6 thg 7, 2023

HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ SỰ BIẾN MẤT - CHƯƠNG 7 - BÀI 6

TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN

Thiền sư Ajahn Brahm

CHƯƠNG 7

CẢM NHẬN PHÚC LẠC

BÀI 6

PHÚC LẠC CỦA XẢ BỎ

Trong kinh Vô Tránh Phân Biệt (Aranavibhanga Sutta), Đức Phật phân biệt hai loại thú vui: thú vui giác quan (tức là vui vì có được, vui vì dính mắc) và vui với Pháp (tức là niềm vui xả bỏ, của mọi thứ tan đi và biến mất). Một trong những trải nghiệm đầu tiên của tôi về niềm vui với Pháp là khi tôi còn rất trẻ, vẫn đang đi học. Chúng tôi có những kỳ nghĩ nửa ngày: ai là học sinh tốt được nghỉ buổi chiều. Trong những ngày ấy, tôi sẽ làm tất cả bài tập về nhà trong lúc nghỉ trưa để khỏi bận tâm đến chúng. Sau đó, khi mọi nghĩa vụ đã hoàn tất, tôi không còn phải làm gì nữa. Sự tự do thoát khỏi mọi trách nhiệm ấy khiến những buổi nghỉ nữa ngày đó trở thành những buổi chiều đáng nhớ nhất trong quãng thời gian đầu đời của tôi. Điều mà cậu bé mười ba tuổi khi ấy trải nghiệm chính là niềm vui và hạnh phúc vì những thứ biến mất.

Hãy tu tập thiền như vậy. Đừng nghĩ tới điều bạn cần làm tiếp theo và tất cả những giai đoạn thiền định bạn cần đạt tới. Nếu làm vậy, bạn sẽ không trân trọng khoảnh khắc hiện tại, và con đường dẫn tới trạng thái thiền sâu bị dừng lại. Đặc biệt đừng đặt gánh nặng lên mình với suy nghĩ rằng bạn sẽ đạt được thiền, hay phải trở nên giác ngộ. Thay vì tạo áp lực như vậy, cứ thoải mái: không có thêm mục tiêu hay đòi hỏi nào, không có gì trên đời ngoại trừ quan sát hơi thở và trân trọng nó. Bạn đang đơn giản hóa trạng thái tâm đến mức tối đa. Bằng cách ấy, bạn đang làm thông thoáng con đường đi vào thiền định và ra khỏi luân hồi.

Trân trọng sự đơn giản cũng giống như gieo hạt: sự việc bắt đầu tự phát triển. Càng tiếp tục đơn giản hóa trạng thái tâm, nó càng trở nên dễ chịu. An lạc thiền định mà ban đầu bạn không thấy rõ giờ khiến bạn say mê và niềm an lạc tràn ngập trong tâm trí. Nó phải diễn ra như vậy. Đừng lo lắng mình bị dính mắc tới nó - như kinh dạy, an lạc này có lợi và cần thiết, không nguy hiểm. Nó có tính chất giải thoát: khi bạn chặt đứt tham luyến, lúc ấy cái tôi không thể tồn tại, và bạn được dẫn ngày càng sâu hơn vào sự buông xả và xa lìa. Đây là phúc lạc mang lại cảm giác thanh tịnh tự nhiên, nó dẫn đến tĩnh lặng, và nó hướng về phía giải thoát.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài Quan Tâm

NHỮNG CÂU NÓI Ý NGHĨA TRONG ĐẠO PHẬT

*** Buông xả chính là con đường dẫn đến sự bình an. ***