5 thg 7, 2023

HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ SỰ BIẾN MẤT - CHƯƠNG 7 - BÀI 5

TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN

Thiền sư Ajahn Brahm

CHƯƠNG 7

CẢM NHẬN PHÚC LẠC

BÀI 5

PHÚC LẠC KHI MỌI THỨ BIẾN MẤT

Có thể một số nhà huyền môn của các tôn giáo khác cũng đạt được trạng thái thiền định. Họ đã có một số trải nghiệm thiền sâu nào đó. Trải nghiệm ấy mạnh mẽ đến mức họ gọi nó là sự hợp nhất với Thượng đế. Tại sao họ nói vậy? Bởi lẽ trạng thái tâm hoàn toàn hợp nhất, cảm giác phúc lạc và quyền năng, sự vắng mặt “cái tôi” là một trải nghiệm sâu sắc. Những kinh nghiệm phi thường ấy là kết quả của tâm vô sự, hoàn toàn thư giãn. Bạn đã làm mọi thứ lắng dịu đến mức mọi thứ tan dần và biến mất. Suy nghĩ không phát sinh, những xáo động của tâm đã dừng lại. Lúc ấy, thậm chí bạn không biết rằng nó như vậy, chỉ sau đó, khi nhớ lại sự kiện ấy, bạn mới có thể suy ngẫm về những gì đã xảy ra.

Đức Phật nói: “Kiên nhẫn là khổ hạnh cao nhất”. “Kiên nhẫn” ở đây không phải là chịu đựng đau đớn vì nghĩ đến việc hành xác là một điều tốt. Đó không phải là điều Đức Phật nói tới. Ý nghĩa của “kiên nhẫn” đơn giản là hành động quán sát mà không dính mắc vào bất kỳ cách nào. Dấu hiệu của kiên nhẫn đích thực là mọi thứ biến mất, còn bạn trở nên tĩnh lặng. Tĩnh lặng khởi lên và bản ngã bắt đầu tan đi. Để là ai đó, bạn phải làm việc nọ, việc kia; nhưng khi dừng lại, khi thật sự kiên nhẫn, bạn biến mất. Bạn không còn bị quy định bởi quá khứ của mình, không bị cầm tù bởi những hy vọng, kế hoạch tương lai của mình. Ở trong khoảnh khắc hiện tại và không làm gì cả, đó là lúc bạn giải thoát - bạn biến mất, tan đi, hòa vào sự trống rỗng. Bạn hiểu rằng, sự chấm dứt của khổ không thể đòi hỏi có thêm gì đó: nó chỉ có thể là cái không, sự trống rỗng và biến mất. Khi bạn đang đọc những dòng này nếu thực sự đi vào nó, tâm bạn không còn nghĩ tới sự hiện hữu của bạn, những trách nhiệm, những ràng buộc của bạn - tâm không còn nghĩ tới bất cứ điều gì. Dù với kiểu trống rỗng này, bạn cũng đang nếm trải hương vị của giải thoát.

Có câu chuyên về một vị tu sĩ ngồi dưới gốc cây, thốt lên hết lần này đến lần khác: “Ôi hạnh phúc, ôi hạnh phúc”. Tu sĩ ấy trước kia là một vị vua, nên một số tu sĩ khác nghĩ rằng người ấy đang nhớ lại hạnh phúc trước kia của việc làm vua. Nhưng người ấy đang suy ngẫm về sự xa lìa những sợ hãi, nghĩa vụ liên quan đến việc làm vua, đang cảm nhận sự tuyệt dịu của sự buông bỏ ngôi vua. Nếu quan sát những gì đã bị bỏ lại, bn sẽ thấy một cảm giác tự do và hạnh phúc. Hạnh phúc khi mọi thứ tan đi và biến mất, cho bạn thấy giá trị của sự trống rỗng. Bạn thấy không còn mọi thứ ở đó nữa, bạn đi tới sự giải thoát mà điều này mang lại. Đây là mô tả của Đức Phật về thiền quán tính không.

Hãy nghĩ xem, bạn cảm thấy tốt đẹp ra sao khi một căn bệnh hành hạ khổ sở giờ đã hết và bạn được xuất viện. Nhiều năm trước, khi còn là một vị tu sĩ trẻ ở Thái Lan, tôi bị bệnh. Tôi nằm viện một tháng, cảm giác thật tệ. Khi xuất viện, mặc dù cơ thể vẫn còn yếu nhưng cảm giác thật dễ chịu. Nó là hạnh phúc sinh ra do thứ gì đó biến mất: nổi khổ do bệnh đã biến mất. Lúc ấy tôi thật sự trân trọng sức khỏe của mình. Nếu lúc nào cũng có sức khỏe tốt, bạn có khuynh hướng không trân trọng nó. Tương tự, vị tu sĩ trước kia là vua, nhưng chỉ nhận ra phúc lạc của tự do khi ông hồi tưởng lại những sợ hãi và gánh nặng của việc làm vua.

Hãy thử áp dụng cái nhìn này vào cuộc sống của bạn. Khi đang tọa thiền, hãy nhận ra sự tự do bởi không phải lo lắng đến cuộc sống bên ngoài, với những trách nhiệm nặng nề mà bạn đang gánh vác, hay bất cứ gì khác ngoài việc chỉ ngồi ở đây và hít thở. Bạn được tự do: Nó là một khoảnh khắc thiên liêng. Hãy cất cánh với niềm vui ấy. Hãy cất cánh khi những tưởng tượng đã dừng lại, suy tư im bặt. Làm như vậy, bạn đang trân trọng niềm vui do mọi thứ biến mất. Bạn hiểu ý nghĩa của niramisa sukha, hạnh phúc của buông xả, niềm vui khi mọi thứ biến mất.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài Quan Tâm

NHỮNG CÂU NÓI Ý NGHĨA TRONG ĐẠO PHẬT

*** Buông xả chính là con đường dẫn đến sự bình an. ***