Thích Nhất Hạnh
Phương Pháp Thực Tập Hạnh Phúc
Phần III.
AN LẠC TỪNG BƯỚC CHÂN
(Từ 9 đến 15)
9. Nuôi dưỡng chánh niệm
Khi
ngồi xuống bàn ăn, nhìn bát cơm đầy và những thức ăn thơm ngon, ta
nên nhớ rằng có biết bao người đang chết vì đói. Mỗi ngày có ít nhất 40.000
trẻ em chết vì đói hay thiếu dinh dưỡng. Nghe qua con số đó ai mà không thảng
thốt. Cho nên khi nhìn kỹ vào các dĩa thức ăn, ta thấy có Mẹ, trái đất của
ta, thấy những người nông dân cần cù, thấy cả mấy chục ngàn em bé
đang chết đói.
Ở
Mỹ Châu và Âu Châu, ta quen ăn thóc gạo và những thực phẩm khác
nhập cảng từ các nước nghèo khổ: cà phê từ Columbia, sô cô la từ Ghana, gạo
thơm từ Thái Lan. Chúng ta nên nhớ rằng trẻ em các nước đó chưa
bao giờ nếm những thứ bổ béo đó trừ các em con nhà giàu. Các em chỉ được
ăn những thứ hạng bét, còn đồ tốt được dành để xuất cảng để nhà nước thu ngoại
lệ. Có nhiều gia đình phải bán con em mình làm đầy tớ cho những nhà
giàu để chúng được ăn uống đầy đủ.
Nghĩ
đến các em thiếu may mắn đó, ta chắp tay lại trước mỗi bữa
ăn. Ta ý thức được sự may mắn của mình, và một ngày kia có
thể ta sẽ tìm được giải pháp để xóa bỏ nạn bất công đang xảy
ra khắp nơi.
Trong nhiều gia đình tị nạn Việt nam, trước mỗi bữa ăn, một cháu bé cầm chén cơm lên và nói: "Hôm nay trên bàn có nhiều món ăn rất ngon. Con rất biết ơn mọi người mọi loài đã cho con và gia đình con những món ngon này. Con biết rằng có rất nhiều người đang chết đói". Là một người tị nạn, em biết rằng em đang ăn những hạt gạo thơm mọc từ đất Thái, nhưng nhiều em bé Thái chưa bao giờ được ăn thứ gạo này. Thật khó mà nói cho các em ở những nước giàu có hiểu rằng có nhiều em bé trên thế giới chưa bao giờ được ăn những món ăn ngan và bổ như các em. Thấy được điều này, ta sẽ vượt qua rất dễ dàng những khó khăn nhỏ nhoi của ta, và ta sẽ tìm cách giúp đỡ những người đang cần tình thương và sự hiểu biết.
10. Bức thư tình
Những
tổ chức tranh đấu cho hòa bình vẫn còn vướng chất căm
thù, bạo động và hiểu lầm. Những tổ chức ấy có thể viết những bức
thư phản kháng rất hùng hồn nhưng có thể không đủ khả năng để viết
những bức thư dịu dàng.
Chúng
ta cần học cách viết những bức thư mà Quốc Hội, Tổng thống hay Chủ Tịch
Nhà Nước thích đọc chứ không vứt vào sọt rác. Chúng ta phải học dùng
thứ ngôn ngữ không làm người khác tránh xa ta. Tổng Thống cũng là một
người mang chất người như chúng ta thôi.
Những
nhà vận động cho hòa bình có thể dùng ái ngữ hay không, cái
đó còn tùy ở mức độ an lạc trong họ. Bởi nếu chính họ không
có an lạc, làm sao họ có thể làm cho người khác được an lạc? Nếu chính ta
không biết mỉm cười thì ta không thể nào làm cho người khác mỉm
cười được. Nếu trong ta không có sự bình an, ta không đóng góp được
gì hết cho công cuộc hòa bình.
Một phong trào hòa bình còn mang tính căm thù và bạo động sẽ không hoàn thành được nhiệm vụ ta trông chờ nơi nó. Ta phải giúp họ thay đổi phương cách hành động, sao cho dịu dàng và tươi mát hơn. Vì vậy ta phải thực tập chánh niệm, để có khả năng nhìn rõ, thấy rõ và hiểu rõ. Nếu có được cái nhìn bất nhị, ta mới giải trừ được bạo động và căm thù. Làm hòa bình trước tiên là làm cho trong ta có hòa bình. Bởi chúng ta phải nương vào nhau, cũng như giới trẻ nương vào chúng ta để có được một ngày mai tươi sáng.
11. Bổn phận người công dân
Là
công dân, ta có trách nhiệm rất lớn. Trong đời sống hằng
ngày, cách thức ta ăn uống và tiêu thụ có ảnh hưởng lớn
đến tánh mạng chính trị của thế giới. Hàng ngày ta làm cái gì thì ta là
cái đó, và điều này quan hệ mật thiết đến tình trạng an lạc của xã
hội. Ý thức được như vậy, ta sẽ có an lạc ngay trong giây
phút ta đang sống. Ta tưởng rằng các chánh quyền có quyền tự do đặt
ra một chính thể theo ý họ muốn, thực ra cái quyền tự
do đó tùy thuộc vào cách chúng ta sống đời sống hằng
ngày. Nếu ta tạo điều kiện để họ thay đổi chính thể là họ sẽ thay đổi
được. Nhưng bây giờ thì điều đó chưa được thực hiện.
Ta
cũng tưởng rằng nếu ta là nhà cầm quyền, ta sẽ có thể làm bất cứ cái gì ta muốn.
Điều đó chưa hẳn đúng. Nếu ta làm tổng thống, ta có thể cũng sẽ hành xử giống
như vị tổng thống đương thời, có thể khá hơn một chút hoặc tệ hơn một
chút.
Thiền
quán giúp ta nhìn sâu vào sự vật, nhìn sâu vào chính con người ta
để ta thấy rõ ta cần phải chuyển hóa ta như thế nào và làm thế
nào để thay đổi tình trạng xã hội. Thay đổi cách nhìn của ta là ta
thay đổi hoàn cảnh bên ngoài vì hoàn cảnh bên ngoài
là tâm thức ta tạo ra, hoàn cảnh bên ngoài phản ảnh tâm
thức của ta. Cho nên sống có chánh niệm là điều thiết yếu. Ta sẽ
thấy rằng bản chất của bom nguyên tử và của bất công xã hội cũng
không tách rời bản chất con người của ta.
Khi
ta bắt đầu thấy được trách nhiệm của mình, ta phải mời các
nhà lãnh đạo cùng đi với ta. Ta phải khuyến khích họ giữ
gìn bảo vệ sinh môi và giữ gìn bảo vệ tâm thức cộng
đồng. Ta phải giúp họ tuyển chọn những người cố vấn biết phụng sự cho
hòa bình. Những người có đời sống tâm linh vững
chãi mà ta có thể tin cậy và nương tựa. Ta phải sáng suốt khi
bầu lên những nhà lãnh đạo chính trị. Ta bầu họ không phải vì cái vẻ
hào hoa phong nhã của họ mà vì họ cùng đi một đường với ta.
Chánh phủ Pháp đã có xu hướng này khi chọn những nhà nhân bản và những người phụ trách sinh môi làm tổng trưởng một số các bộ. Trường hợp điển hình là Bernard Kouchner, người đã từng ủng hộ chương trình cứu trợ những thuyền nhân ở Vịnh Thái Lan. Đó là một dấu hiệu tốt.
12. Bảo vệ thân tâm là giữ
gìn môi trường sống và an dưỡng
Chúng
ta ai cũng cần hòa bình, cần an lạc. Hòa bình và an lạc đặt
nền tảng ở sự tôn trọng sự sống của mọi người và mọi
loài. Đất đá cũng biết đau, cũng cần sống. Trái đất cũng vậy. Khi ta
làm ô nhiễm không khí và nước, ta làm hại sức khoẻ của ta, làm hại
các loài khác. Cách ta trồng trọt, cách ta xử dụng phân rác, tất cả đều
có tác dụng hỗ tương.
Bảo
vệ thân tâm là giữ gìn sinh môi một cách sâu sắc và rộng lớn.
Một số chương trình truyền thanh, truyền hình, sách báo, phim ảnh đầy
tính bạo động và bi quan là những chất độc làm ô nhiễm hư
hại tâm hồn ta, tâm hồn các trẻ thơ.
Ta phải biết bảo vệ và giữ gìn thân tâm ta, không để cho những chất độc đó lan tràn khắp nơi. Như vậy là ta bảo vệ và giữ gìn an lạc cho thế giới.
13. Nguồn gốc chiến tranh
Nguồn
gốc của chiến tranh nằm ở cách ta sống đời sống hàng ngày, cách
ta xây dựng nhà máy, xây dựng xã hội và tiêu thụ các
sản phẩm. Nếu ta biết nhìn sâu vào hoàn cảnh xã hội, ta sẽ thấy
được gốc rể của chiến tranh.
Ta
không thể đơn giản trách cứ bên này hay bên kia. Ta phải tìm hiểu nỗi
khổ đau và sợ hãi của cả hai phía, vượt lên trên tranh chấp phe
phái mà tìm cách hòa giải.
Trong
mọi tranh chấp, ta cần phải hiểu nỗi khổ đau của cả hai
bên. Ở Nam Phi chẳng hạng, nếu có người hiểu được nỗi khổ đau của phía bên
này và qua phía bên kia để giải thích cho những người phía bên kia
thì tình trạng đâu đến nổi bi thảm. Ta cần những cây cầu liên
lạc, ta cần những cây cầu thông cảm.
Công
trình thực tập bất bạo động bắt đầu từ nơi bản
thân ta. Tâm ta có hòa bình thì khi gặp khó khăn, ta mới biết phải làm gì
để giải quyết vấn đề cho êm đẹp. Dù là vấn đề trong gia
đình hay ngoài xã hội, thì cách giải quyết vẫn giống
nhau.
Một
ngày mùa thu, khi đi dạo chơi trong một công viên, tôi bắt gặp một chiếc
lá đỏ rất đẹp hình trái tim đang đong đưa trên cành. Tôi đứng nhìn và nói chuyện
với chiếc là rất lâu. Tôi chợt khám phá ra rằng chiếc lá là mẹ của
cây.
Bình
thường ta nghĩ rằng cây là mẹ của lá, nhưng sau một hồi ngắm
nhìn chiếc lá, tôi thấy rằng lá cũng là mẹ của cây. Rễ cây hút nhựa từ nước
và khóang chất nhưng thứ nhựa nguyên nầy không đủ để nuôi sống cây nên cây phải
phân phát nhựa nầy cho các lá, và với sự hợp tác của ánh sáng mặt
trời và không khí, lá biến chế nhựa nguyên thành một thứ nhựa gọi
là nhựa luyện có khả năng nuôi sống cây. Vì vậy mà tôi thấy lá cũng
là mẹ của cây. Chiếc lá được gắn vào cây bởi một cái cuống, cho nên mình thấy
được dễ dàng sự liên lạc của hai bên.
Còn
ta thì đã có cái cuống nhau ở bụng mẹ khi ta còn là một bào thai. Chính nhờ
cái cuống nhau đó mà thức ăn và dưỡng khí được đưa vào bào thai.
Khi ta sinh ra, người ta cắt mất cái cuống đó, và điều này cho ta cái ảo
tưởng là ta được độc lập tự do, không còn bị lệ thuộc vào
mẹ nữa. Thật ra ta vẫn là con của mẹ, và không những ta chỉ có một người mẹ, mà
ta có rất nhiều mẹ. Trái đất cũng là mẹ của ta. Ta được gắn liền vào trái đất bởi
rất nhiều cái cuống. Ta cũng có một cái cuống gắn ta vào với mây. Bởi nếu
không có mây, làm sao có nước cho ta uống. Ta được tạo thành bởi bảy mươi
phần trăm nước, vì vậy ta và mây cũng được gắn vào nhau. Ta còn được
gắn vào với rất nhiều thứ khác, với dòng sông, với rừng xanh, với bác tiều phu,
với bác nông dân, đủ cả không thiếu gì hết. Cả vũ trụ dang tay
nuôi nấng ta, bảo bọc ta. Bạn có thấy tôi là bạn và bạn là tôi không? Nếu bạn
không có mặt thì tôi cũng không có mặt. Điều đó quá hiển nhiên. Nếu bạn
chưa thấy được như vậy, bạn cứ nhìn sâu thêm, bạn sẽ thấy.
Tôi
hỏi chiếc lá: "Em có sợ mùa thu không, vì tới mùa thu, em sẽ
phải rời cây?" Chiếc lá đáp: "Dạ không. Suốt mùa
Xuân và mùa hạ em đã sống rất đầy đủ. Em đã giúp cây hết
lòng để cây được sống. Em thấy mình trong cây. Em thấy mình là cây, em
không phải chỉ lá một chiếc lá. Khi em trở về đất, em sẽ tiếp tục nuôi
dưỡng cây. Em chẳng có gì phải lo sợ cả. Khi em rời cành bay bổng trên
không, em sẽ vẫy tay chào cây: Ta sẽ gặp lại nhau một ngày rất gần." Chiếc
lá vừa nói xong thì một ngọn gió thoáng qua. Chiếc lá bay lượn nhẹ nhàng trước
khi rơi xuống đất. Lá rất sung sướng khi thấy được lá là cây. Tôi cúi
đầu chào lá, cảm ơn lá đã cho tôi một bài học quý giá.
Có
hằng triệu người chơi thể thao trên thế giới. Khi ta xem một trận đá
bóng, ta thường theo phe này hoặc phe kia, có thế ta mới có thể theo
dõi trận đấu một cách hứng thú. Khi cầu thủ phe ta đá bóng thì ta cũng muốn
đưa chân ra để đá theo. Khi phe ta thắng thì ta cũng nhảy nhót mừng rỡ,
khi phe ta thua, ta cũng thất vọng não nề.
Trong
chiến tranh cũng vậy, ta cũng ưa thích theo phe. Ta thường bênh vực
phe bị áp bức. Ta tranh đấu bằng cách la ó phẩn nộ, ít
khi ta chịu vượt lên trên những tranh chấp để nhìn cho rõ, như một
bà mẹ nhìn đàn con đang đánh nhau.
Việt
Nam có câu tục ngữ "Gà một nhà bôi mặt đá nhau". Vì ta
bôi mặt nên ta mới không thấy rõ nhau, tưởng người kia là người lạ. Vì vậy ta
mới bắn vào người kia. Chỉ khi nào ta thấy được mọi người là anh em một
nhà, mỗi người là một phần của thân thể thì ta mới có thể nhìn nhau bằng
con mắt yêu thương, mới có thể hòa giải.
Trong
cuộc dời, ta phải tự nhủ là mình may mắn khi ta gặp được những người
biết yêu thương cả loài vật và cây cỏ. Có những người dù sống
trong an bình vẫn không quên hàng triệu người đang đói khổ, bệnh tật.
Những người đó đã thấy được sự liên hệ mật thiết của mọi loài mọi
sự với nhau. Họ hiểu rằng những nước giàu có không thể
nào sống sót nếu không có những nước kém mở mang và nghèo
khổ. Sự nghèo khổ thiếu thốn, sự áp bức bốc lột đưa đến chiến
tranh.
Trong thời
đại chúng ta, khi chiến tranh xảy ra, tất cả các nước đều cảm thấy như
đang lâm chiến. Số phận của nước này dính líu tới số phận tới nước
kia.
Đến khi nào thì gà nhà mới hết bôi mặt để đá nhau? Đến khi nào chúng ta mới thấy rõ chúng ta là anh em, là một phần của thân thể. Có lẽ mỗi ngày chúng ta phải nhìn nhau mà nói rằng: "Tôi là em của anh. Tôi là chị của em. Chúng ta đều là con người. Chúng ta chỉ có một cuộc sống".
14. Hòa giải
Ta
phải làm gì khi ta gây tổn thương cho người khác và khi họ trở
thành kẻ thù của ta? Người đó có thể là một người thân
trong gia đình hay là một người bạn.
Ta
chẳng cần phải làm gì nhiều. Điều trước tiên là ta phải
có thì giờ để xin lỗi. Nhiều khi ta không cố
tình làm cho người khác buồn và giận, nhưng vì thiếu chánh niệm hoặc
vì vụng về nên ta đã làm thế. Cho nên chánh niệm rất cần
thiết trong đời sống hằng ngày. Có chánh niệm ta tránh
được những lỡ lầm trong khi nói và làm.
Điếu
thứ hai là ta biết khai triển phần hoa trong ta và chuyển hóa phần
rác. Khi ta trở nên nhẹ nhàng, tươi mát và dễ thương, người kia từ từ rồi
sẽ thấy và sẽ hiểu rằng ta đã thay đổi. Lúc đó ta chẳng cần nói gì thêm. Người ấy
đã thấy và đã tha thứ cho ta. Cho nên hãy nói bằng chính cuộc sống của
mình chứ không chỉ bằng lời nói.
Khi
thấy được người kia đang đau khổ là ta đã bắt đầu có sáng suốt.
Và khi trong tâm ta nảy nở ý muốn làm vơi bớt nỗi khổ của người
kia là ta bắt đầu có tình thương chân thật. Nhưng hãy cẩn thận. Đôi
khi ta tưởng là ta đã vững vàng rồi. Muốn biết chắc, ta nên tìm đến
người kia, nghe người kia nói thì ta mới biết rõ là ta đã thật sự thương người
kia chưa. Nếu chỉ nghỉ rằng mình đã hiểu và thương người kia thì đôi khi
đó chỉ mới là sự tưởng tượng.
Hòa
giải không có nghĩa là ký kết một hiệp ước với dã tâm và sự thiếu lương
thiện. Nếu còn có tham vọng, còn có chủ tâm chia phe chia nhóm thì đó
không phải là hòa giải. Phần lớn chúng ta vẫn còn muốn theo
phe này hay phe kia thì tất nhiên sẽ tranh chấp. Chúng ta vẫn
còn thiên lệch, phán đoán, đúng, sai, căn cứ trên những tin đồn nhiều
khi thất thiệt, vẫn còn muốn nuôi dưỡng căm thù để làm động
lực hành động. Lòng bất nhẫn tuy tốt nhưng vẫn không đủ. Xã hội này
không thiếu những người sẵn sàng lao mình vào hành động. Xã hội này cần
những người có từ tâm, không phe phái, thấy được sự thật một
cách toàn diện.
Khi nào ta thấy được một em bé Ouganda chỉ còn da và xương là chính bản thân ta, khi nào ta thấy sự đói khổ đó là sự đói khổ của chính ta, khi ấy ta mới hiểu được thế nào là tình thương vô phân biệt. Lúc ấy ta mới thao thức tìm đủ mọi cách để làm vơi bớt nỗi khổ của muôn loài.
15. Hãy gọi đúng tên tôi
Ở
Làng Hồng, mỗi tuần chúng tôi nhận được hàng trăm bức thư từ các trại
tỵ nạn gửi về, những bức thư tràn ngập những đau buồn tủi nhục, đọc mà rớt nước
mắt. Chúng tôi thật sự không biết làm cách nào để làm vơi bớt những đau
thương dù chúng tôi cố gắng hết lòng.
Người
ta kể rằng rất đông những người vượt biên đã bỏ thây trên biển cả. Số còn lại
lên được bờ thì sống lây lất qua ngày trong những trại tỵ nạn.
Không
những phụ nữ mà cả một số các em bé gái cũng bị hải tặc hãm hiếp. Liên
hiệp quốc và chính quyền Thái Lan đã cố gắng can thiệp nhưng
nạn hải tặc vẫn hoành hành trên biển. Có một bức thư kể chuyện một em bé mười
hai tuổi bị hải tặc hãm hiếp phải nhảy xuống biển tử tự.
Khi nghe
tin này, ai mà chẳng tức giận và chỉ muốn xách súng bắn chết tên cướp biển.
Nhưng nếu nhìn sâu hơn ta sẽ thấy nhiều điều cần thấy. Ta thử đặt mình
vào địa vị tên hải tặc. Sinh ra và lớn lên trong một gia
đình nghèo khổ ở ven biển Thái Lan, không được dạy dỗ, không được đi
học, cha đi biển về chỉ biết uống rượu say, suốt ngày lêu lỏng theo bạn
bè xấu, lớn lên trong hoàn cảnh đó chắc ta cũng sẽ trở
thành hải tặc mà thôi.
Hàng
ngày ở vịnh Thái Lan có hàng trăm em bị sinh ra trong hoàn cảnh tương
tự và nếu chúng ta, những nhà chính trị, xã hội và giáo
dục không lo tìm cách để thay đổi hoàn cảnh các em thì
hai mươi năm sau, các em đó cũng sẽ trở thành hải tặc. Do đó, nếu ta
xách súng bắn những em đó tức là chúng ta bắn chính chúng
ta vì ta là người có trách nhiệm về tình trạng này.
Bài
thơ Hãy Gọi Đúng Tên Tôi có ba nhân vật: em bé gái, tên hải tặc và
tôi. Chúng tôi nhìn nhau mà chúng tôi có nhận
ra nhau không? Hãy gọi đúng tên tôi. Tôi có nhiều tên lắm. Chỉ cần gọi
ra một tên là tất cả đều lên tiếng một lần.
Hãy Gọi Đúng Tên Tôi
Đừng bảo ngày mai tôi đã ra đi
Bởi vì chính hôm nay tôi vẫn còn đang tới
Hãy ngắm tôi thoát hình trong từng phút từng giây
Làm đọt lá trên cành cây
Làm con chim non cánh mềm
Chiêm chiếp vui mừng trong tổ mới
Làm con sâu xanh trên cuống hoa hồng
Làm gân viên ngọc trắng tượng hình trong lòng đá
Tôi còn tới để khóc để cười
Để ước mong để lo sợ
Sự xuất nhập của tôi là hơi thở
Nhịp sinh diệt của tôi cũng là tiếng đập một lần
Của hằng triệu trái tim
Tôi là con phù du thoát hình trên mặt nước
Và là con chim sơn ca mùa Xuân về trên sông đón bắt phù du
Tôi là con ếch bơi trong hồ thu
Và cũng là con rắn nước trườn đi tìm cách nuôi thân bằng thân ếch
nhái
Tôi là em bé Ouganda, bao nhiêu xương sườn đều lộ ra, hai bàn chân bằng
hai ống sậy
Tôi cũng là người chế tạo bom đạn
Để cung cấp kịp thời cho các dân tộc Á Phi
Tôi là em bé mười hai, bị làm nhục nhảy xuống biển sâu
Tôi cũng là người hải tặc sinh ra với một trái tim
Chưa biết nhìn biết cảm
Tôi là người đảng viên cao cấp cầm quyền sinh
sát trong tay
Và cũng là kẻ bị coi là có nợ máu nhân dân đang chết dần mòn
trong trại tập trung cải tạo
Nổi vui của tôi thanh
thoát như trời Xuân, ấm áp cỏ hoa muôn lối
Niềm đau của tôi đọng thành nước mắt, ngập về bốn đại dương sâu
Hãy gọi đúng tên tôi
Cho tôi thấy được nỗi đau và niềm vui là một
Hãy nhớ gọi đúng tên tôi
Cho tôi giật mình tỉnh thức
Và để cho cánh cửa lòng tôi để ngỏ
Cánh cửa xót thương.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét