Chân Tâm
Đường về nhà còn xa xôi vời vợi,
Nhưng chí tâm khăn gói bước chân đi.
Nẻo đường trần có vui sướng điều chi,
Mà nán lại chôn đời vào báo nghiệp.
Từ vô thỉ luân hồi trong sinh diệt.
Biển vô minh ta lặng ngụp bao đời
Mãi đến nay mới thấy được niềm vui.
Đêm tăm tối dần tan trong ánh sáng.
Bát Chánh Đạo là con đường tuệ giác,
Thấu suốt vào ảo mộng của trần gian.
Mỗi bước chân định tĩnh giữa đại ngàn,
Tâm mở rộng đón chào bao trải nghiệm.
Đường dẫu xa, bền tâm ta vững bước,
Nguyện một lòng giải thoát khỏi trần lao.
Bao khó khăn, bao khổ não dâng trào...
Tâm bình thản, hướng về nơi đất Phật.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét