Có một thiền ngữ nổi tiếng,
thường được nhắc tới trong nhà thiền. Thiền sư Thanh Nguyên Duy Tín đời Tống nói:
“Hồi 30 năm trước, khi lão tăng còn chưa tham thiền, thấy núi là núi, thấy sông là sông. Về
sau, gặp được thiện tri thức, có chỗ hội
nhập, thấy núi không là núi, thấy sông không là sông. Bây giờ được chỗ dứt
sạch, thấy núi chỉ là núi, thấy sông chỉ là sông.”
Thực ra, ba giai
đoạn này không riêng gì của Thiền Tông. Chúng ta sẽ gặp trong tất cả các lời dạy
của Đức Phật.
*** Giai đoạn đầu: Khi chúng ta thấy
núi là núi, thấy sông là sông, lúc đó chúng ta thu
thập những kiến thức học từ xã hội, gia đình.
Những quy ước thế
gian rằng ngọn núi trước mắt ta
gọi là núi, con sông nơi bến đò thì gọi là con sông. Chúng ta học từ quy
ước, từ kiến thức quá khứ của tập thể cộng
đồng, và chúng ta đặt tên cho tất cả mọi thứ theo cách như thế.
*** Giai đoạn hai: Tới khi ta tiếp xúc với Phật Pháp một thời gian, chúng ta được
học Bát Nhã Tâm Kinh, nhìn thấy rằng “Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc”.
Nghĩa là, Sắc (những cái được thấy, được nghe, được ngửi, được nếm, được chạm
xúc, được tư lường) chính là Không. Những cái được thấy cũng như ảnh trong
gương, chúng chuyển biến liên tục, không có thực
thể, không thể trường tồn, tức là không có tự ngã, nên gọi là Vô Ngã.
Đức Phật từng
lấy thí dụ rằng, những âm thanh của đàn tỳ
bà nghe rất tuyệt vời, nhưng là
do rất nhiều nhân duyên mới hình thành được. Thân đàn là gỗ chặt từ cây rừng về
rồi cưa, bào, chuốt, đóng thành cây đàn. Cây rừng phải được trồng nhiều năm để
có sớ gỗ phù hợp, phải có mưa, gió, nắng
cho cây lớn. Người nhạc sĩ phải học nhiều năm để sáng
tác ca khúc, và để sử dụng cây đàn. Khi chúng ta ưa thích tiếng
đàn, muốn lấy ra âm thanh đó, dù chúng ta chặt
cây đàn làm trăm mảnh cũng không tìm ra tiếng
đàn.
Đức Phật khi
dạy pháp Tứ Niệm Xứ, nơi phần quán thân, đã nói trong Kinh DN 22 rằng, theo bản dịch
của Thầy Minh Châu, trích:
"...một Tỷ kheo quán sát thân này dưới từ bàn chân trở lên
trên cho đến đảnh tóc, bao bọc bởi da
và chứa đầy những vật bất tịnh sai biệt: “Trong thân này, đây là tóc, lông, móng,
răng, da, thịt, gân, xương, tủy, thận, tim, gan, hoành cách mô, lá lách, phổi,
ruột, màng ruột, bụng, phân, mật, đàm, mủ, máu, mồ hôi, mỡ, nước mắt, mỡ da,
nước miếng, niêm dịch, nước ở khớp xương, nước tiểu.”
Như vậy vị ấy sống quán thân trên
nội thân; hay sống quán thân trên ngoại thân; hay sống quán
thân trên cả nội thân, ngoại thân.
Hay vị ấy sống quán tánh sanh khởi trên
thân; hay sống quán tánh diệt tận trên thân; hay sống quán tánh sanh diệt trên thân. “Có thân đây”, vị ấy an trú chánh niệm như
vậy với hy vọng hướng đến chánh trí, chánh niệm.
Và vị ấy sống không nương tựa, không chấp trước
một vật gì trên đời. Này các Tỷ kheo, như
vậy vị Tỷ kheo sống quán thân trên thân." (ngưng trích)
Nghĩa là, người tu nhìn thấy thân chỉ như một bọc da chứa đủ
thứ bất tịnh, nhìn thấy tánh sanh khởi nơi thân, nhìn thấy tánh diệt tận nơi
thân, liên tục thấy tánh sanh diệt trên thân, không thấy có gì là tự ngã
và do vậy sống không nương tựa, không chấp trước
một vật gì trên đời. Đó là thấy thân không phải là thân, mà chỉ là một bọc da,
và thấy chỉ là những chuyển động sanh diệt nơi
thân. Kinh Kim Cang viết rằng, những
gì có sanh diệt thì không thể gọi là
có tướng ngã, tướng nhân, tướng chúng sanh,
tướng thọ giả. Đó chính là thấy núi không
phải là núi, thấy sông không phải là sông.
*** Giai đoạn ba: Thế rồi chúng ta sẽ
tới lúc nhận ra rằng, cái thấy tối hậu sẽ là cái thấy Như Thị. Hòa thượng Thích Phước Hậu (1866 - 1953) để lại lời dạy cho tăng chúng Việt Nam bài
thơ:
Kinh điển lưu truyền tám vạn tư
Học hành không thiếu cũng không dư
Đến nay tính lại đà quên hết
Chỉ nhớ trên đầu một chữ Như.
Đức Phật có
một số bài kinh dạy về pháp chữ Như
này. Trong Kinh AN 4.24, Đức Phật dạy
rằng cái nhìn của bậc Như Lai là, khi
thấy, nghe, cảm thọ, nhận biết thì đừng tưởng tượng (ngài Bodhi dịch
là "do not misconceive" đừng nghĩ sai về; trong khi ngài Sujato dịch
là "do not conceive" là đừng nghĩ thêm ra) hay đừng hình dung gì thêm, dù là tưởng tượng hay hình dung về cái được thấy, cái không được thấy,
cái sẽ được thấy, và cái người thấy. Cái tuyệt vời của
Kinh này là, Bodhi và Sujato dịch bằng 2 chữ trái nghịch nhau nhưng đều diễn tả được ý của Như
Lai. Bản dịch của Thầy Minh Châu như
sau, trích:
“Như vậy, này các Tỷ-kheo, Như
Lai là vị đã thấy những gì cần thấy, nhưng không có tưởng tượng
điều đã được thấy, không có tưởng tượng những cái gì không được thấy, không có
tưởng tượng những gì cần phải thấy,
không có tưởng tượng đối với người thấy. Đã nghe những gì cần nghe, nhưng không
có tưởng tượng điều đã được nghe, không có tưởng tượng những cái gì không được
nghe, không có tưởng tượng những gì cần phải nghe,
không có tưởng tượng đối với người nghe...” (ngưng trích)
Rồi tới bài Kinh Bahiya
Sutta, Đức Phật nói rất đơn giản về pháp Như,
rằng: “Thế này, Bahiya, ông nên tu tập thế
này: Trong cái được thấy sẽ chỉ là cái được thấy; trong cái được nghe sẽ chỉ là
cái được nghe; trong cái được thọ tưởng sẽ chỉ là cái được thọ tưởng; trong cái
được thức tri sẽ chỉ là cái được thức tri.’ Cứ thế mà tu tập đi, Bahiya.
“Khi với ông, này Bahiya, trong cái được thấy chỉ là cái được
thấy… [nhẫn tới]… trong cái được thức tri chỉ là cái được thức tri, thì rồi
Bahiya, ông sẽ không là ‘với đó.’ Này Bahiya, khi ông không là ‘với đó,’ thì
rồi Bahiya, ông sẽ không là ‘trong đó.’ Này Bahiya, khi ông không ‘trong đó,’
thì rồi Bahiya, ông sẽ không ở nơi này, cũng không ở nơi kia, cũng không ở
chặng giữa. Thế này, chỉ thế này, là đoạn tận khổ đau.”
Nghe xong, ngài Bahiya chứng quả A la hán. Xin chú ý rằng, trong cái được thấy sẽ chỉ
là cái được thấy. Có nghĩa là, thấy, nghe, trực tiếp, không phải thấy và nghe
qua lý luận, không qua kiến thức thế gian,
không qua thói quen đặt tên của xã hội, của quá khứ,
của quy ước. Đó là cái thấy trực tiếp, cái
thấy mà không gọi tên. Chỉ tạm gọi là, thấy núi là núi, thấy sông là sông,
nhưng không phải là thấy núi và sông qua những hình
ảnh và lý luận của quá khứ mà chúng ta mang
nặng.
Cái thấy, cái nghe lúc này sẽ là cái thấy và nghe của tĩnh lặng,
của tức khắc sinh và tức khắc diệt, như chim bay trên bầu trời, không chút dấu
vết nào còn trong tâm. Và tạm gọi rằng thấy núi là núi, thấy sông là sông.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét