TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 9
HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ SỰ BIẾN MẤT
BÀI 7
TĨNH HÓA HOÀN TOÀN Ý MUỐN
Cuối cùng bạn sẽ tĩnh lặng tới mức tâm bất động, bạn trải nghiệm phúc lạc do không bị quấy rầy bởi ý muốn. Từ những trải nghiệm ấy, đặc biệt giai đoạn nhị thiền, bạn thấy rõ rằng điều chúng ta gọi là “ý muốn” hay “chọn lựa” là một kẻ hành hạ bạn, đốt cháy bạn. Nhưng hầu hết mọi người cứ ôm ấp ý muốn: Họ muốn được chọn lựa, họ muốn làm theo những đam mê thích thú của mình. Họ không nhận ra mình đang bị cảm giác về “cái tôi” lừa dối.
Khi tọa thiền trong hang đá, trong túp lều hay trong căn phòng, không ham muốn bất cứ điều gì, cảm giác ấy thật tuyệt vời. Nếu có ai đó hỏi bạn cần gì không, bạn cũng không quan tâm. Hãy tưởng tượng bạn có một vị thần trong cái chai, ban cho bạn ba điều ước - bất kỳ điều ước nào bạn có thể nghĩ ra - và một cách hoàn toàn thật lòng, bạn nói: “Không, cảm ơn”. Nếu chuyện xảy ra như vậy, bạn đã thoát khỏi ham muốn. Sự giải thoát ấy là một trạng thái tâm đẹp đẽ. Trong một kỳ an cư, có thể bạn đã từng thấy mình tọa thiền trong phòng hoặc thiền hành trên đường, không muốn ở bất kỳ đâu khác trên thế gian này. Cảm giác ấy thật tuyệt vời! Vẻ đẹp ấy là kết quả của tự do. Bạn không muốn đi bất cứ đâu; bạn không cần bất kỳ thứ gì; không có gì thiếu cả. Khi ham muốn biến mất, một trạng thái yên bình sinh ra.
Bạn hiểu rằng, ham muốn và kết quả của nó - sự tác ý - là một phần trong sự biểu lộ của khổ. Ý muốn là kẻ tra tấn, nó bào mòn trí não, nó đưa bạn đi tới đi lui, xoay qua xoay lại. Đôi lúc mọi người cố gắng dừng ý muốn, cố gắng dừng suy nghĩ. Nhưng chính hành động cố gắng dừng ấy cũng thúc đẩy thêm ý muốn. Đè nén ý muốn chỉ gây kích động, ngăn cản không cho sự tĩnh lặng đích thực xảy ra.
Bạn phải chịu đựng thực hiện nghĩa vụ của mình trên đời. Nhưng nếu bạn càng có thể không làm gì, không có trách nhiệm gì, sẽ càng tốt hơn. Có thể bạn xem như vậy là lười biếng, nhưng chừng nào vẫn đang làm mọi việc, bạn sẽ không thực sự biết “lười biếng” nghĩa là gì. Sự “lười biếng” thực sự, sự nghỉ ngơi thực sự, không phải là cơ thể bạn nằm xuống và hưởng thụ, mà là tâm nằm xuống, không làm gì, không tạo ra gì - tâm đã được làm cho tĩnh lặng và dừng lại. Khi thực chứng điều đó, bạn biết “lười biếng” thực sự chính là sự tĩnh lặng của tâm, là các trạng thái thiền sâu kéo dài, trong ấy mọi thứ bất động. Đây là trạng thái đáng kinh ngạc, khi 99% cảm giác về cái tôi đã biến mất, Khi có sự tĩnh lặng vững chắc như đá, không lay chuyển. Sau đấy, khi xuất thiền, bạn nhận ra ý muốn đã tĩnh lặng, bởi chỉ khi ý muốn đã lặng hoàn toàn mới có sự bất động. Khi không có chuyển động, ở đó có một trạng thái phúc lạc khó tin - thật tự do. Bạn đã hiểu rằng, sự tác ý là kẻ tra tấn, ngăn cản hạnh phúc và an lạc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét