TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 11
LEO LÊN KIM TỰ THÁP CỦA THIỀN ĐỊNH
BÀI 2
HẠNH PHÚC CỦA ĐỨC HẠNH VÀ GIỚI LUẬT
Bạn có thể dạy mọi người trau dồi đức hạnh và giữ giới, nhưng rốt cục bạn không biết người ta làm gì. Tất cả những gì bạn có thể làm là cho họ thấy Đức Phật đã làm gì, các bậc giác ngộ đã làm gì, kinh văn nói gì: nếu muốn có cuộc sống hạnh phúc và an bình, bạn phải huấn luyện thân tâm. Nếu chìm đắm trong dục lạc, bạn sẽ phá hoại năng lực tâm linh của mình, bị lôi kéo vào con đường vô minh. Những người chìm đắm trong các thú vui như vậy có thể trông hạnh phúc bên ngoài, nhưng nếu nhìn cho kỹ, bạn sẽ thấy nó khác, nổi khổ của họ đang ẩn chứa bên trong. Có một câu nói nổi tiếng của George Bernard Shaw, là một người đang say thì có vẻ hạnh phúc hơn người không say. Trong phạm vi trải nghiệm các giác quan cũng vậy. Theo đuổi thú vui thế gian cũng giống như say sưa với năm giác quan. Nó là một dạng mê lầm, và sau này bạn sẽ phải trả giá. Bạn đang vay mượn hạnh phúc, sau đó bạn sẽ trải nghiệm sự tiêu cực, lo lắng, bất an.
Trong kinh Sa Môn Quả (Samanaphala Sutta), Đức Phật nói bất kỳ ai giữ giới sẽ có được anavajjasukha, niềm vui do không có lỗi. Bạn sẽ thấy khi tự mình tu tập và thấy được chân lý trong lời dạy như vậy, cảm giác thật tuyệt vời. Khi giữ giới, kiềm chế bản thân, làm điều đúng đắn trong một thời gian dài, bạn thực sự cảm thấy hài lòng về mình. Bạn đã không làm điều người khác không biết, rồi nghĩ rằng mình thông minh và đã tận hưởng những niềm vui bí mật. Đằng nào những thứ như vậy cũng không bao giờ thực sự là bí mật, vì bạn biết và bạn quan tâm. Không nhất thiết bạn cảm thấy có tội hay trừng phạt bản thân, nhưng bạn lỡ mất niềm vui có được từ sự tự do bởi không có lỗi. Nếu nhìn kỹ cuộc sống của mình, bạn sẽ quan sát được những tác động mà hành động của bạn mang lại lên mức độ hạnh phúc, an bình và tự do của bản thân.
Sự kiềm chế cũng cho bạn một cảm giác về năng lực. Đó là luôn cảm nhận tôi trải qua mỗi khi từ bỏ được điều gì đó và kiềm chế các ham muốn của mình. Đó cũng là cảm nhận của tôi khi bỏ được rượu hồi còn trẻ. Bạn cảm thấy năng lực không nhường bước trước các ô nhiễm - bạn đã giải thoát khỏi chúng. Điều đó quả thực giống như được giải thoát khỏi nhà tù hay cảnh nô lệ. Càng chìm đắm trong các giác quan, bạn càng đưa mình vào gông cùm. Ngược lại, càng dừng được tham, sân, si, mạn, nghi, bạn càng đi theo con đường của các bậc giác ngộ, càng trải nghiệm nhiều hạnh phúc, an bình hơn.
Hãy tự hỏi Đức Phật đã tu tập như thế nào, các bậc giác ngộ đã thực hành ra sao. Nếu theo gương những thánh nhân như trong kinh văn, bạn không thể sai lầm. Bạn sẽ đạt tới tâm tĩnh lặng và hạnh phúc, bởi lẽ bạn đang buông bỏ, vượt qua các nguyên nhân của khổ trong cuộc sống.
Vì thế, khi bạn bắt đầu trau dồi đức hạnh, mức độ phúc lạc sẽ tăng. Do có phúc lạc lớn hơn, sự tỉnh thức sẽ tăng lên, bạn cảm thấy bình an hơn, và việc hành thiền sẽ cải thiện. Mọi thứ sẽ phát huy tác dụng khi bạn bắt đầu trải nghiệm niềm vui. Niềm vui cũng cho bạn một cảm giác hài lòng. Hài lòng là kết quả của định tâm, vì tâm lúc này ít bị ham muốn chi phối. Hãy nhận ra niềm vui đến từ giải thoát khỏi ham muốn, thay vì bị nô lệ bởi ham muốn. Sống trong đời, nếu bạn cần có được tự do đích thực, hãy cẩn thận những điều mình làm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét