2 thg 7, 2023

HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ SỰ BIẾN MẤT - CHƯƠNG 7 - BÀI 2

TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN

Thiền sư Ajahn Brahm

CHƯƠNG 7

CẢM NHẬN PHÚC LẠC

BÀI 2

LẮNG DỊU CÁC GIÁC QUAN

Trong kinh Luận giải về Lửa (Adittapariyaya Sutta), Đức Phật nói rằng ngũ căn của chúng ta đều bốc lửa, tâm trí cũng vậy. Chúng ta đang bốc lửa thèm khát, oán hận, vô minh. Bạn có thể cảm thấy ngọn lửa đang chuyển động, đang bốc cháy, ngọn lửa lan sang và hủy hoại những ai chạm vào nó. Khi hành thiền, bạn đang dập tắt ngọn lửa này bằng cách lắng dịu các giác quan. Và bạn không chỉ an định năm giác quan mà cả đối tượng của các giác quan ấy cũng như ý thức, hay nói cách khác, mọi khía cạnh của quá trình cảm giác.

Nếu thiền đang phát huy tác dụng, bạn sẽ cảm thấy mát mẽ, ôn hòa, an bình. Nếu bất an, cơ thể có cảm giác như nóng lên, nhưng khi trở nên tĩnh lặng trong thiền, bạn lại có cảm giác nhiệt độ cơ thể hạ xuống. Với những khổ đau của cơ thể cũng vậy. Khi bạn thực sự lắng dịu và đi vào định thì không còn đau nhức nào nữa - cơ thể mát mẻ, yên bình, tĩnh lặng.

Nếu các căn đang bốc lửa, vậy cái gì là nhiên liệu đốt cháy? Nhiên liệu ấy chính là sự dính mắc của bạn vào các căn ấy. Kinh nói tới chướng ngại do kamachanda, ham muốn ái dục. Kamachanda nghĩa là chấp thuận, đồng ý, dính dáng đến trải nghiệm của năm giác quan. Khi bạn liên quan, vướn víu vào năm giác quan, các vấn đề nổi lên và bạn không bao giờ có sự tĩnh lặng. Nhưng nếu bạn xa lìa, nếu bạn cắt đứt nguồn nhiên liệu và buông xả, các giác quan liền lắng dịu.

Nếu thiền đang có hiệu quả, sau một lúc, cơ thể biến mất. Bạn ngồi đó nhưng không cảm thấy tay, chân, đầu của mình. Bạn không cảm thấy đau nhức hay dễ chịu của cơ thể; tất cả đã biến mất. Bởi thế khi xa lìa, các cảm giác ấy dịu lại và trở nên tĩnh lặng, rồi nó biến mất.

Tất nhiên, đó là điều đáng sợ nếu bạn luôn sống trong khao khát ảo tưởng về một cái tôi có vóc dáng, hình hài và mạnh khỏe. Nếu dính mắc đến cơ thể nhiều như vậy, bạn tiếp tục níu bám, kể cả khi trở nên già hơn, mắc bệnh và chết. Bạn mắc kẹt với thân thể đau đớn này vì vẫn chưa phát triển được năng lực buông xả, để cho nó biến mất. Bởi thế, học cách hành thiền từ khi còn trẻ là điều rất hữu ích. Nếu từ giai đoạn đầu của cuộc đời đã học cách buông xả cơ thể, bạn sẽ dễ dàng làm vậy hơn khi về già và bệnh tật. Nếu học được cách buông xả đến mức cơ thể biến mất, bạn sẽ thấy mình không phải cơ thể này. Thực chứng ấy giúp bạn buông xả trong tương lai.

Nếu không thể buông bỏ cơ thể, hãy tự hỏi tại sao. Trong chương trước, phần nói về các xao nhãng, tôi đã nói tới lời dạy của Ajahn Chah, rằng không phải âm thanh làm bạn phiền não, mà chính bạn đang làm phiền âm thanh. Bạn sa vào nó thay vì để nó như nó là. Với những đau nhức của cơ thể cũng vậy, thậm chí cả với những suy nghĩ của bạn là sự kích động, và sự kích động chỉ tạo thêm dòng suy nghĩ: không phải ý nghĩ làm phiền bạn, chính bạn làm phiền ý nghĩ bằng cách phản ứng với chúng. Khi phản ứng, quá trình ấy bị kéo dài - chính phản ứng ứng của bạn là sự kích động, và sự kích động chỉ tạo thêm dòng suy nghĩ. Sự dính mắc làm tâm bị khuấy động. Vì vậy hãy xa lìa, lùi lại, để tâm như nó là. Hãy nhớ, dù điều gì đang xảy ra cũng là kết quả của nghiệp cũ - nó phải xảy ra, tất cả là nhân quả. Phán xét, đánh giá, đổ lỗi cho bản thân và người khác đều không có ý nghĩa gì. Nếu bạn tránh được thói quen dính mắc này, mọi thứ sẽ lắng dịu, các căn bắt đầu biến mất, bạn sẽ trải nghiệm sự bình an, tự do và giải thoát.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài Quan Tâm

NHỮNG CÂU NÓI Ý NGHĨA TRONG ĐẠO PHẬT

*** Buông xả chính là con đường dẫn đến sự bình an. ***