TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 7
CẢM NHẬN PHÚC LẠC
BÀI 3
NHẬN RA PHÚC LẠC CỦA TÂM TĨNH LẶNG
Sự tự do mà bạn cảm thấy trong thiền là điều tuyệt vời - thực vậy, nó là vui thú cao nhất bạn có thể trải nghiệm. Nhưng hãy nhớ, niềm vui ấy của thiền không có cùng mức độ như những niềm vui bình thường của đời sống hàng ngày: bởi nó sâu hơn, vi tế hơn nên nó có hương vị khác. Đôi lúc chúng ta làm lạc mất niềm vui của thiền vì mải đi tìm kiếm thứ gì đó tương tự, thứ gì đó gần với trải nghiệm đời thường. Vậy trong thiền, hãy nhận biết niềm vui đó dù nó chỉ có một chút ít, để có thể quen với việc nhận ra niềm vui đặc biệt của nó.
Đức Phật so sánh thú vui thế gian giống như niềm vui của con chó khi có được khúc xương. Khúc xương có vị của thức ăn, nhưng chất dinh dưỡng để nuôi cơ thể không có. Niềm vui của các giác quan cũng giống như vậy: vị của chúng hứa hẹn sự hài lòng, nhưng chúng không có thực chất nào. Khi thiền bắt đầu phát huy tác dụng, bạn tìm được thực chất và sự hài lòng. Không chỉ có vị ngon, nó còn có dinh dưỡng: không chỉ là những thứ hời hợt nông cạn, nó là thứ có thực.
Có thể bạn từng trải nghiệm phúc lạc ấy trước đây mà không nhận thức đầy đủ. Giống như những hình ảnh ban đầu trông chúng như hai chiều, nhưng khi bạn học cách nhìn theo kiểu khác, bạn thấy đó là những hình ảnh ba chiều. Cũng vậy, có thể bạn trải nghiệm những trạng thái tĩnh lặng của tâm, nhưng phải mất một thời gian mới thấy chúng tốt đẹp. Hãy khám phá sự an bình, và trải nghiệm lập đi lập lại liên tục, bạn bắt đầu nhận ra phúc lạc thuần túy của nó. Bạn nhận thức được sự khởi đầu của quá trình chấm dứt khổ. Chân lý cao quý thứ ba bắt đầu hiển lộ với bạn trong trạng thái tâm an bình và tĩnh lặng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét