Thiền sư Shunryu Suzuki
Cao Huy Hóa dịch
Đây là bài giảng pháp của Thiền sư người Nhật Shunryu Suzuki
(1904-1971) tại thiền đường Tassajara đã lâu rồi, nay được đăng lại trên tạp chí Phật giáo Lion‘s Roar ngày 19/5/2017. Thiền sư là vị sáng lập Trung tâm Thiền tại San Francisco và Trung tâm Thiền Tassajara trên núi. Nhiều
bài giảng pháp của thiền sư đã được tập hợp thành sách, trong
đó có sách rất nổi tiếng Zen Mind, Beginner’s Mind.
Trong tu tập của chúng ta, điều quan trọng nhất là nhận ra chúng ta có Phật tính. Chúng ta biết điều đó, về mặt trí tuệ, nhưng thật là khó để tiếp nhận. Cuộc sống hàng ngày là trong lãnh vực của tốt và xấu, lãnh vực của nhị
nguyên, trong khi Phật tính chỉ tìm thấy trong tuyệt
đối, ở đó không có cái tốt không có cái xấu. Có một thực tại hai mặt. Thực tập của chúng
ta là để vượt ra ngoài lãnh vực của
tốt và xấu, và để nhận ra cái tuyệt đối. Có thể khó để hiểu ra điều đó.
Thiền sư nổi tiếng Hashimoto, viên tịch năm 1965, bảo rằng, cách thức chúng ta (người Nhật) nấu ăn là sửa soạn
mỗi thành phần một cách riêng rẽ. Gạo
ở đây, dưa chua ở đó. Nhưng khi bạn nạp chúng vào
dạ dày, bạn không biết cái nào là cái nào. Súp, cơm, dưa chua và mọi thứ trộn
lẫn nhau. Đó là thế giới của tuyệt đối. Khi nào mà cơm, dưa chua và súp vẫn còn giữ
riêng biệt thì chúng không hoạt động. Bạn
sẽ không được nuôi dưỡng. Việc này cũng
giống như sự hiểu biết về mặt trí tuệ hay kiến
thức sách vở - nó vẫn tách biệt với đời
sống thực của bạn.
Thực tập thiền tọa (Zazen) là hòa trộn những lối hiểu biết khác nhau mà chúng ta có được và để chúng cùng làm việc với nhau. Một ngọn đèn dầu
hỏa không thể làm việc được chỉ vì nó đầy dầu hỏa. Nó còn cần không khí để
cháy, và dù có không khí thì nó cũng cần diêm. Nhờ sự trợ giúp của diêm, không
khí và dầu hỏa, ngọn đèn mới làm việc
được. Đó là thực tập thiền của chúng ta.
Cùng một cách như vậy, dầu ngay cả khi bạn
nói, “Tôi có Phật tính,” điều đó vẫn chưa
đủ. Nếu bạn không có người đồng tu hay tăng đoàn,
thì vẫn chưa được. Khi chúng ta thực tập với sự trợ giúp của tăng đoàn - được Phật giúp đỡ - thì chúng ta thực tập thiền
trong nghĩa đích thực của nó. Chúng ta sẽ
có ánh sáng bừng nở ở đây trong thiền đường Tassajara
hay trong đời sống hàng ngày.
Dĩ nhiên có được kinh nghiệm giác ngộ (tạm
gọi như thế) là quan trọng, nhưng cái quan trọng hơn là biết làm thế nào điều chỉnh ngọn lửa trong thiền và trong đời sống hàng ngày của chúng ta. Khi ngọn lửa ở trong trạng thái đốt cháy hoàn
toàn, bạn không thấy mùi dầu. Khi đèn bị khói, bạn ngửi phải mùi gì đó.
Bạn có thể nhận ra đó là cây đèn dầu
hỏa. Khi đời sống của bạn ở
trong trạng thái đốt cháy hoàn toàn, bạn không than
phiền và không thấy cần phải lưu tâm đến thực tập của
bạn. Nếu chúng ta nói quá nhiều về thiền,
ấy là cây đèn dầu hỏa đã có khói rồi đấy.
Có thể tôi là cây đèn dầu hỏa đầy khói. Tôi
không nhất thiết muốn thuyết giảng gì cho ai. Tôi chỉ muốn được sống
với các bạn: di chuyển đá, tắm suối
nước nóng, ăn món ngon gì đó. Thiền (zazen) là ở ngay đó. Khi tôi bắt đầu nói
thì cây đèn dầu đã có khói rồi. Khi nào mà tôi còn thuyết giảng thì tôi phải giải thích: “Đây là thực
tập đúng, đây là sai, đây là cách để thực
tập thiền …”. Giống như người ta cho bạn công thức làm món ăn. Công thức đó không tự làm việc được. Bạn không
thể ăn công thức.
Thông thường, một thiền sư sẽ nói: “Thực tập thiền thì bạn sẽ
đạt trạng thái giác ngộ. Nếu bạn đạt
được giác ngộ, bạn sẽ buông bỏ mọi thứ, và bạn sẽ thấy mọi sự như nó
là.” Tất nhiên đó là đúng, nhưng con đường của chúng ta không luôn luôn như thế. Chúng ta đang học làm thế nào để điều chỉnh độ to nhỏ của ngọn lửa. Dogen
Zenji1 (Thiền sư Đạo
Nguyên) đã làm rõ điểm này trong Shobogenzo2 (Chánh
pháp nhãn tạng). Lời dạy của ngài là sống mỗi thời điểm trong trạng thái đốt cháy hoàn
toàn như một ngọn đèn dầu
hay đèn cầy. Sống mỗi thời điểm, trở thành một
với tất cả, đó là điểm nhấn của lời dạy và thực
tập của ngài.
Thực tập Zazen là một
chuyện rất tinh tế. Khi bạn thực tập thiền, bạn ý
thức được về những gì bạn thường không chú ý trong khi bạn làm
việc. Hôm nay, tôi di chuyển đá một
hồi, và tôi không thấy bắp thịt của tôi mỏi mệt. Nhưng khi tôi ngồi thiền tọa một cách tĩnh lặng, tôi nhận ra, “Ồ! Mấy bắp thịt của tôi đã khá rã rời rồi”. Tôi cảm
thấy đau nhiều chỗ trong thân thể.
Bạn có thể nghĩ bạn có thể thực tập thiền tốt hơn nếu bạn không có vấn đề gì, nhưng thật ra có vấn đề gì đó lại là cần
thiết. Không cần phải là cái gì
lớn lao. Nhờ có khó khăn, bạn có thể thực tập thiền.
Đây là một điểm có ý nghĩa đặc biệt, chính vì thế nên Thiền sư Đạo Nguyên nói:
“Thực tập và giác ngộ là một.” Thực tập là cái gì đó bạn làm một cách có ý thức, cái gì đó bạn làm với cố gắng. Thế đó! Giác ngộ là
ở ngay đó.
Nhiều thiền sư sơ
sót ở điểm này, trong khi họ cố gắng để
đạt đến trạng thái thiền hoàn toàn: những
gì hiện hữu đều không toàn hảo. Mọi
thứ trên thế giới này đều thật
sự hiện hữu như vậy. Không có gì ta
thấy hay ta nghe là toàn hảo. Nhưng ngay ở trong sự bất toàn chính là thực tại toàn hảo. Điều này đúng về mặt trí tuệ và cũng đúng trong lãnh vực thực tập.
Điều này là đúng trên lý thuyết và đúng với thân
thể của chúng ta khi thực hành.
Bạn nghĩ rằng bạn chỉ có thể thực tập trải nghiệm đích thực sau khi bạn đạt được giác ngộ,
nhưng không phải vậy. Thực tập đích
thực được xây dựng trên những sai
lầm, ảo tưởng và trong bức bối. Nếu bạn
phạm sai lầm nào đó thì đó chính là
nơi để bạn tạo lập thực tập của bạn.
Không có nơi nào khác toàn hảo cho bạn để tạo lập thực
tập đích thực.
Chúng ta nói về giác ngộ, nhưng trong nghĩa đích thực của nó. Giác ngộ hoàn toàn ở
ngoài tầm hiểu biết của chúng ta, ngoài tầm kinh
nghiệm của chúng ta. Ngay cả
trong thực tập không hoàn hảo, giác ngộ cũng
ở đó. Chúng ta chỉ là không biết thôi. Vì thế, điểm nhấn
là tìm thấy ý
nghĩa đích thực của thực tại trước
khi ta đạt giác ngộ. Bất kỳ bạn ở
đâu, giác ngộ ở đó. Nếu bạn đứng thẳng
ngay tại nơi bạn ở, đó là giác ngộ.
Đây là cái gọi là thiền zazen
tôi-không-biết. Chúng ta không còn
biết thiền là cái gì nữa. Tôi không biết
tôi là ai. Tìm được sự tĩnh lặng hoàn toàn khi
bạn không biết bạn là ai hay bạn ở đâu, đó chính là bạn thừa nhận mọi sự vật như bản chất của nó. Ngay
cả mặc dầu bạn không biết bạn là ai,
bạn đã thừa nhận chính bạn. Đó là
“bạn” trong nghĩa đích thực của nó. Khi bạn biết bạn là ai, “bạn” sẽ không phải
là bạn trong thực tế. Bạn có thể đánh giá cao về mình quá dễ dàng, nhưng khi bạn
bảo, “Ồ, tôi không biết”, thế là bạn-là-bạn, và bạn biết bạn một cách đầy đủ.
Đó là giác ngộ.
Tôi nghĩ giáo
lý của chúng ta là tốt,
rất tốt, nhưng nếu ta trở nên ngạo mạn và tin vào mình quá sức, thì ta sẽ lạc
lối. Sẽ không còn có giáo lý, không
còn có đạo Phật gì hết. Khi chúng ta tìm thấy niềm
vui sống trong sự tĩnh lặng của mình, chúng ta không
biết nó là gì, chúng ta không hiểu
điều gì cả, khi đó tâm chúng ta rộng
lớn vô cùng. Tâm chúng ta mở rộng ra với mọi sự vật, vì thế nó đủ
lớn để biết, trước khi chúng ta biết
được điều gì. Chúng ta biết ơn ngay cả trước khi chúng ta có được chút gì. Ngay cả trước khi chúng ta đạt giác
ngộ, chúng ta vẫn thấy hạnh phúc để tu tập theo
cách của chúng ta. Bằng không, chúng ta chẳng đạt được cái
gì trong nghĩa đích thực của nó.
Cảm ơn các bạn rất nhiều.
-------------------------------------------------
Chú thích:
1. Thiền sư Đạo Nguyên,
1200-1253, theo Từ điển thiền và thuật ngữ Phật giáo (online) của Thiện Phúc. (Chú thích của
người dịch).
2. Diệu pháp trí tạng,
theo Từ điển thiền và thuật ngữ Phật giáo (online) của Thiện Phúc (Chú thích của
người dịch). Nguyên tác: “Wherever You Are, Enlightment Is There” được lấy từ
tuyển tập “Not Always So”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét