3 thg 10, 2023

HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ SỰ BIẾN MẤT - CHƯƠNG 10 - BÀI 3

TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN

Thiền sư Ajahn Brahm

CHƯƠNG 10

ĐỂ ĐÂY LÀ LẦN CUỐI

BÀI 3

HỌC CÁCH CHẾT

Câu chuyện cuối cùng trong cuốn sách tôi đọc là về một con giun quá dính mắc đến đống phân nơi nó sống đến nổi không sẳn lòng từ bỏ, kể cả khi nó được hứa hẹn một nơi như trên thiên đường.  Nhiều người thích ở yên trong đống phân của họ. Bạn lôi họ ra ngoài một chút, và rồi họ lại quyết định bò vào trong.

Sự buông bỏ có vẻ đẹp và sự an bình lớn, nhưng do hầu hết mọi người chưa hiểu về khổ, họ không nhận ra điều này. Hạnh phúc đích thực được tìm thấy trong sự buông bỏ: ít của cải, không có nhiều mối quan hệ, không bị gánh nặng, không bị trói buộc. Đa số mọi người nghĩ như vậy là khổ. Nhưng bậc giác ngộ lại nói sự sa đà vào dục lạc thế gian mới thực sự là khổ. Nhiều người ngụp lặn trong dục lạc và cho đó là hạnh phúc. Tôi đã từng như vậy, đã làm vậy, và tôi biết thế nào là khổ. Nhưng mọi người cho rằng họ cần tự mình trải nghiệm, vậy là họ đưa tay vào lửa và tất nhiên, bị lửa đốt cháy. Rồi họ nhận ra Đức Phật đã đúng. Nhưng quá muộn, lúc này họ đã bị ràng buộc quá chặt vào thế gian.

Vậy hãy sáng suốt đưa cuộc sống của bạn đi đúng đường. Đừng cứ chạy theo người khác; hãy tự mình tìm hiểu con đường đích thực tới hạnh phúc và tự do, rồi đi theo nó. Quyết định của bạn sẽ tác động đến bạn không chỉ hôm nay, mà mười, hai mươi năm hay cả quảng đời còn lại. Hãy tự hỏi: mình đã chuẩn bị gì cho tuổi già, bệnh tật, và cái chết chưa? Sự chuẩn bị này không phải chỉ nói tới vấn đề vật chất, mà tất cả về các nguồn lực tâm linh. Bạn có khả năng nhận ra rằng bị bệnh và già yếu chẳng qua là điều tự nhiên của cơ thể không? Bạn cần học cách chết - chết đi với thế gian, với của cải, chết đi với mọi ham muốn trong đời. Nghĩa là, bạn học cách buông bỏ mọi thứ. Nếu bạn có khả năng học cách chết. Vậy bạn đang đi đúng đường.

Trong kinh Vô Ngã Tướng (Anattalakkhana Sutta), Đức Phật hỏi các đệ tử, năm uẩn - tức sắc, thọ, tưởng, hành, thức - là thường hay vô thường. Các chúng đệ tử đáp chúng vô thường. Đức Phật lại hỏi một thứ vô thường là vui hay khổ. Họ đáp là khổ. Ngài hỏi, liệu có thích hợp không khi coi khổ ấy là của tôi, hay cái tôi? Các đệ tử đáp không. Nếu hiểu rằng các uẩn là khổ, bạn nhận ra năm uẩn của một người đã là quá nhiều, ngay lúc đó, bạn có động cơ lớn lao để tu tập.

Một khi hiểu tuổi già, bệnh tật và cái chết, bạn hiểu rằng mình có một vấn đề, vấn đề ấy cần được giải quyết. Rắc rối ở chỗ, hầu hết mội người không hành động cho đến khi vấn đề xuất hiện ngay trước mặt họ. Chỉ khi đã già; chỉ khi thực sự bị bệnh họ mới quan tâm đến bệnh tật; chỉ khi sắp chết họ mới nghĩ đến cái chết. Họ chẳng khác gì một đứa trẻ, đáng lẽ phải học tập nhiều tháng trước thì lại học tất cả mọi thứ vào đêm trước khi thi. Về tuổi già, bệnh tật và cái chết cũng vậy: hãy làm bài tập ngay lúc này, khi bạn còn trẻ, khỏe, đầy sức sống.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài Quan Tâm

NHỮNG CÂU NÓI Ý NGHĨA TRONG ĐẠO PHẬT

*** Buông xả chính là con đường dẫn đến sự bình an. ***