Minh Niệm - First New
Nhà xuất bản Tổng Hợp Thành phố Hồ Chí Minh
Nghệ Thuật Sống Hạnh Phúc
2. HẠNH PHÚC
Không có cái hạnh phúc nào từ trên trời rơi xuống cũng không có cái thiên đường nào chỉ toàn là hạnh phúc. Bởi ý niệm hạnh phúc chỉ có khi con người biết cảm nhận khổ đau.
2.1 Thỏa mãn cảm xúc
Hạnh phúc luôn là niềm khát khao lớn nhất của con người. Tùy vào hiểu biết của mỗi người qua từng xã hội, từng thời đại, mà hạnh phúc được quan niệm một cách khác nhau. Những người cứ gặp phải xui rủi triền miên, nên họ quả quyết rằng trên đời này làm gì có hạnh phúc. Còn những người trẻ thì cứ mơ mộng hạnh phúc chắc chắn sẽ rất tuyệt diệu và tin rằng nó chỉ nằm ở cuối con đường mình đang đi. Và hằng bao lớp người đã đi gần hết kiếp nhân sinh mà vẫn đuổi theo hạnh phúc như trò chơi cút bắt; có khi tóm được nó thì nó lại tan biến, có khi ngỡ mình trắng tay thì lại thấy nó chợt hiện về. Mặc dù ai cũng mong muốn có hạnh phúc, nhưng khi được hỏi hạnh phúc là gì thì phần lớn mọi người đều rất lúng túng. Họ định nghĩa một cách mơ hồ, hoặc chỉ mỉm cười trong mặc cảm.
Chẳng phải ta cũng như bất kỳ người trẻ nào, đã từng cảm thấy thật hạnh phúc khi cầm được mảnh bằng tốt nghiệp sau nhiều năm vật lộn với đèn sách đó sao? Thế nhưng, liền sau đó ta lại than phiền phải kiếm được việc làm có nhiều tiền, khiến bạn bè ai cũng nể phục thì mới thật sự hạnh phúc. Rồi cái cảm giác hạnh phúc ấy không ở lại bao lâu, ta lại nghĩ nếu không cưới được người mình yêu thì sao gọi là hạnh phúc. Và chỉ trong thời gian ngắn ngủi, ta lại trông đứng trông ngồi có một đứa con, rồi thêm đứa nữa cho vui nhà vui cửa, đẹp lòng hai họ. Những ngày tháng hạnh phúc ấy đến rồi đi vội vã, bây giờ ta lại ao ước được dọn ra riêng, được sở hữu một căn hộ đắt tiền thì mới gọi là hạnh phúc trọn vẹn. Rồi khi thấy bạn bè ai cũng chạy xe đời mới, con của họ được học những trường danh tiếng, chức vụ của họ được nhiều người ngưỡng mộ, nên ta lo sợ nếu không theo kịp họ thì hạnh phúc mình đang có cũng chỉ tầm thường, chẳng đáng vào đâu.
Ta cứ bỏ hình bắt bóng, đứng núi này trông núi nọ. Rốt cuộc, ta chẳng biết hạnh phúc là gì cả. Tuy ta cảm nhận được hạnh phúc chính là những cảm giác sung sướng, dễ chịu, thoải mái, thỏa mãn khi đạt được những điều mình mong muốn, nhưng ta không lý giải được tại sao những cảm giác ấy lại đến rồi đi quá vội vàng. rồi ta cũng mặc kệ, chẳng buồn tìm hiểu thêm. Ta cứ sống theo thói quen cũ, dốc hết năng lượng để nắm bắt những thứ mà ta tin rằng nếu không có nó thì ta không thể nào hạnh phúc được. Thật lạ, ta không biết được cái gì ngay trong hiện tại có thể làm ta hạnh phúc, thì ta làm sao quả quyết những gì trong tương lai có thể làm cho ta hạnh phúc? Hạnh phúc có phải là vấn đề của thời gian hay không gian không? Hạnh phúc có cần hội đủ điều kiện tối ưu cho nó không? Chẳng lẽ những người không có những điều kiện ấy thì họ không thể hạnh phúc sao?
Thật ra, những điều kiện của hạnh phúc vẫn luôn có mặt, chỉ có điều nó không còn hấp dẫn ta nữa thôi. Không phải do nó mất đi tính hữu dụng mà do nhu cầu hưởng thụ của ta đã biến đổi, ta mau chóng nhàm chán. Một phần là do bản năng hưởng thụ trong ta quá lớn, một phần là do ta bị tác động sâu đậm bởi tâm thức xã hội. Đôi khi, ta vất vả cả chục năm trời để sắm cho bằng được một món đồ quý giá chỉ vì ta lo sợ nếu không có nó thì đời sống của mình sẽ không được an toàn, hoặc chỉ vì ta muốn chứng tỏ cho mọi người biết mình là ai, chứ ta có tận hưởng nó được bao nhiêu đâu. Mọi tranh đấu của ta chung quy cũng chỉ để có thật nhiều tiện nghi vật chất và tiện nghi tinh thần (danh dự), để thỏa mãn cảm xúc, phục vụ cho cái tôi ham thích hưởng thụ không biết dừng của mình.
Nếu cho rằng hạnh phúc chính là cảm xúc thỏa mãn khi được hưởng thụ, thì ngay trong giây phút hiện tại này đây ta đang nắm trong tay vô số điều kiện hạnh phúc mà nhờ có nó ta mới tồn tại một cách vững vàng, vậy tại sao ta lại cho rằng mình chưa có hạnh phúc? Một đôi mắt sáng để nhìn thấy cảnh vật và những người thân yêu, một đôi chân khỏe mạnh có thể đi đến bất cứ nơi nào, một công việc ổn định vừa mang lại thu nhập kinh tế, vừa giúp ta thể hiện được tài năng, một gia đình chan chứa tình thương giúp ta có điểm tựa vũng chắc, một vốn kiến thức đủ để giúp ta mở rộng tầm nhìn ra thế giới bao la, một tấm lòng bao dung để ta có thể gần gủi và chấp nhận được rất nhiều người… Đó không phải là điều kiện của hạnh phúc thì là gì? Chỉ cần nhìn sâu một chút ta sẽ thấy mình đang sở hữu rất nhiều thứ, nhiều hơn mình tưởng. Vì thế, đừng vì một vài điều chưa toại nguyện mà ta vội than trời trách đất rằng mình là kẻ bất hạnh nhất trên đời.
Một kẻ khôn ngoan thì không cần chạy thục mạng đến tương lai để kiếm tìm những thứ chỉ đem tới những cảm xúc nhất thời. Họ sẽ dành ra nhiều thời gian và năng lượng để khơi dậy và giữ gìn những giá trị hạnh phúc mình đang có. Không cần quá nhiều tiện nghi, chỉ cần sống một cách bình an và vui vẻ là ta đã có hạnh phúc rồi. Ngay khi đời sống chưa mấy ổn định, ta vẫn có thể hạnh phúc vì thấy mình may mắn giữ được thân mạng này. Hãy nhìn một người đang nằm hấp hối trong bệnh viện, một người đang cố ngoi lên từ trận động đất, một người suýt mất đi người thân trong gang tấc, thì ta sẽ biết hạnh phúc là như thế nào. Hạnh phúc của họ rất đỗi bình thường: đôi khi chỉ là một hơi thở, một nắm cơm, hay một cái nhìn nhau lần cuối. Cho nên, không có thứ hạnh phúc nào đặc biệt ở tương lai đâu, ta đừng mất công tìm kiếm. Có chăng, nó cũng chỉ là những trạng thái cảm xúc khác nhau mà thôi. Mà cảm xúc thì chỉ có nghiện ngập chứ có bao giờ đủ!
2.2 Thỏa mãn ý chí.
Khi
hay tin người thân đang bị kẹt trong cơ bão tuyết, tuy đang nằm trong nệm ấm
chăn êm nhưng ta cũng không tài nào hạnh phúc được. Bấy giờ, ta không cần cái cảm
giác sung sướng ấy nữa. Chỉ cần có mặt kịp thời để cứu giúp người thân, dù phải
trải qua cái cảm giác lạnh buốt trong bão tuyết thì ta cũng hài lòng. Cũng như
những bậc cha mẹ làm việc quần quật suốt ngày để kiếm tiền lo cho con ăn học
thành tài. Tuy phải chấp nhận sự mệt nhọc thể xác, nhưng họ cảm thấy thật hạnh
phúc vì làm tròn tâm nguyện. Cũng như những người hoạt động chính trị chấp nhận
hi sinh để đóng góp vào sự nghiệp giải phóng dân tộc. Tuy bị khảo tra rất đau đớn
nhưng họ vẫn thấy tự hào vì đã thực hiện được lý tưởng. Thế nên, hạnh phúc
không chỉ là cảm xúc dễ chịu, đôi khi ta phải hi sinh những cảm xúc ấy để đổi lấy
thứ hạnh phúc sâu sắc hơn: đó là thỏa mãn
ý chí.
Mặc
dù thỏa mãn ý chí vẫn còn đứng trên nền tảng phục vụ cái tôi – thực hiện cho bằng được điều mình muốn làm – nhưng đó
là sự hưởng thụ rất tinh tế và phải để tâm sâu sắc lắm thì ta mới nhận ra. Nó
vượt qua những đòi hỏi tầm thường của thói quen, dốc hết bản năng sinh tồn để
chịu đựng, vận dụng tất cả những hiểu biết và kỹ năng luyện tập để xử lý. Vì thế,
phẩm chất của nó chắc chắn sẽ bền vững hơn loại hạnh phúc chỉ đơn giản được tạo
bằng những cơn cảm xúc. Bởi bản chất của cảm xúc luôn biến đổi không ngừng theo
tâm thức và sự chi phối của những đối tượng xung quanh. Tức là, hạnh phúc được
thỏa mãn cảm xúc bị điều kiện hóa nhiều hơn hạnh phúc khi được thỏa mãn ý chí.
Như
vậy, khi gặp hoàn cảnh khó khăn, đối đầu với những cảm giác không mấy dễ chịu,
thì ta đừng vội chống trả. Hãy ý thức là mình đang thực hiện mục đích lớn lao,
nên không đòi hỏi những tiện nghi hưởng thụ tầm thường được. Nếu lỡ mức khó
khăn của hoàn cảnh lên tới đỉnh điểm khiến cho cảm giác khó chịu biến thành khổ
đau, thì ta đừng vội bỏ chạy. Chính cái khổ đau ấy sẽ giúp ta nhận ra giá trị của
hạnh phúc. Cũng như đã từng bị đói, ta mới biết quý giá của thức ăn; đã từng chịu
giá rét của mùa đông, ta mới mong đợi nắng ấm về; đã từng mất mát chia lìa, ta
mới nâng niu từng phút giây đoàn tụ; đã từng trải qua nạn thập tử nhất sinh, ta
mới yêu thương quá đỗi cuộc đời này. Cho nên ta đừng sợ khổ đau, cũng đừng chia
cắt rạch ròi giữa khổ đau và hạnh phúc, vì nếu không có khổ đau thì ta sẽ không
biết thế nào là hạnh phúc.
Nên
nhớ, ngọc chỉ có trong đá và sen chỉ được kết tinh từ bùn nhơ. Không thể nào
tìm kiếm ngọc ở ngoài đá hay tìm kiếm sen ở ngoài bùn. Cũng vậy, không có cái hạnh
phúc nào từ trên trời rơi xuống, cũng không có cái thiên đường nào chỉ toàn là
hạnh phúc. Bởi ý niệm hạnh phúc chỉ có khi con người biết cảm nhận khổ đau. Hạnh
phúc không thể thiếu khổ đau và cũng không thể tách rời với khổ đau. Vậy còn
nơi nào tuyệt diệu hơn cõi đời này, vì nó có cả hạnh phúc lẫn khổ đau!
2.3 Hạnh phúc chân thật
Hạnh
phúc khi được sống với người mình yêu thương thường không còn nguyên vẹn sau đôi
ba năm. Hạnh phúc mua được căn nhà như ý thường không kéo dài quá đôi ba tháng.
Hạnh phúc được thăng chức thường bị lãng quên ngay sau đôi ba tuần. Hạnh phúc
được khen ngợi thường tan thành mây khói chỉ sau đôi ba tiếng. Rồi ta lại khao
khát đi tìm và dễ dãi tin vào một đối tượng nào đó trong tương lai sẽ mang lại
hạnh phúc viên mãn. Hạnh phúc của ta quá ngắn ngủi. Đôi khi ta phải mất rất nhiều
thời gian và năng lực để tạo dựng, nhưng rồi nó cứ bỏ mặc ta mà đi một cách tàn
nhẫn. Tại vì ta đã vay mượn những điều kiện bên ngoài, nhồi nặn chúng thành những
thứ để ta hưởng thụ, nên ta không là chủ được nó là phải. Ta biết rõ nguyên do
nhưng không thể làm khác hơn, vì ta không thể vượt qua nổi bóng tối tham lam
quá lớn của chính mình.
Thật
ra, hạnh phúc thỏa mãn cảm xúc hay hạnh phúc thỏa mãn ý chí cũng đều xuất phát
từ tâm của con người, chứ không phải do điều kiện bên ngoài. Nhưng đó là những
phần tâm lý cạn, chưa thấy được giá trị sâu sắc bên trong của mình. Cái trạng
thái tâm lý không muốn tìm kiếm thêm điều gì và cũng không cần phải loại bất cứ
điều gì mới chính là hạnh phúc chân thật.
Nó bằng lòng và chấp nhận tất cả. Nó chân thật vì nó được tạo ra từ sự bình an
của chính lòng mình, chứ không lệ thuộc vào những thuận cảnh bên ngoài. Chính
vì thế mà người xưa hay nói lạc phải
đi đôi với an – an lạc – thì mới bền vững. Một người không có nhiều tiền, không có
quyền lực, không được ai ngưỡng mộ, nhưng lúc nào cũng có thể mĩm cười và tiếp
xúc sâu sắc với những giá trị nhiệm mầu trong thực tại, thì đó chẳng phải là mẫu
người hạnh phúc sao? Sống như thế mới thật sự là đáng sống.
Tâm
tham cầu và tâm chống đối thì ai cũng có. Nhiều người trải qua vài biến động lớn
lao trong đời thì năng lượng tiêu cực ấy đột nhiên suy giảm. Nhưng phần lớn đều
phải siêng năng luyện tập từng ngày từng giờ thì mới chuyển hóa những thói quen
lâu đời ấy. Thật ra, những mong cầu hay chống đối cũng chỉ là phản ứng phục vụ
cho cái tôi khờ dại của ta mà thôi. Chỉ cần ta nhận ra bản chất chân thật của
mình, luôn sống trong tỉnh thức để biết rõ mình đang làm gì với thái độ nào, tập
buông bỏ dần những tham cầu và chống đối không cần thiết. Nhờ đó cái tôi nhỏ bé
này sẽ tan chảy vào vũ trụ, nó sẽ vận hành đồng điệu với mọi người và vạn vật.
Hạnh phúc trong ta sẽ rộng mở đến vô cùng.
Có
thể nói tâm ta như thế nào thì ta cảm nhận hạnh phúc như thế ấy. Bởi hạnh phúc
vốn luôn có sẳn trong tâm ta - ở đây và ngay bây giờ.
Mỉm cười nhìn đóa hoa
Lòng nghi ngờ tan vỡ
Hạnh phúc ở đây rồi
Dại khờ tìm muôn thuở.
(Còn tiếp ...)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét