Thích Nhất Hạnh
Chương 27
Vạn pháp đang bốc cháy.
Trong
những ngày kế tiếp, Bụt không đi khất thực bên ngoài vì sáng
nào đạo sĩ Kassapa cũng mang thức ăn đến cúng
dường tại chỗ. Tuy vậy, mỗi buổi trưa sau khi thọ trai, Người thường đi
vào rừng hoặc ra bên hồ để tịnh cư một mình. Cứ xế chiều,
Kassapa lại đi tìm Bụt để đàm đạo, hoặc dưới một gốc cây, hoặc bên bờ hồ,
càng tiếp xúc với Bụt, Kassapa càng thấy được tầm vóc vĩ đại
của tuệ giác cũng như đức hạnh của vị sa môn này.
Một
hôm nọ, trời mưa tầm tã suốt đêm, và buổi sáng hôm sau nước sông Neranjara tràn
bờ, làm ngập lụt bao nhiêu ruộng vườn và nhà cửa trong vùng. Bao nhiêu thuyền
bè địa phương đều được đem ra sử dụng để đi cứu người. Khu rừng
nơi đạo sĩ Kassapa và năm trăm vị đệ tử đang hành
đạo vì ở chỗ thấp nên cũng bị ngập lụt. Tuy vậy mọi người đều
chạy kịp, không ai bị nước cuốn. Riêng vị sa môn Gotama thì không ai
thấy. Đạo sĩ Kassapa dốc thúc nhiều chiếc ghe đi tìm. Cuối
cùng người ta tìm thấy Bụt đang đứng trên một đỉnh đồi.
Nước
dâng rất mau và rút cũng rất mau. Ngày hôm sau, Bụt ôm bát đi khất
thực trong xóm của những người cùng đinh. Người có ý
muốn tìm thăm những gia đình và những đứa trẻ trong xóm. May
mắn là không ai bị chết vì nạn lụt. Những người nghèo cho
biết họ không có tài sản gì nhiều để mà mất mát.
Các
vị tu sĩ trong giáo đoàn của Kassapa đã khởi sự dựng
lại hỏa viện bị cháy và các túp lều bị nước cuốn đi hoặc làm
cho xiêu vẹo. Một buổi chiều, Bụt cùng đạo sĩ Kassapa đứng bên
bờ sông Ni Liên Thuyền. Hai người tiếp tục cuộc đàm đạo. Đạo
sĩ Kassapa nói với Bụt:
-
Hôm trước, sa môn Gotama có nói về sự quán chiếu các
dòng hiện tượng sắc thân, cảm thọ, tri giác, tâm
hành và nhận thức. Tôi đã thực tập và bắt đầu thấy rằng
những cảm thọ và những tri giác của mình nói lên
được giá trị của đời sống mình. Tôi cũng đã thấy được rằng
không có một yếu tố nào thường tại trong năm dòng hiện tượng đó
cả. Sa môn Gotama nói rằng nhận thức về sự có mặt của tự
ngã là một nhận thức sai lầm, điều này tôi thấy có thể là đúng, nhưng
tôi vẫn chưa hiểu được rằng nếu tự ngã không có thì ta cần gì phải
nhọc công tu tập? Giải thoát cho ai, và ai là người được giải thoát?
Bụt
hỏi lại:
- Tôn
giả Kassapa, ngài có công nhận rằng khổ đau là một sự
thật không?
- Sa
môn Gotama, tôi công nhận khổ đau là một sự thật.
-
Ngài có công nhận rằng nỗi khổ đau nào cũng có nguyên do, cũng
như vạn hữu trong vũ trụ, vật nào cũng do nhân duyện kết
hợp mà thành?
-
Tôi công nhận là những nguyên do của khổ đau có thật.
- Tôn
giả Kassapa, khi những nguyên do của khổ đau có mặt thì khổ đau
có mặt; vậy khi những nguyên do của khổ đau vắng mặt thì
khổ đau có vắng mặt không?
-
Tôi công nhận là khi nguyên do khổ đau không còn thì khổ
đau cũng không còn.
-
Này tôn giả, nguyên do của khổ đau là vô minh, tức
là nhận thức sai lầm về thực tại. Đời vô
thường mà ta tưởng là thường, đó là vô minh. Thực tại không
có tự ngã mà ta tưởng là có tự ngã, đó là vô minh. Từ vô minh, phát
sinh ra tham vọng, giận hờn, sợ hãi, ganh ghét, và bao
nhiêu đau khổ khác. Con đường giải thoát là con
đường quán chiếu thực tại để thực chứng được tự
tính vô thường, vô ngã và duyên sinh của vạn
hữu. Con đường ấy là con đường diệt trừ vô
minh. Vô minh diệt thì phiền não diệt và khổ đau diệt. Đó
là giải thoát. Cần gì phải có tự ngã mới có giải thoát.
Uruvela
Kassapa im lặng. Một lát sau, ông hỏi:
- Sa
môn Gotama, tôi biết những điều Ngài nói với tôi là những điều Ngài đã thực
chứng, chứ không phải chỉ là những suy tưởng của trí
năng Ngài. Theo Ngài, thì quả giải thoát chỉ có thể đạt do công
phu quán chiếu đem lại. Vậy tất cả những lễ nghi, thờ
phụng và lời khấn nguyện đều là hoàn toàn vô ích hay sao?
Bụt chỉ
tay sang bên kia sông. Đạo sĩ nhìn theo ngón tay người. Bụt nói:
- Tôn
giả Kassapa, nếu có người đang đứng bên này sông mà muốn qua bên kia sông
thì người ấy phải làm gì?
-
Người ấy phải lội qua sông, nếu mực nước sông rất thấp. Trong trường
hợp nước đầy như hôm nay, người ấy phải dùng thuyền bè để chèo qua bên kia
sông. Nếu bơi giỏi, người ấy cũng có thể bơi sang bên kia sông.
-
Đúng rồi, tôn giả Kassapa, nhưng giả dụ có người muốn qua
sông mà không muốn lội, không muốn bơi, cũng không muốn chèo, trái
lại chỉ đứng bên sông này mà cầu khẩn bờ bên kia, hy
vọng bờ bên kia sẽ qua tới bên này cho mình bước lên,
thì tôn giả nghĩ sao?
-
Tôi sẽ nói rằng đó là một người không thực tế.
-
Cũng như vậy thôi, tôn giả Kassapa! Nếu không tu
tập quán chiếu để diệt trừ vô minh, và các phiền
não khác thì ta không đạt tới bến bờ giải thoát được,
dù ta có tế lễ khẩn cầu suốt cả cuộc đời này.
Đạo
sĩ Kassapa bỗng nhiên sụp lạy dưới chân Bụt. Ông khóc nức nở. Ông nói:
- Sa
môn Gotama, con đã lầm lỡ hết hơn một nửa đời người. Giờ
đây xin thầy chấp nhận con là đệ tử của thầy để con
có cơ duyên học hỏi và tu tập con đường giải
thoát.
Bụt
nâng Kassapa dậy. Người nói:
-
Tôi không ngần ngại gì mà không chấp nhận tôn giả,
nhưng còn gần năm trăm vị đệ tử của ngài thì ngài tính sao? Ai sẽ dắt
dìu họ?
Kassapa
bạch:
-
Xin sa môn Gotama, xin thầy cho con có dịp tiếp xúc với họ
sáng mai. Chiều mai con sẽ trình thầy quyết định của con.
Bụt
nói:
-
Các em bé trong làng Uruvela thường gọi tôi là Bụt.
Kassapa ngạc
nhiên:
-
Thưa thầy, chúng gọi thầy là Bụt? Nghĩa là Người tỉnh thức? Hay, hay lắm. Chúng
con sẽ gọi thầy là Bụt cho thân mật, vậy xin phép Bụt cho con về trước.
Sáng
hôm sau, Bụt lại đi khất thực trong làng Uruvela. Khất
thực xong, người đi đến bờ hồ để thọ trai và tĩnh cư cả ngày ở đó. Chiều
hôm ấy đạo sĩ Kassapa lại ra tìm Bụt ở bờ hồ. Ông cho Bụt biết là tất
cả gần năm trăm vị đệ tử của ông đều đồng lòng theo
ông xuất gia tu học dưới sự hướng dẫn của Bụt.
Ngày
hôm sau, theo gương Uruvela Kassapa, tất cả mọi người đều cạo bỏ râu
tóc, khoác áo cà sa. Họ liệng xuống sông Neranjara tất cả những cái búi
tóc của họ cùng với tất cả những tượng thờ và dụng cụ tế lễ khác. Tất cả đều
theo gương Kassapa quỳ dưới chân Bụt. Họ đọc:
-
Con về nương tựa Bụt, người đưa đường chỉ lối cho con trong cuộc đời.
-
Con về nương tựa Pháp, con đường của tình thương và
sự hiểu biết.
-
Con về nương tựa Tăng, đoàn thể của những người nguyện sống cuộc
đời tỉnh thức.
Tiếng phát
nguyện của năm trăm vị khất sĩ mới vang động cả khu
rừng. Lễ xuất gia cho năm trăm người cử hành xong,
Bụt thuyết giảng cho năm trăm vị khất sĩ mới về bốn sự
thật mầu nhiệm và cách thức quán chiếu hơi thở, thân
thể và tâm ý, rồi Bụt dạy cho phép khất thực và tĩnh cư.
Ngay sau đó, các vị khất sĩ được lệnh phóng thích vào rừng tất cả
những đàn thú vật mà họ đã chăn nuôi. Họ học theo Bụt, cầm
bát đi theo người vào các thôn xóm để thực
tập việc khất thực.
Chiều
hôm ấy, Bụt triệu tập Kassapa và mười vị đã từng là đệ
tử xuất sắc nhất của Kassapa lại. Người trao truyền cho họ những giáo
lý căn bản của đạo tỉnh thức, và sau đó người còn chỉ
bảo cho họ những nguyên tắc tổ chức và hướng dẫn tăng đoàn. Khất
sĩ Kassapa tỏ ra là một lãnh tụ đồ chúng có tài. Bụt
rất vui khi nhận thấy điều này. Người giao phó cho Kassapa
việc phân phối và huấn luyện các vị khất sĩ trẻ tuổi, theo kinh
nghiệm đã thu lượm được tại trung tâm tu học Vườn Nai ở
Isipatana.
Ngày
hôm sau, đạo sĩ Nadi Kassapa, người em trai thứ nhất của khất
sĩ Uruvela Kassapa cùng một số các vị đệ tử tìm tới. Nadi
Kassapa là lãnh tụ của ba trăm vị đệ tử tu theo đạo thờ Thần
Lửa. Đạo tràng của họ về phía Bắc, cũng trên bờ sông Neranjara. Họ có
vẻ hốt hoảng. Mới hôm qua đây, họ thấy trôi lều bều trên dòng sông hàng trăm
cái búi tóc và rất nhiều dụng cụ thờ tự, và nghĩ rằng một tai nạn nào
đó đã xảy ra cho trung tâm tu học Uruvela do đạo sĩ Uruvela
Kassapa lãnh đạo. Họ tới vào giờ chư vị khất sĩ đi khất
thực nên không gặp ai và vì vậy tỏ vẻ lo lắng, nhưng từ từ
họ thấy các vị khất sĩ khất thực trở về.
Hỏi
thăm, họ mới biết là Uruvela Kassapa cùng năm trăm vị đệ
tử đã xuất gia theo học với một vị sa môn tên là
Gotama thuộc dòng Sakya. Một lát sau nữa thì Bụt và Uruvela Kassapa về tới.
Thấy em, khất sĩ Kassapa rất vui mừng. Ông giới
thiệu Nadi Kassapa với Bụt. rồi hai anh em đưa nhau ra rừng nói chuyện rất
lâu. Cuối cùng, Nadi được anh thuyết phục và bằng lòng trở
về đem ba trăm vị đệ tử đến quy y. Họ cũng đồng
ý cho người đi mời người em út là Gaya Kassapa tới để thông
báo những gì đã xảy ra và nếu bằng lòng, Gaya Kassapa cũng sẽ đem hai trăm
vị đệ tử tới để cùng quy y và tu học dưới
sự chỉ dẫn của Bụt.
Ba
anh em đã từng nổi tiếng là rất thương mến nhau. Hơn nữa họ
là những người cùng một lý tưởng. Vì vậy chỉ trong một thời
gian bảy hôm, tất cả ba người cùng chín trăm vị đệ tử đều đã cắt
tóc, mặc áo cà sa và trở thành những vị khất sĩ nghiêm
chỉnh tu học theo quy chế của giáo đoàn do Bụt lãnh
đạo.
Một
hôm, sau giờ khất thực, tất cả mọi người được lệnh đi
về tụ họp trên đỉnh núi Tượng Đầu ở Gayasisa, cách đó không xa. Chín
trăm vị khất sĩ ngồi thọ trai im lặng và trang
nghiêm cùng với Bụt và ba anh em Kassapa. Buổi thọ trai chấm
dứt, mọi người vây quanh Bụt. Nghiêm trang ngồi trên một
tảng đá, Bụt cất tiếng dạy chín trăm vị khất sĩ:
-
Này các vị khất sĩ, tất cả vạn pháp đều đang bốc cháy. Cái gì
đang cháy. Sáu loại giác quan là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý đang
bốc cháy. Sáu loại đối tượng của giác quan là sắc, thanh, hương, vị,
xúc và pháp đang bốc cháy. Sáu loại nhận thức là cái thấy, cái nghe,
cái ngửi, cái nếm, cái xúc chạm và cái suy tư cũng đang bốc cháy. Bốc cháy bằng
thứ lửa nào. Bốc cháy bằng lửa tham dục, lửa hận thù, lửa ảo vọng.
Tất cả đang bốc cháy theo với những cái khổ của sinh, già, bệnh chết, với đau
thương, phiền muộn, lo lắng, sợ hãi, và thất vọng.
Này
các vị khất sĩ, mọi cảm thọ cũng đang bốc cháy, dù đó
là khổ thọ, lạc thọ, hay xả thọ. Cảm thọ phát sinh từ
những điều kiện giác quan, đối tượng và sự xúc chạm. Cảm
thọ cũng đang bốc cháy vì ngọn lửa tham dục, hận thù, và ảo
vọng. Cảm thọ cũng đang bốc cháy theo với những cái khổ của sinh,
già, bệnh, chết, với đau thương phiền muộn, lo lắng, sợ
hãi và thất vọng.
Này
các vị khất sĩ, các vị đừng để tự bốc cháy theo ngọn lửa của tham
dục, của hận thù và của ảo vọng. Các vị phải thấy được tính
cách vô thường và duyên sinh của mọi pháp để đừng
làm nô lệ cho dòng sinh diệt của giác quan, đối tượng
và cảm thọ.
Gần
một ngàn vị khất sĩ ngồi nghe đều cảm thấy tâm
thần rúng động khi nói về lửa. Họ rất hoan hỷ khi thấy mình
đã tìm ra được con đường tu học mà công
phu quán chiếu là động lực duy nhất đưa đến giải
thoát. Niềm tin phát sinh trong tâm tư của mọi người.
Trong ba tháng liên tiếp, Bụt cư trú tại
Gaya để giáo huấn các vị khất sĩ. Giáo đoàn đạt tới
nhiều kết quả lớn trên đường tu học. Ba anh em Kassapa đã trở
thành những vị phụ tá rất đắc lực cho Bụt trong việc
hướng dẫn và giáo huấn tăng đoàn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét