Quang Minh
Cuộc sống biến đổi không ngừng,
và con người không nằm ngoài quy luật đó. Có khi chúng
ta làm việc gì cũng không thuận lợi, có sự ngăn cản, có
sự ràng buộc, có những phiền lụy. Nhưng lại có lúc chúng
ta làm việc gì cũng rất thuận lợi, lại may mắn, tốt lành.
Vậy nguyên do ở đâu mà lại có như vậy?
Chỉ có thể là nghiệp báo mỗi
người ứng thời điểm đón nhận nghiệp quả mà thôi. Nên những
nỗi khổ, những niềm bất hạnh, những phiền lụy khổ đau đó sinh ra mà
tâm ta đón nhận theo tâm thế coi đó là nghiệp ta tạo ra nên giờ không tốt, và
cái gì không tránh được thì chi bằng mở tâm đón nhận trong trạng
thái buông xả, mọi vọng động chấp thủ chấp ngã chấp
niệm đừng khởi tâm, mà tự bản thân rước lấy vào nỗi
khổ trần lao.
Còn những điều tốt, may mắn có xảy ra,
ta cũng như vậy. Cho dù có vui có thích nhưng hãy có chừng mực, coi đó
là nghiệp báo nhân quả ta nhận được tốt lành do
nhân quá khứ ta làm thiện, tích phước, sống tốt mà có hôm nay. Đừng
vì phúc giây hạnh phúc của sự tốt lành, may mắn mà tự
ngã bản thân, kiêu căng tự mãn, coi mình tài giỏi, khinh khi kẻ
khác; làm vậy chỉ làm cho cái Ngã trong người mình lớn lên, che mờ tâm
trí, gây bất ổn rối loạn trong tâm đó là tự chuốc lấy phiền
não nghiệp chứng trong cái niềm hạnh phúc kia.
Vậy hạnh phúc may mắn nhiều lúc
chưa phải điều tốt mà có khi kết quả đem lại tuy bề ngoài nhận
được tài lợi hay niềm vui thích nhưng bên trong thì đánh
mất chính bản tâm thanh tịnh của mình rồi. Và đó cũng không phải
là niềm hạnh phúc chân thực. Chỉ khi nào tâm ta an tĩnh, buông
xả ý niệm khổ đau hay tâm tư tham đắm hỷ lạc thì khi đó mới
là chân hạnh phúc.
Sự buông xả là ngoài không sở
cầu trong không sở đắc. Buông là không bám chấp vào sự bên ngoài, xả
là ý niệm tâm tư bên trong. Nên nói buông xả là đưa tâm về
với yên nguyên thanh tịnh, không có gì khiến ta buồn, cũng không điều
gì khiến ta vui. Chỉ tự tâm thanh tịnh thì khởi sự thanh
bình yên vui trong tĩnh lặng đó là thứ hạnh phúc chân
thực chúng ta cần đi kiếm. Đi là buông, kiếm là xả thì có vậy mới
thấy được điều chúng ta cần thấy, biết những cái chúng
ta cần biết, nhận được những gì mà chỉ khi nào tâm thanh
tịnh mới có được mà thôi.
Vậy khi sự không tốt tới thì chúng
ta cần nghĩ thoáng, coi đó là nghiệp mà đón nhận nhưng với tâm
thế tích cực. Siêng năng làm thiện, sống chánh tâm thì ắt những gì không
may sẽ giảm và chiêu cảm những gì tốt lành tới. Còn
khi gặp may khi gặp những điều tốt thì cũng buông xả cái
hỷ vô thường đó mà thanh tĩnh tâm ý ngõ hầu đưa
tới tâm thuần thiện sống an lạc thì phước lành thêm thay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét