TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 9
HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ SỰ BIẾN MẤT
BÀI 6
NẾU MUỐN HẠNH PHÚC ĐÍCH THỰC, HÃY BIẾN MẤT
Khi tu tập theo con đường này, bạn đang biến mất từ từ. Nếu hiểu ý tưởng về sự tiêu tan và biến mất, hay nói cách khác, sự tĩnh lặng và an bình, bạn đang bắt hiểu về anatta, Vô ngã. Đó là bởi bạn càng lắng dịu thì càng ít tồn tại, càng ít có cảm giác về “cái tôi”. Điều này có vẻ lạ lùng, nhưng thật ra rất đẹp đẽ. Trên thực tế nó là hạnh phúc đích thực duy nhất có ở đó, bởi lẽ càng buông bỏ cảm giác về một “cái tôi”, bạn càng giải thoát khỏi khổ dưới mọi hình tướng của nó. Và chính sự nghiêng về giải thoát khỏi khổ sẽ dẫn bạn tiến xa hơn trên chặn đường đạo pháp. Nó có thể mất nhiều năm hoặc chỉ vài năm, nhưng cuối cùng, duy nhất có ý nghĩa để làm là kiên nhẫn đi trên con đường, tìm sự giải thoát trong hạnh phúc, có được bởi những gì biến mất.
Trong đời sống tu sĩ, một phần của sự biến mất ấy là không có bất kỳ dấu hiệu nào để tách biệt các tu sĩ. Chúng tôi có khuynh hướng giữ im lặng. Tại sao mọi người nói chuyện? Họ nói chuyện để có thể bắt đầu bằng danh xưng “Tôi…”. Khi yên lặng, chúng ta biến mất, tan vào hậu cảnh cho đến khi hầu như không còn ai biết ta ở đó, kể cả bản thân ta. Càng biến mất, bạn càng hạnh phúc; càng tiêu tan, bạn càng trải nghiệm niềm vui; càng ít tồn tại, bạn càng cảm thấy nhiều phúc lạc. Điều này khiến cho bạn biết Pháp rốt cục là gì. Nhưng lời nói chẳng thấm vào đâu so với mức độ sâu xa mà khi trải ngiệm mang lại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét