TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 10
ĐỂ ĐÂY LÀ LẦN CUỐI
BÀI 6
GIẢI THOÁT KHỎI CƠ THỂ
Như vậy, lý do bạn thực hiện bài tập thiền quán thân và tâm là để hiểu bản chất thực của nó, thấy sự thất vọng đối với nó, để có khả năng từ bỏ nó. Bạn nghĩ “đi rồi” khi bàn tay biến mất, “đến lúc rồi” khi chân biến mất; “thật thoải mái” khi lưng biến mất; “vui thay” khi hơi thở tan dần. Toàn bộ cơ thể cứ tan biến. Cuối cùng bạn giải thoát khỏi nó. Và do xả bỏ cơ thể, bạn được thấy trước về cách chết đúng đắn. Đây là một bài học lớn nhất mà chúng ta có được từ việc hành thiền (định tâm và nội quán).
Nếu không thể buông bỏ cơ thể từ khi còn khỏe mạnh, sao bạn lại nghĩ mình sẽ làm được vậy khi đã già, mắc bệnh và đau đớn? Ngay cả bây giờ, khi đã có những nhức nhối trong cơ thể, hành thiền có dễ không? Quán sát hởi thở có dễ không? Bạn nghĩ sẽ ra sao khi bản thân mắc bệnh, đau đớn, khi đã yếu và không còn bao nhiêu năng lượng? Lúc ấy khó hơn rất nhiều, thậm chí bạn không thể làm gì được nữa ngoài gồng mình chịu đựng. Vậy khi còn có sức khỏe, khi cơ thể còn chấp nhận được, dù ở bất cứ trạng thái nào của cơ thể hiện giờ - vì nó sẽ chỉ tệ hơn mà thôi - hãy dành thời gian học cách buông bỏ.
Hãy rèn luyện: ngồi xuống, bắt chéo chân, nhắm mắt, thực hành yên lặng và nhận biết khoảnh khắc hiện tại. Hãy nhớ rằng hầu hết các ý nghĩ của bạn về cơ thể chỉ là các trải nghiệm do vui thú giác quan mang lại. Hãy dừng tất cả. Hiện hữu với hơi thở, để nó trở thành hơi thở đẹp và để cơ thể biến mất. Khi đang hoàn toàn tập trung vào hơi thở, bạn không thể cảm thấy đầu hay chân mình. Bạn không cảm nhận cơ thể, và cũng chẳng bận tâm; nó đã biến mất, tất cả những gì bạn có là hơi thở. Hơi thở trở thành hơi thở tốt đẹp, rồi một tâm ảnh nổi lên. Lúc ấy, cơ thể, kể cả hơi thở, hoàn toàn tan biến.
Giải thoát khỏi cơ thể: đây là điều xảy ra lúc bạn chết. Tâm ảnh cũng chính là ánh sáng mà mọi người thấy khi họ rời bỏ cơ thể lúc lâm chung, hay khi có trải nghiệm cận tử. Giai đoạn tâm ảnh mang lại phúc lạc tuyệt diệu - hơn mọi lạc thú thế gian - và không phải khó đạt được đến thế nếu bạn buông bỏ cơ thể. Nếu thấy sự dính mắc vẫn còn đó, hãy nhắc nhở rằng bạn thật ra đang bám dính tới khổ, đang bám lấy mớ than cháy. Hãy buông bỏ cơ thể, bỏ rơi nó, và ra khỏi ngọn lửa.
Nếu bạn chưa từng trải nghiệm điều này, có thể nghe như chuyện viễn tưởng. Nhưng khi tu tập của bạn tiến bộ, dần dần bạn bắt đầu nhận ra đây không phải tưởng tượng, những trạng thái này thật sự tồn tại, và điều tôi nói là đúng. Tất cả những gì bạn cần là giữ chánh niệm và đưa tu tập đi xa hơn, buông bỏ cơ thể nhiều hơn. Hành trì như vậy, bạn bắt đầu trải nghiệm phúc lạc. Bạn hiểu rằng cơ thể chỉ là khổ do tuổi già, bệnh tật và cái chết, mà ngay cả trạng thái bình thường nó cũng là khổ bởi một chuổi các vấn đề phát sinh vô tận với nó. Đây là một thực chứng có tác động mạnh mẽ mà bạn có được do thiền sâu. Một tâm ảnh là đủ để cho bạn thực chứng điều này, và nếu bạn đạt tới được các trạng thái thiền, nó rõ ràng, không thể nhầm lẫn.
Do đã quen với sự khổ không lúc nào ngừng, thường chúng ta không nhận ra nỗi khổ của cơ thể. Người thầy Ajahn Chah của tôi đưa ra một ẩn dụ, đó là một người khi sinh ra đã bị sợi dây quấn quanh cổ và hai con quỷ ở hai đầu dây xiết lại. Dù ông chưa bao giờ nói hai con quỷ ấy là gì, nhưng tôi cho rằng chúng là ham muốn và sân hận, dính mắc trực tiếp đến cơ thể. Hai con quỷ liên tục xiết chặt sợi dây, nhưng do bạn chưa từng có khả năng hít thở bình thường, nên bạn không nhận ra điều ấy. Bạn nghĩ đây là điều hiển nhiên, đây là cuộc sống. Rồi một ngày, bạn có một thời hành thiền tạm ổn, tới được giai đoạn hơi thở tốt đẹp, và sợi dây được nới lỏng. Bạn có thể hít thở và nghĩ: “Thật an bình, thật dễ chịu”. Rồi bạn tới giai đoạn tâm ảnh, sợi dây gần như nới ra hoàn toàn: “Thật đáng kinh ngạc!”
Bạn đang thực chứng một chân lý lớn của Phật giáo, điều mà Đức Phật cũng đã thực chứng: lý do bạn hạnh phúc là bởi khổ đau tan biến. Hai con quỷ đã buông sợi dây, và bạn có thể hít thở trở lại bình thường. Thật tuyệt vời khi tự mình trải nghiệm điều này, nó cho bạn cái nhìn trực tiếp vào những gì chúng ta đang tìm cách đạt được. Do tính chất gây đau khổ của cơ thể, chúng ta tu tập để xa lìa nó, siêu việt nó bằng cách đi vào thế giới nội tâm. Khi bạn thực hiện điều này một cách trọn vẹn và không thay đổi, bạn bất hoàn (nonreturner), sẽ không bao giờ sinh trở lại vào cảnh giới của thân xác thể chất nữa. Còn nếu không chỉnh đốn lại tu tập, ai mà biết tái sinh sắp tới bạn sẽ ở đâu?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét