biên giới. Tâm ta có thể ôm trọn
trời đất này và cả vũ trụ, nếu nó phá vỡ được ranh giới của cái tôi bé nhỏ.
Nhưng chẳng cần phải đi hết cả thế gian này để trải lòng ra như biển như đất
thì ta mới có thể ôm hết muôn loài. Chỉ cần có thể chấp nhận bất cứ một đối
tượng nào đó, thấy họ chính là một phần thân trong bản thể vô ngã của mình, thì
ta sẽ không thấy mình đang cố gắng chấp nhận gì cả. Chấp nhận mà như không chấp
nhận. Có khả năng chấp nhận một cách tự nhiên như thế thì ta sẽ chấp nhận được
tất cả mọi đối tượng. Đạt đến trình độ này là ta đã tìm thấy được con người
chân thật vĩ đại của mình. Mọi vô thường biến hoại trên cuộc đời sẽ không còn
đủ sức uy hiếp ta được nữa.
Nắm muối không hề
mặn
Với lượng cả dòng
sông
Lỗi lầm kia bé nhỏ
Với cõi lòng mênh
mông.
(Còn tiếp ...)
29 thg 6, 2025
HIỂU VỀ TRÁI TIM (Phần 5)
Minh Niệm - First New
Nhà xuất bản Tổng Hợp Thành phố Hồ Chí Minh
Nghệ Thuật Sống Hạnh Phúc
5. TỨC GIẬN
Khi ta chưa thấu hiểu cơn giận, dù
có điều khiển được nó thì cũng chỉ là giải
pháp tạm thời mà thôi.
5.1 Cơn giận từ đâu tới?
Mỗi
khi giận ta thường cho rằng chính người kia là thủ phạm đã làm cho ta giận, như
thể cơn giận đang ở trong ta là do họ đem tới vậy. Vì thế ta luôn tìm mọi cách
để trả đũa, dù ít nhất là một câu nói hay một hành động khiến người kia phải
đau lòng hay tức giận thì ta mới hả dạ. Ta cho rằng mình phải làm như thế thì mới
mạnh mẽ, để họ không còn dám chọc giận mình nữa. Sự thật là càng trả đũa thì
cơn giận càng lớn mạnh và khiến ta càng đuối sức. Vì khi giận năng lượng trong
ta bị đốt sạch, cơ thể liên tục phóng thích các chất kích thích adrenaline và
cortisol gây rối loạn chu kỳ sinh học của cơ thể, nhất là nhịp tim và hơi thở
tăng dồn dập. Ta sẽ rơi vào tình trạng “hôn mê tạm thời”, nhìn mọi thứ đều sai
lệch, suy nghĩ không sáng suốt và không kiểm soát nổi mọi hành vi của mình.
Nếu
thế hệ trước, gần nhất là cha mẹ, có mang tính nóng giận thì ta khó thoát khỏi
sự trao truyền từ nhiễm sắc thể (DNA). Ta còn chịu sự “tưới tẩm” từ cách nói
năng, cư xử, hành động hằng ngày của họ. Môi trường lớn lên và làm việc cũng
đóng góp đáng kể cho tính cách nóng giận hình thành trong ta. Sự nuông chiều và
nể trọng cũng rất dễ khiến ta có thói quen muốn gì được nấy hay muốn chứng tỏ
quyền lực trước mọi người, vì thế chỉ cần có chút vấn đề không vừa ý là ta lập
tức nổi giận ngay. Ngoài ra, ta còn bị ảnh hưởng sâu nặng bởi tâm thức xã hội,
nên ta luôn cho rằng nổi giận là bản năng tự vệ của con người, nhờ nó người
khác mới không dám uy hiếp mình. Ta còn xem đó là cách giải tỏa cảm xúc để ta lấy
lại sự cân bằng mỗi khi gặp chuyện phiền toái. Nhưng thực chất là ta đã thất bại.
Ta chưa thuần phục được bản tính hơn thua cố hữu, không biết cách giãi bày sự
không hài lòng một cách hiểu biết hơn và đang làm cho tình trạng càng tồi tệ.
5.2 Chuyển hóa cơn giận
Sau mỗi cơn giận, ta thường cảm thấy hối tiếc và ray rức vì những phản ứng dại dột và thấp kém của mình. Ta biết mỗi lần tức giận là mỗi lần ta đánh mất hình tượng đẹp và làm suy giảm niềm tin yêu thương trong mắt người khác, nên lòng cứ dặn lòng sẽ không để cho cơn giận thao túng mình thêm lần nào nữa. Thế nhưng khi gặp chuyện trái nghịch, nhất là tổn hại đến quyền lợi hay danh dự, là cơn giận dữ không hẹn mà lại đến. Ngay lúc ấy dù được người khác nhắc nhở ta cũng gạt ngang, lý trí cũng phải đứng lại chào thua cảm xúc. Từ thất bại này đến thất bại khác, ta dần trở nên căm ghét cơn giận của mình. Rồi có khi ta quay sang trách giận cha mẹ trao truyền chi cái tính nóng giận làm khổ mình khổ người khác.
Thật ra, nếu hạt giống tức giận trong ta không được nuôi dưỡng thường xuyên thì nó không đủ sức làm cho ta khổ. Ta đã vô tình tạo ra nó từ những điều bất như ý nhỏ nhặt trong đời sống hằng ngày mà ta không biết như: kẹt xe, xếp hàng mua đồ, gọi điện cho người thân không nhấc máy, thức ăn không vừa miệng, người kia quên chào hỏi… đến những phiền toái do chính mình gây ra như: mang nhầm chìa khóa, uống nước nóng bị bỏng miệng, trượt chân ở cầu thang, tìm mãi không ra món đồ, hồi tưởng về quá khứ đau buồn… Nếu ta không quan sát và hóa giải bớt những phản ứng chống đối một cách âm ỉ từ những việc như thế, thì cơn giận chắc chắn sẽ hình thành như một quy trình tự nhiên. Khi nguồn năng lượng giận dữ gần như mặc định trong tâm thức, chỉ cần một hành động không dễ thương hay một hoàn cảnh trái ý nho nhỏ cũng đủ khiến cho nó bị kích động. Nó sẽ nhanh chóng biến thành cơn giận dữ dội mà chính ta cũng rất bất ngờ.
Khi phát hiện ra cơn giận đang nổi lên và sắp sửa “bung” ra những lời nói hay hành động, ta hãy mau chóng tìm cách tách ly ra khỏi đối tượng vừa mới tác động vào cơn giận của mình. Lý tưởng nhất là ngồi trong căn phòng yên tĩnh, hay đi dạo trên con đường râm mát. Trong trường hợp không thể tách khỏi hoàn cảnh thì ta ngồi yên đó, cố gắng đừng mở lời nói thêm một câu hay một từ nào, dù ta cho đó là lời giải thích thỏa đáng. Mọi hành vi xảy ra trong cảm xúc giận hờn đều khiến ta phải hối tiếc về sau. Ta hãy cố quên đối tượng kia đã làm hay nói điều gì với ta, mà chỉ đem hết tâm ý tập trung vào hơi thở để lắng dịu cơn bão cảm xúc. Nếu ta có sẵn kỹ năng theo dõi hơi thở để định tâm thì chỉ 15 phút sau ta sẽ vượt khỏi. Cũng như khi căn nhà của ta bất ngờ bị cháy thì ta cần lo chữa cháy để cứu lấy những tài sản quý giá bên trong, chứ đừng vội truy cứu hay trừng phạt kẻ mà ta nghi ngờ đã đốt nhà. Chuyện đó “hạ hồi phân giải”.
Hơi thở là điểm tựa rất an toàn mỗi khi ta bị những cơn bảo cảm xúc tấn công mà ta không biết phải làm sao. Tuy nhiên nếu cứ sử dụng mãi cách này thì ta sẽ không thể nào hiểu rõ bản chất cơn giận của mình. Không hiểu rõ cơn giận thì muôn đời ta cũng không thể chuyển hóa được nó, sẽ mãi bị nó phiền nhiễu. Cho nên, sau khi luyện tập được thói quen nhìn lại bản thân mình mỗi khi nổi giận, thay vì tìm cách trả đũa, ta hãy dành nhiều thời gian để quan sát cơn giận của mình. Hãy chú tâm quan sát tiến trình từ khi cơn giận biểu hiện lên bề mặt ý thức, thôi thúc ra hành động, đến khi nó tan biến. Khi có kinh nghiệm, ta sẽ phát hiện ra cơn giận vốn không có thật. Nó chỉ là nguồn năng lượng được sinh ra từ vài sai sót trong sự vận hành của tâm thức như: nhận thức sai lầm, tư tưởng phóng đại, cảm xúc nhạy bén, các giác quan không được phòng hộ cẩn thận. Nên chỉ cần duy trì khả năng quan sát tiến trình ấy lâu bền, bằng thái độ không thành kiến, từ từ ta sẽ thấy rõ những gì được tạo nên cơn giận và dễ dàng chuyển hóa nó.
Tuy nhiên, lỗi thường mắc phải là ta mong muốn mình sẽ hết nóng giận ngay khi bắt đầu luyện tập. Một thói quen được hình thành trong thời gian quá dài thì không thể thay đổi trong một sớm một chiều được. Tiến trình quan sát cơn giận có thể đem tới cho ta những khó chịu bất ngờ trong giai đoạn đầu, nhưng dần dần ta sẽ quen và còn cảm thấy rất thú vị như đang xem một bộ phim hành động. Ta cứ ngồi đó quan sát cơn giận của mình như đang ngã người ngồi ghế xem phim vậy. Trong trường hợp bất hại đến kẻ khác, ta hãy để cho cơn giận vẫn cứ xảy ra theo tốc độ riêng của nó và ta không có ý đuổi theo để dập tắt. Ta chỉ quan sát để thấu hiểu cơ chế hoạt động của nó như thế nào thôi. Mỗi lần quan sát sẽ cho ta một cái thấy mới về bản chất vô thường của cơn giận. Nhận thức sai lầm trong ta từ đó sẽ rơi rụng. Ta cần kiên nhẫn luyện tập điều chỉnh lại cơ chế hoạt động của tâm thức, chứ không phải muốn trấn áp hay điều khiển cơn giận. Khi ta chưa thấu hiểu cơn giận, dù có điều khiển được nó thì cũng chỉ là giải pháp tạm thời mà thôi.
5.3 Có thương đừng giận
Ta cũng đừng vội thỏa mãn với kết quả thực tập ban đầu, dù ta không còn dễ giận như trước nữa. Thậm chí, ta có thể mỉm cười thật tươi khi nghe lời quở trách của sếp hay hành dộng bất cẩn của một bạn đồng nghiệp. Hãy đợi đấy! Khi về đến nhà, nếu bất ngờ ta bị người thương nghi ngờ hay phán xét một cách vô căn cớ, thì cơn giận năm xưa sẽ quay về ngay lập tức. Thế nhưng, ta lại hay biện minh rằng “có thương mới giận”. Ta nghĩ đối với người dưng nước lã thì như thế nào ta cũng mặc kệ, ta chẳng cần quan tâm vì họ chẳng liên quan gì đến ta. Đằng này, một người sống với ta chừng ấy năm trời, lúc nào ta cũng tin yêu và sẳn sàng cho họ tất cả, mà họ lại đối xử với ta như thế thì đó là sự xúc phạm rất nặng nề. Nhưng sự thật là ta đang tức tối trước những “đòn tấn công” mà ta không hề có ý thức phòng thủ. Vì ta cho rằng khi ta đã hết lòng với ai thì người đó không được quyền làm cho ta tổn thương.
Đòi hỏi một người đừng bao giờ có những lầm lỡ với ta, chỉ vì ta từng nâng đỡ hay hiến tặng cho họ quá nhiều thứ thì đúng là một ảo tưởng. Thử đổi lại vị trí ấy xem ta làm như thế được không? Đời sống ngày càng nhiều áp lực, chỉ mỗi khó khăn kinh tế thôi cũng đủ khiến người ta mất hồn mất vía rồi, nên việc bỏ bê bản thân và hành động sai sót cũng rất đỗi thường tình. Nếu ta là người có hiểu biết và đang bình ổn thì hãy giúp họ tươi tỉnh lại, để họ nhận diện ra chính mình và sự mầu nhiệm của cuộc sống đang hiện hữu. Chứ lẽ nào ta lại muốn quẳng tiếp vào họ cơn thịnh nộ nảy lửa để thiêu đốt họ thêm? Trừ phi không tự chủ được mình, chứ ta đừng bao giờ cố gắng giả bộ nổi giận để mong bên kia thức tỉnh và hành động đúng đắn trở lại. Không ai thích đón nhận những cảm giác nặng nề và khó chịu cả. Dù biết mình có lỗi và không thể phản kháng ra mặt, nhưng họ sẽ rất mệt mỏi và bất mãn ta. Không cẩn thận thì cách đó có khi bị hiểu lầm là thái độ trừng phạt không thương tiếc, nên họ sẽ nuôi hận trong lòng và sẽ làm tình trạng tồi tệ hơn.
Nên nhớ, phiền não vốn rất tinh tế. Nếu không có một kỹ năng quan sát thật tốt thì ta khó mà phát hiện hết sự vận hành của nó. Để rồi một ngày nào đó ta không thể ngờ cơn giận điên cuồng bỗng từ đâu tràn ra như thác lũ. Cũng do ta thường quá chủ quan tưởng mình không còn giận hờn nữa, hoặc nghĩ rằng mình chỉ giả bộ để ra uy, hay cố gắng trình diễn để lấy lòng kẻ khác, mà ta không thấy những đợt sóng tức giận đang ngấm ngầm bên trong. Mỗi ngày một chút, năng lượng giận hờn kết tinh thành một khối rất lớn mà người ta thường gọi là nội kết. Khối nội kết này gần như chi phối mọi hành vi của ta. Lúc nào nó cũng khiến ta cau có hay gây sự với người khác, mặc dù họ chẳng làm gì ta cả. Hóa ra, ta đã không hiểu hết cái tâm cố chấp và chưa đủ độ lượng của mình, dù trong ý chí ta cho rằng những chuyện ấy không đáng chi cả. Thế mới biết, thấu hiểu hết những ngõ ngách sâu kín trong tâm còn quan trọng hơn là dập tắt được ngay một cơn giận.
Cho nên, khi nào ta vẫn còn quá quan trọng và luôn tìm cách nâng niu cái tôi của mình thì cơn giận sẽ vẫn còn. Trong khi đó, tình thương chính là “khắc tinh” của cơn giận.
Cơn giận cũng vô thường
Nắng bừng vỡ màn sương
Mời lên tâm tỉnh thức
Càng nhìn lại càng thương.
(Còn tiếp ...)
16 thg 6, 2025
HIỂU VỀ TRÁI TIM (Phần 4 )
Minh Niệm - First New
Nhà xuất bản Tổng Hợp Thành phố Hồ Chí Minh
Nghệ Thuật Sống Hạnh Phúc
4. TÌNH THƯƠNG
Lòng phải hiểu được lòng mới là tình
thương chân thật.
4.1 Tình thương là hiến tặng.
Có
bao giờ ta tự hỏi vì sao ta lại thương người ấy không? Vì họ dễ thương ư? Ồ,
như vậy là ta chỉ đến để hưởng cái dễ thương ấy chứ ta đâu có thương. Điều đó
thì ai cũng làm được, người nào cũng có thể thương một người dễ thương kia mà!
Người dễ thương tức là người rất ngọt ngào, rất nhẹ nhàng, và đặc biệt lúc nào
cũng quý mến hay nhúng nhường trước ta. Nếu họ dễ thương với người khác mà
không dễ thương với ta, thì chưa chắc ta thấy họ dễ thương và ta thương. Trong
những mối quan hệ ruột rà cũng vậy, có phải ta thương họ vì trách-nhiệm-phải-thương
bởi vì họ có liên hệ ràng buộc với cuộc đời ta, hay vì ta biết họ đáng thương
và đang cần đến tình thương của ta? Thực tế, không ít người đã cảm thấy mình chịu
tổn thất quyền lợi quá nhiều vì những người thân, nên họ đã đóng cửa trái tim lại
mà không muốn thương nữa. Thân chỉ trở
thành thương, khi cái thân ấy ít nhiều
có thể mang tới quyền lợi, dù chỉ là thái độ nể trọng hay được tiếng là người tốt.
Ai
thương ta thì ta mới thương lại, Ai không thương ta thì tội gì ta phải thương.
Nghe có vẻ như đổi chác sòng phẳng quá. nhưng đó luôn là thực trạng. Đúng là rất
khó có thể thương một người mà họ không hề thương ta, thậm chí còn thù ghét ta,
hay làm khổ ta nữa. Thà họ thương ta ít hơn thì may ra cũng còn chấp nhận được.
Trừ phi đó là tấm lòng của cha mẹ hay những bậc tu hành đạt tới từ bi thì mới
có thể thương yêu mà không đòi hỏi điều kiện. Ta như thế nào họ cũng thương.
Nhưng ta cũng đã từng chứng kiến, có nhiều bậc cha mẹ can tâm dứt bỏ con mình
chỉ vì nó bị tật nguyền, hư hỏng. Hoặc có những vị nổi tiếng làm công tác từ
thiện, nhưng lại dễ dàng làm ngơ trước đứa trẻ bụi đời chìa tay xin ăn ở một
nơi không ai hay biết. Thương yêu tuy có thiên tính của con người, nhưng ta phải
luyện tập rất nhiều để chuyển hóa sự ích kỷ hẹp hòi thì tình thương mới chân thật
được.
Tình
thương chân thật trước tiên phải là thái độ hiến
tặng. Ta đừng nhầm lẫn với thái độ lăng xăng cố làm mọi cách để vừa lòng
người kia, mà thực chất chỉ vì muốn “ghi thêm điểm”. Sự hiến tặng chân thật phải
xuất phát từ tấm lòng muốn cho bên kia được an vui và hạnh phúc hơn. Vì vậy, mỗi
vật phẩm ta đem tới phải hoàn toàn vì quyền lợi của họ, chứ không được xen ké
quyền lợi của ta vào, dù chỉ cần họ thấy được tấm lòng của ta. Muốn người kia
thấy được tấm lòng của ta, thì cũng không ngoài mục đích kiến họ thương yêu
thêm hoặc đánh giá cao về ta mà thôi. Dù biết rằng trái tim ta chưa quảng đại để
có thể thương họ mà không cần được thương lại, nhưng cũng đừng vì thế mà ta cứ
phải kèm theo điều kiện trong mỗi lần hiến tặng. Đó không còn là tình thương nữa.
Suy
cho cùng, thương người khác đã là một sự hưởng thụ rồi. Chẳng phải trên đời này
có biết bao người muốn thương mà không có người để thương đó sao. Người thì thiếu
gì, nhưng người để thương ắc phải dính dấp gì đó đến ta, chứ đâu thể tự nhiên
muốn thương ai là thương được đâu. Nói đúng hơn, đối tượng ấy phải từng có cảm
tình hay ân nghĩa với ta, hoặc ít ra họ phải chấp nhận và cảm thấy vui khi biết
ta thương họ thì ta mới thương được. Nên có người để thương là hạnh phúc lắm rồi,
đâu nhất thiết phải đòi hỏi họ làm gì thêm cho ta nữa. Một ngày nào đó mọi người
bỏ ta chạy hết, ta chẳng còn ai để thương thì khốn khổ. Sống mà không thể
thương yêu thì đó là một tai nạn lớn. Vậy nên, ta hãy thương sao để đối tượng
thật sự được thừa hưởng, mà ta vẫn không trở thành kẻ khổ lụy vì tình thương.
Có như thế ta mới không làm lu mờ nghĩa đẹp của tình thương.
4.2 Tình thương là chia sớt.
Nếu như hiến tặng là đem tới niềm vui, thì chia sớt là lấy đi nỗi khổ. Ai cũng có lúc gặp hoàn cảnh khó khăn hay vướn vào nỗi khổ. Nhưng họ sẽ không cảm thấy buồn tủi mà trái lại còn thêm nghị lực để vượt qua, nếu họ luôn có người thương ở bên cạnh chia sớt. Dù ta không đủ sức kéo họ ra khỏi vũng lầy đau khổ, nhưng ít ra sự có mặt kịp thời của ta cũng có thể làm cho nỗi khổ niềm đau kia vơi đi ít nhiều. Bởi vì họ đã cảm nhận được sự chân thành của ta. Họ biết ta thật sự yêu thương cuộc đời họ, muốn gánh vác một phần nào trách nhiệm cho cuộc đời họ, và muốn đồng hành với họ đi về tương lai. Một nỗi đau khi được chứa đựng bởi hai trái tim thì chắc chắn nó sẽ không đủ sức làm thành nổi đau nữa. Đó là lý do mà ta luôn cần có nhau trong cuộc đời này.
Sống với một người lúc nào cũng nói thương ta, nhưng khi ta gặp khó khăn thì họ lại tỏ ra chẳng hề hay biết. Đến nổi, ta trực tiếp báo cho họ biết và chỉ xin họ ngồi xuống lắng nghe để thấu hiểu thôi mà họ cũng có đủ thứ lý do để thoái thác. Tình thương như thế sẽ không mang lại hạnh phúc. Họ luôn nghĩ rằng, họ đã quá cực khổ để đem tiền bạc, và danh dự về cho ta rồi, nên họ không còn đủ sức để nhận thêm những phiền toái khác nữa. Ta hãy tự giải quyết lấy. Đáng lẽ khó khăn kia chỉ là khó khăn thôi, nhưng chính thái độ hờ hững vô tâm của họ đã khiến cho khó khăn ấy biến thành nỗi khổ. Ta biết chứ. Ta biết họ đang rất bận rộn và không có nhiều năng lượng để giúp ta giải quyết vấn đề. Nhưng ta cần thái độ quan tâm chia sẻ của họ thôi, dù chỉ là một lời hỏi han cũng đủ làm ta cảm thấy ấm áp rồi. Vì thái độ ấy báo cho ta biết đó là người đang cùng chịu nổi khổ với ta.
Có hiểu mới thương, không hiểu mà thương thì tình thương ấy sẽ rất hời hợt và có khi là giả tạo. Mà muốn hiểu nhau thì cần phải lắng nghe nhau, phải biết bên kia muốn gì hay không muốn gì để ta ứng xử cho hợp lý. Cho dù có những yêu cầu không thật sự chính đáng, nhưng ta cần biết họ đang vướn kẹt vào tâm lý nào để kịp thời tháo gỡ. Nếu ta nhân danh tình thương rồi cứ làm theo kiểu của mình, thì rốt cuộc chẳng giúp được gì mà còn làm cho nổi khổ lớn thêm. Dĩ nhiên thiện chí là cần thiết. Bởi đôi khi ta phải kiên nhẫn lắm mới lắng nghe nổi, hoặc ta phải khuyên lơn hay nài nỉ thì người kia mới chịu nói ra hết những niềm đau chôn giấu. Ngoài ra, ta còn phải đón nhận những năng lượng rất nặng nề từ những lời kể lể, khóc than hay đầy sân hận của họ mà không để bị tổn thương. Vì vậy, thiện chí phải là thái độ biết nghĩ cho người kia hơn là nghĩ cho mình (thương), mà cũng biết cách nghĩ sao cho đúng đắn (hiểu) thì mới có thể giúp được.
Cho nên nếu đã thật sự thương nhau thì ta phải luôn biết và hiểu được những gì đang xảy ra cho nhau mà không cần đợi loan báo. Lòng phải hiểu được lòng mới là tình thương chân thật. Đâu cần làm điều gì quá lớn lao mới gọi là yêu thương. Chỉ cần thường xuyên quan tâm sâu sắc đến tình trạng sức khỏe của họ, nấu một món ăn đúng sở thích của họ, sẳn sàng xắn tay áo phụ họ rửa dọn bếp núc, giúp họ sửa lại cái thắng xe, không nỡ nhờ vả khi thấy họ đang bận bịu, không bao giờ bỏ mặc mỗi khi họ hoang mang hay lạc lõng. Như thế cũng đủ làm cho đối tượng thương yêu cảm nhận được sự chân thành của ta rồi.
Để có đủ năng lực làm tất cả những điều đó, ta phải ý thức rằng chia sớt và hiến tặng là hai chất liệu không thể thiếu trong bất cứ tình thương nào. Không có nó thì không có gì để gọi là tình thương cả. Bởi vì nổi khổ của người ta thương cũng chính là nổi khổ của ta. Ta không giúp người thương của ta thì ai sẽ giúp bây giờ?
Tình thương yêu rộng lớn
Luôn đem tới niềm vui
Cùng sớt chia nỗi khổ
Dìu nhau về thảnh thơi.
(Còn tiếp ...)
12 thg 6, 2025
HIỂU VỀ TRÁI TIM (Phần 3)
Minh Niệm - First New
Nhà xuất bản Tổng Hợp Thành phố Hồ Chí Minh
Nghệ Thuật Sống Hạnh Phúc
3. TÌNH YÊU
Ta còn quá yêu bản thân mình thì làm sao ta có thể yêu thêm người khác. Dù có yêu người khác cũng chỉ để phục vụ cho bản thân mình mà thôi.
3.1 Đã mang lấy một chữ tình.
Người
ta thường hay nói đùa với nhau: “Yêu thì
khổ, không yêu thì lỗ. Thà chịu khổ còn hơn chịu lỗ”. Nói đùa mà thật. Dù
được cảnh báo yêu là khổ như một nguyên tắc bất di bất dịch, nhưng hầu hết ai
cũng chấp nhận khổ để có được cảm giác yêu. Thi sĩ Xuân Diệu đã từng lên tiếng
dùm ta: “Làm sao sống được mà không yêu/
Không nhớ không thương một kẻ nào”. Sống mà không yêu thương thì sự sống
đâu còn ý nghĩa gì nữa. Hãy cứ yêu đi. Càng yêu ta sẽ thấy cuộc đời này càng
thêm mầu nhiệm. Nếu sợ khổ mà không dám yêu thì ta có chắc mình sẽ sống hạnh
phúc hơn không? Đời sống còn nhiều thứ khác khiến ta khổ chứ đâu chỉ có mỗi
tình yêu. Xung quanh ta có biết bao người dám “chịu khó” để yêu thì tại sao ta phải sợ? Tình yêu có thật đáng sợ
như ta nghĩ không?
Yêu
thương vốn là bản năng tự nhiên của con người. Nhưng nếu ta yêu thương con
sông, yêu thương cánh đồng, yêu thương quê hương, yêu thương kẻ bất hạnh… thì
ta đâu có khổ. Đằng này đối tượng yêu thương của ta quá hấp dẫn, có thể đánh động
vào cảm xúc khát khao của ta, có thể làm cho ta đêm nhớ ngày mong hay mất ăn bỏ
ngủ, có thể khiến ta bất chấp tất cả để sở hữu được nó. Thi hào Nguyễn Du đã diễn
tả tâm trạng này rất hay trong đoạn thơ: “Đã
mang lấy một chữ tình/ Khư khư mình buộc lấy mình vào trong/ Vậy nên những chốn
thong dong/ Ở không yên ổn ngồi không vững vàng/ Ma đưa lối quỷ đưa đường/ Lại
tìm những chốn đoạn trường mà đi”. Khi cảm xúc yêu đương bùng vỡ thì ta
không còn tự chủ được nữa, mọi nhận thức hay phản ứng đều vượt tầm kiểm soát.
Ta cứ lầm lủi lao tới phía trước như kẻ mộng du, không ý thức được mình đang đi
đâu dù sắp bước vào hầm hố chông gai. Người Tây phương gọi trạng thái ấy là “fall in love”, tức là đang bị cuốn vào
tình yêu, mà cũng có thể hiểu là đang té ngã trong tình yêu.
Cảm
xúc yêu đương mãnh liệt đến thế, nên nó lấn át lý trí và lấn át cả những liên hệ
tình cảm sâu sắc khác. Chẳng trách sao ai yêu rồi thì ít nhiều cũng trở nên mù
quáng. Ta thấy ở đối tượng mình yêu toàn là một màu hồng tuyệt hảo, rất khác với
cái thấy của mọi người. Vì thế, ta muốn tháo tung ranh giới cái tôi của mình
ra, để mời người ấy bước vào. Dĩ nhiên, ta cũng muốn người ấy nhường chỗ cho ta
một nửa trong trái tim họ. Thậm chí, ta còn muốn dâng tặng cả cuộc đời mình cho
họ, nên ta đã mạnh dạn tuyên bố “yêu hết
mình”. Thật ra, không ai đem hết con người của mình ra để yêu thương kẻ
khác mà không mong muốn nhận lại điều gì cả. Lời tuyên bố ấy chẳng qua vì không
kiềm chế nổi cơn cảm xúc muốn được thỏa mãn, hay vì muốn thấy giá trị của mình
qua sự nâng niu của kẻ khác mà thôi. Bởi khi màu hồng ấy trong mắt ta nhạt phai
thì trái tim ta không còn rung cảm nữa.
Tình
yêu như thế cũng chỉ là trao đổi cảm xúc. Một tình yêu đích thực phải chứa đựng
tình thương, phải có thái độ hiến tặng và chia sớt để nâng đỡ cuộc đời của
nhau. Có thể ta đã từng lầm tưởng tình yêu là cung bậc cao hơn tình thương. Sự
thật, tình yêu chỉ mạnh hơn tình thương về mặt cảm xúc thỏa mãn, nhưng tình
thương lại lớn hơn tình yêu về mặt thấu hiểu và cảm thông. Tức là tình yêu
nghiêng về hưởng thụ, còn tình thương lại nghiêng về phía trách nhiệm. Trong
liên hệ tình cảm lứa đôi, nếu tình yêu lấn át đi tình thương thì tình cảm ấy
cũng giống như lửa rơm – bạo phát bạo tàn; còn tình thương lấn át tình yêu thì
tình cảm ấy sẽ như lửa than – mãi âm ỉ cháy. Dù khởi điểm là vì tiếng sét ái
tình, nhưng nếu ta biết nhận diện và buông bỏ bớt những đòi hỏi không cần thiết,
hết lòng quan tâm đến cuộc đời của người mình thương, thấu hiểu những khó khăn
hay ước vọng của họ mà tận tình giúp đỡ, thì ta sẽ có được tình yêu chân thật.
3.2 Yêu không đúng cách
Thi sĩ Xuân Diệu đã từng phát hiện ra những lý do thường khiến tình yêu rạn vỡ: “Người ta khổ vì thương không phải cách/ Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người”.
Hãy luôn nhớ rằng, mọi hiện tượng trên thế gian này đều phải nương tựa vào nhau mới có thể tồn tại. Tình yêu thương cũng không ngoại lệ. Sẽ không có cái gì gọi là tình yêu nếu nó tách biệt với những yếu tố khác như sự bình an, vững chãi, bao dung, cởi mở, lắng nghe… Thậm chí nếu không có gia đình, bạn bè, xã hội, kinh tế, chính trị, đạo đức và thiên nhiên thì tình yêu cũng không có chỗ tồn tại. Cho nên, nếu ta biết quay về chăm sóc những yếu tố tưởng chừng như đứng ngoài tình yêu thì cũng chính là chăm sóc tình yêu.
Vậy mà khi yêu ta thường chỉ để ý đến sự ham thích nhau, suốt ngày cứ quấn chặt vào nhau không dám rời nửa bước. Đến khi một bên không thể đáp ứng sự thỏa mãn, thì sự nhàm chán và phản bội nhau là điều tất yếu sẽ xảy ra. Khi ấy, bên ở lại sẽ dễ dàng ngã quỵ vì họ thấy không còn gì để sống. Thi sĩ Hàn Mạc Tử đã từng than thở: “Người đi một nửa hồn tôi chết/ Một nửa hồn kia bỗng dại khờ”. Thật ra, ta chẳng bao giờ trao nửa linh hồn cho ai đâu. Chỉ vì một nửa (hay cả) đời sống của ta đã lỡ phụ thuộc vào cảm xúc của đối phương, nên khi họ đi rồi ta không còn chỗ bám. Cơn nghiện đang hành hạ ta đấy thôi.
Lắm lúc ta rất thực dụng, đến với tình yêu theo kiểu tranh hơn tranh thua như trong chiến trường kinh tế. Hễ đòi hỏi được là đòi hỏi. Ta xem người ấy như sự bảo an vững chắc cho cuộc đời mình. Thành ra, cụm từ “đi tìm bến trong” bây giờ có nghĩa là tìm một nơi để bảo đảm cho mình một cuộc sống sung túc, không thua kém bạn bè. Quan điểm này cũng bị ảnh hưởng sâu sắc từ tâm thức xã hội và gia đình. Nhìn kỹ, ta sẽ thấy những đòi hỏi kia chỉ mang tới những cảm xúc tạm bợ qua sự tán thưởng của những người sống bằng hình thức, nhưng nó lại là thứ mộng tưởng điên đảo làm phương hại đến tình yêu. Vậy mà ta vẫn tin chắc rằng nếu có tất cả những thứ đó thì đời sống lứa đôi sẽ hạnh phúc hơn. Vì thế sự ham thích của ta không dừng, còn năng lực của người ấy bị ta vắt cạn kiệt, nên hai tâm hồn ngày càng xa cách nhau. Nếu người ấy vì đam mê mà vẫn cố gắng chiều chuộng ta thì chính họ cũng đang sống trong cơn mộng tưởng. Cả hai đều không cắm rễ vào nền tảng của tình yêu chân thật thì đừng hỏi tại sao chỉ vì bất đồng quan điểm với nhau, lỡ gây tồn thương nhau, thậm chí không tiếp tục làm thỏa mãn nhau là đôi bên dễ dàng bỏ nhau.
Cũng có lần thi sĩ Xuân Diệu tự thú nhận: “Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá/ Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì”. Tình yêu cũng giống như một loại cây xanh, nếu ta không biết cách chăm sóc nuôi dưỡng, hoặc thừa hoặc thiếu thì nó sẽ héo tàn và lụn bại. Cảm xúc thỏa mãn ai mà không thích. Nhưng sự thỏa mãn ấy phải đi liền với trách nhiệm thì tình yêu ấy ta mới có thể gìn giữ mãi được. Mà nếu ranh giới cái tôi thật sự được tháo tung để nhường chỗ cho người ấy, thì trách nhiệm dìu dắt nhau đi về hướng thảnh thơi và hạnh phúc chân thật không phải là gánh nặng hay là sự miễn cưỡng nữa. Vấn đề là ta có khả năng nới rộng trái tim của mình ra không? Nếu ta còn quá coi trọng vật chất, vướng kẹt trong danh vọng, đam mê hình thức hấp dẫn, mà lại muốn có một tình yêu bền vững thì đó chỉ là tham vọng. Ta còn quá yêu bản thân mình thì làm sao ta có thể yêu thêm người khác. Dù có yêu người khác thì cũng chỉ để phục vụ cho bản thân mình mà thôi. Còn lỡ như đối tượng ấy xem tất cả những phương tiện kia là lý do chính để tình yêu có mặt, thì ta biết rằng đó chẳng phải là một nửa đáng tìm. Tuy nhiên, nếu ta đủ giỏi và bản lĩnh thì vẫn có thể dẫn dắt mọi đối tượng đi về hướng mình chọn mà không sợ “Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người”.
Tình yêu có thật hay không là phụ thuộc vào sức mạnh và dung lượng trái tim của mỗi người. Bí quyết là ta phải luôn tỉnh táo để nhận ra mình và hiểu được người mình thương.
Yêu như yêu lần đầu
Xin nâng đỡ đời nhau
Bằng con tim hiểu biết
Lo sợ gì thương đau.
(Còn tiếp ...)
10 thg 6, 2025
HIỂU VỀ TRÁI TIM (Phần 2)
Minh Niệm - First New
Nhà xuất bản Tổng Hợp Thành phố Hồ Chí Minh
Nghệ Thuật Sống Hạnh Phúc
2. HẠNH PHÚC
Không có cái hạnh phúc nào từ trên trời rơi xuống cũng không có cái thiên đường nào chỉ toàn là hạnh phúc. Bởi ý niệm hạnh phúc chỉ có khi con người biết cảm nhận khổ đau.
2.1 Thỏa mãn cảm xúc
Hạnh phúc luôn là niềm khát khao lớn nhất của con người. Tùy vào hiểu biết của mỗi người qua từng xã hội, từng thời đại, mà hạnh phúc được quan niệm một cách khác nhau. Những người cứ gặp phải xui rủi triền miên, nên họ quả quyết rằng trên đời này làm gì có hạnh phúc. Còn những người trẻ thì cứ mơ mộng hạnh phúc chắc chắn sẽ rất tuyệt diệu và tin rằng nó chỉ nằm ở cuối con đường mình đang đi. Và hằng bao lớp người đã đi gần hết kiếp nhân sinh mà vẫn đuổi theo hạnh phúc như trò chơi cút bắt; có khi tóm được nó thì nó lại tan biến, có khi ngỡ mình trắng tay thì lại thấy nó chợt hiện về. Mặc dù ai cũng mong muốn có hạnh phúc, nhưng khi được hỏi hạnh phúc là gì thì phần lớn mọi người đều rất lúng túng. Họ định nghĩa một cách mơ hồ, hoặc chỉ mỉm cười trong mặc cảm.
Chẳng phải ta cũng như bất kỳ người trẻ nào, đã từng cảm thấy thật hạnh phúc khi cầm được mảnh bằng tốt nghiệp sau nhiều năm vật lộn với đèn sách đó sao? Thế nhưng, liền sau đó ta lại than phiền phải kiếm được việc làm có nhiều tiền, khiến bạn bè ai cũng nể phục thì mới thật sự hạnh phúc. Rồi cái cảm giác hạnh phúc ấy không ở lại bao lâu, ta lại nghĩ nếu không cưới được người mình yêu thì sao gọi là hạnh phúc. Và chỉ trong thời gian ngắn ngủi, ta lại trông đứng trông ngồi có một đứa con, rồi thêm đứa nữa cho vui nhà vui cửa, đẹp lòng hai họ. Những ngày tháng hạnh phúc ấy đến rồi đi vội vã, bây giờ ta lại ao ước được dọn ra riêng, được sở hữu một căn hộ đắt tiền thì mới gọi là hạnh phúc trọn vẹn. Rồi khi thấy bạn bè ai cũng chạy xe đời mới, con của họ được học những trường danh tiếng, chức vụ của họ được nhiều người ngưỡng mộ, nên ta lo sợ nếu không theo kịp họ thì hạnh phúc mình đang có cũng chỉ tầm thường, chẳng đáng vào đâu.
Ta cứ bỏ hình bắt bóng, đứng núi này trông núi nọ. Rốt cuộc, ta chẳng biết hạnh phúc là gì cả. Tuy ta cảm nhận được hạnh phúc chính là những cảm giác sung sướng, dễ chịu, thoải mái, thỏa mãn khi đạt được những điều mình mong muốn, nhưng ta không lý giải được tại sao những cảm giác ấy lại đến rồi đi quá vội vàng. rồi ta cũng mặc kệ, chẳng buồn tìm hiểu thêm. Ta cứ sống theo thói quen cũ, dốc hết năng lượng để nắm bắt những thứ mà ta tin rằng nếu không có nó thì ta không thể nào hạnh phúc được. Thật lạ, ta không biết được cái gì ngay trong hiện tại có thể làm ta hạnh phúc, thì ta làm sao quả quyết những gì trong tương lai có thể làm cho ta hạnh phúc? Hạnh phúc có phải là vấn đề của thời gian hay không gian không? Hạnh phúc có cần hội đủ điều kiện tối ưu cho nó không? Chẳng lẽ những người không có những điều kiện ấy thì họ không thể hạnh phúc sao?
Thật ra, những điều kiện của hạnh phúc vẫn luôn có mặt, chỉ có điều nó không còn hấp dẫn ta nữa thôi. Không phải do nó mất đi tính hữu dụng mà do nhu cầu hưởng thụ của ta đã biến đổi, ta mau chóng nhàm chán. Một phần là do bản năng hưởng thụ trong ta quá lớn, một phần là do ta bị tác động sâu đậm bởi tâm thức xã hội. Đôi khi, ta vất vả cả chục năm trời để sắm cho bằng được một món đồ quý giá chỉ vì ta lo sợ nếu không có nó thì đời sống của mình sẽ không được an toàn, hoặc chỉ vì ta muốn chứng tỏ cho mọi người biết mình là ai, chứ ta có tận hưởng nó được bao nhiêu đâu. Mọi tranh đấu của ta chung quy cũng chỉ để có thật nhiều tiện nghi vật chất và tiện nghi tinh thần (danh dự), để thỏa mãn cảm xúc, phục vụ cho cái tôi ham thích hưởng thụ không biết dừng của mình.
Nếu cho rằng hạnh phúc chính là cảm xúc thỏa mãn khi được hưởng thụ, thì ngay trong giây phút hiện tại này đây ta đang nắm trong tay vô số điều kiện hạnh phúc mà nhờ có nó ta mới tồn tại một cách vững vàng, vậy tại sao ta lại cho rằng mình chưa có hạnh phúc? Một đôi mắt sáng để nhìn thấy cảnh vật và những người thân yêu, một đôi chân khỏe mạnh có thể đi đến bất cứ nơi nào, một công việc ổn định vừa mang lại thu nhập kinh tế, vừa giúp ta thể hiện được tài năng, một gia đình chan chứa tình thương giúp ta có điểm tựa vũng chắc, một vốn kiến thức đủ để giúp ta mở rộng tầm nhìn ra thế giới bao la, một tấm lòng bao dung để ta có thể gần gủi và chấp nhận được rất nhiều người… Đó không phải là điều kiện của hạnh phúc thì là gì? Chỉ cần nhìn sâu một chút ta sẽ thấy mình đang sở hữu rất nhiều thứ, nhiều hơn mình tưởng. Vì thế, đừng vì một vài điều chưa toại nguyện mà ta vội than trời trách đất rằng mình là kẻ bất hạnh nhất trên đời.
Một kẻ khôn ngoan thì không cần chạy thục mạng đến tương lai để kiếm tìm những thứ chỉ đem tới những cảm xúc nhất thời. Họ sẽ dành ra nhiều thời gian và năng lượng để khơi dậy và giữ gìn những giá trị hạnh phúc mình đang có. Không cần quá nhiều tiện nghi, chỉ cần sống một cách bình an và vui vẻ là ta đã có hạnh phúc rồi. Ngay khi đời sống chưa mấy ổn định, ta vẫn có thể hạnh phúc vì thấy mình may mắn giữ được thân mạng này. Hãy nhìn một người đang nằm hấp hối trong bệnh viện, một người đang cố ngoi lên từ trận động đất, một người suýt mất đi người thân trong gang tấc, thì ta sẽ biết hạnh phúc là như thế nào. Hạnh phúc của họ rất đỗi bình thường: đôi khi chỉ là một hơi thở, một nắm cơm, hay một cái nhìn nhau lần cuối. Cho nên, không có thứ hạnh phúc nào đặc biệt ở tương lai đâu, ta đừng mất công tìm kiếm. Có chăng, nó cũng chỉ là những trạng thái cảm xúc khác nhau mà thôi. Mà cảm xúc thì chỉ có nghiện ngập chứ có bao giờ đủ!
2.2 Thỏa mãn ý chí.
Khi
hay tin người thân đang bị kẹt trong cơ bão tuyết, tuy đang nằm trong nệm ấm
chăn êm nhưng ta cũng không tài nào hạnh phúc được. Bấy giờ, ta không cần cái cảm
giác sung sướng ấy nữa. Chỉ cần có mặt kịp thời để cứu giúp người thân, dù phải
trải qua cái cảm giác lạnh buốt trong bão tuyết thì ta cũng hài lòng. Cũng như
những bậc cha mẹ làm việc quần quật suốt ngày để kiếm tiền lo cho con ăn học
thành tài. Tuy phải chấp nhận sự mệt nhọc thể xác, nhưng họ cảm thấy thật hạnh
phúc vì làm tròn tâm nguyện. Cũng như những người hoạt động chính trị chấp nhận
hi sinh để đóng góp vào sự nghiệp giải phóng dân tộc. Tuy bị khảo tra rất đau đớn
nhưng họ vẫn thấy tự hào vì đã thực hiện được lý tưởng. Thế nên, hạnh phúc
không chỉ là cảm xúc dễ chịu, đôi khi ta phải hi sinh những cảm xúc ấy để đổi lấy
thứ hạnh phúc sâu sắc hơn: đó là thỏa mãn
ý chí.
Mặc
dù thỏa mãn ý chí vẫn còn đứng trên nền tảng phục vụ cái tôi – thực hiện cho bằng được điều mình muốn làm – nhưng đó
là sự hưởng thụ rất tinh tế và phải để tâm sâu sắc lắm thì ta mới nhận ra. Nó
vượt qua những đòi hỏi tầm thường của thói quen, dốc hết bản năng sinh tồn để
chịu đựng, vận dụng tất cả những hiểu biết và kỹ năng luyện tập để xử lý. Vì thế,
phẩm chất của nó chắc chắn sẽ bền vững hơn loại hạnh phúc chỉ đơn giản được tạo
bằng những cơn cảm xúc. Bởi bản chất của cảm xúc luôn biến đổi không ngừng theo
tâm thức và sự chi phối của những đối tượng xung quanh. Tức là, hạnh phúc được
thỏa mãn cảm xúc bị điều kiện hóa nhiều hơn hạnh phúc khi được thỏa mãn ý chí.
Như
vậy, khi gặp hoàn cảnh khó khăn, đối đầu với những cảm giác không mấy dễ chịu,
thì ta đừng vội chống trả. Hãy ý thức là mình đang thực hiện mục đích lớn lao,
nên không đòi hỏi những tiện nghi hưởng thụ tầm thường được. Nếu lỡ mức khó
khăn của hoàn cảnh lên tới đỉnh điểm khiến cho cảm giác khó chịu biến thành khổ
đau, thì ta đừng vội bỏ chạy. Chính cái khổ đau ấy sẽ giúp ta nhận ra giá trị của
hạnh phúc. Cũng như đã từng bị đói, ta mới biết quý giá của thức ăn; đã từng chịu
giá rét của mùa đông, ta mới mong đợi nắng ấm về; đã từng mất mát chia lìa, ta
mới nâng niu từng phút giây đoàn tụ; đã từng trải qua nạn thập tử nhất sinh, ta
mới yêu thương quá đỗi cuộc đời này. Cho nên ta đừng sợ khổ đau, cũng đừng chia
cắt rạch ròi giữa khổ đau và hạnh phúc, vì nếu không có khổ đau thì ta sẽ không
biết thế nào là hạnh phúc.
Nên
nhớ, ngọc chỉ có trong đá và sen chỉ được kết tinh từ bùn nhơ. Không thể nào
tìm kiếm ngọc ở ngoài đá hay tìm kiếm sen ở ngoài bùn. Cũng vậy, không có cái hạnh
phúc nào từ trên trời rơi xuống, cũng không có cái thiên đường nào chỉ toàn là
hạnh phúc. Bởi ý niệm hạnh phúc chỉ có khi con người biết cảm nhận khổ đau. Hạnh
phúc không thể thiếu khổ đau và cũng không thể tách rời với khổ đau. Vậy còn
nơi nào tuyệt diệu hơn cõi đời này, vì nó có cả hạnh phúc lẫn khổ đau!
2.3 Hạnh phúc chân thật
Hạnh
phúc khi được sống với người mình yêu thương thường không còn nguyên vẹn sau đôi
ba năm. Hạnh phúc mua được căn nhà như ý thường không kéo dài quá đôi ba tháng.
Hạnh phúc được thăng chức thường bị lãng quên ngay sau đôi ba tuần. Hạnh phúc
được khen ngợi thường tan thành mây khói chỉ sau đôi ba tiếng. Rồi ta lại khao
khát đi tìm và dễ dãi tin vào một đối tượng nào đó trong tương lai sẽ mang lại
hạnh phúc viên mãn. Hạnh phúc của ta quá ngắn ngủi. Đôi khi ta phải mất rất nhiều
thời gian và năng lực để tạo dựng, nhưng rồi nó cứ bỏ mặc ta mà đi một cách tàn
nhẫn. Tại vì ta đã vay mượn những điều kiện bên ngoài, nhồi nặn chúng thành những
thứ để ta hưởng thụ, nên ta không là chủ được nó là phải. Ta biết rõ nguyên do
nhưng không thể làm khác hơn, vì ta không thể vượt qua nổi bóng tối tham lam
quá lớn của chính mình.
Thật
ra, hạnh phúc thỏa mãn cảm xúc hay hạnh phúc thỏa mãn ý chí cũng đều xuất phát
từ tâm của con người, chứ không phải do điều kiện bên ngoài. Nhưng đó là những
phần tâm lý cạn, chưa thấy được giá trị sâu sắc bên trong của mình. Cái trạng
thái tâm lý không muốn tìm kiếm thêm điều gì và cũng không cần phải loại bất cứ
điều gì mới chính là hạnh phúc chân thật.
Nó bằng lòng và chấp nhận tất cả. Nó chân thật vì nó được tạo ra từ sự bình an
của chính lòng mình, chứ không lệ thuộc vào những thuận cảnh bên ngoài. Chính
vì thế mà người xưa hay nói lạc phải
đi đôi với an – an lạc – thì mới bền vững. Một người không có nhiều tiền, không có
quyền lực, không được ai ngưỡng mộ, nhưng lúc nào cũng có thể mĩm cười và tiếp
xúc sâu sắc với những giá trị nhiệm mầu trong thực tại, thì đó chẳng phải là mẫu
người hạnh phúc sao? Sống như thế mới thật sự là đáng sống.
Tâm
tham cầu và tâm chống đối thì ai cũng có. Nhiều người trải qua vài biến động lớn
lao trong đời thì năng lượng tiêu cực ấy đột nhiên suy giảm. Nhưng phần lớn đều
phải siêng năng luyện tập từng ngày từng giờ thì mới chuyển hóa những thói quen
lâu đời ấy. Thật ra, những mong cầu hay chống đối cũng chỉ là phản ứng phục vụ
cho cái tôi khờ dại của ta mà thôi. Chỉ cần ta nhận ra bản chất chân thật của
mình, luôn sống trong tỉnh thức để biết rõ mình đang làm gì với thái độ nào, tập
buông bỏ dần những tham cầu và chống đối không cần thiết. Nhờ đó cái tôi nhỏ bé
này sẽ tan chảy vào vũ trụ, nó sẽ vận hành đồng điệu với mọi người và vạn vật.
Hạnh phúc trong ta sẽ rộng mở đến vô cùng.
Có
thể nói tâm ta như thế nào thì ta cảm nhận hạnh phúc như thế ấy. Bởi hạnh phúc
vốn luôn có sẳn trong tâm ta - ở đây và ngay bây giờ.
Mỉm cười nhìn đóa hoa
Lòng nghi ngờ tan vỡ
Hạnh phúc ở đây rồi
Dại khờ tìm muôn thuở.
(Còn tiếp ...)
Bài Quan Tâm
NHỮNG CÂU NÓI Ý NGHĨA TRONG ĐẠO PHẬT
*** Buông xả chính là con đường dẫn đến sự bình an. ***
-
Minh Niệm - First New Nhà xuất bản Tổng Hợp Thành phố Hồ Chí Minh Nghệ Thuật Sống Hạnh Phúc 8. THA THỨ Tha thứ luôn là linh dược có thể chữa...
-
TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN Thiền sư Ajahn Brahm CHƯƠNG 2 ĐƯA TÂM VỀ HIỆN TẠI Khi tu tập, bạn cần hết sức thoải mái. Bạn nên...
-
TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN Thiền sư Ajahn Brahm CHƯƠNG 9 HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ SỰ BIẾN MẤT BÀI 6 NẾU MUỐN HẠNH PHÚC ĐÍCH THỰC, H...
-
Minh Niệm - First New Nhà xuất bản Tổng Hợp Thành phố Hồ Chí Minh Nghệ Thuật Sống Hạnh Phúc 7. GHEN TUÔNG Thương yêu mà người này trở thành ...
-
Minh Niệm - First New Nhà xuất bản Tổng Hợp Thành phố Hồ Chí Minh Nghệ Thuật Sống Hạnh Phúc 5. TỨC GIẬN Khi ta chưa thấu hiểu cơn giận, dù c...
-
ĐỨC PHẬT THÍCH CA MÂU NI (TẤT ĐẠT ĐA – CỒ ĐÀM) Siddhārtha Gautama ( tiếng Phạn : सिद्धार्थ गौतम ), chữ Hán : 悉達多瞿曇 , phiên...
-
Minh Niệm - First New Nhà xuất bản Tổng Hợp Thành phố Hồ Chí Minh Nghệ Thuật Sống Hạnh Phúc 6. CHỊU ĐỰNG Nhẫn nhục không phải là thái độ hèn...
-
TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN Thiền sư Ajahn Brahm CHƯƠNG 7 CẢM NHẬN PHÚC LẠC BÀI 7 PHÚC LẠC CỦA ĐOẠN DIỆT Càng đi sâu vào con...