Thiền sư Ajahn Chah
Minh Vy dịch Việt ngữ
PHẦN 3
TRÍ HUỆ
CHƯƠNG 38
LỜI BẠT.
Khi nào
bạn mới ngừng? Hay là bạn tiếp tục học hỏi Giáo Pháp theo kiểu này? Thế cũng
được, nhưng bạn phải biết rằng không phải cái học bên ngoài mà là cái học bên
trong mới quan trọng. Với cái học bên trong, bạn khảo sát con mắt, lỗ tai, cái
mũi, cái lưỡi, cái thân và cái tâm này. Đây là cái học thật. Học hỏi từ sách vở
chỉ là bên ngoài, cái học này không biết bao giờ mới kết thúc.
Khi con mắt nhìn thấy hình sắc, điều
gì xảy ra? Khi tai, mũi, lưỡi kinh nghiệm âm thanh, mùi vị, điều gì xảy ra? Khi
thân và tâm tiếp xúc với những thứ hữu tình và những cảm thọ khác nhau, điều gì
xảy ra? Tham, sân, si có còn ở đó không? Chúng ta có lạc lối trong những hình
sắc, âm thanh, mùi vị, xúc chạm và cảm xúc không? Đây là cái học bên trong. Cái
học này có điểm dừng, điểm hoàn tất.
Nếu chúng ta học mà không hành,
chúng ta sẽ không đạt được kết quả. Nó cũng giống như một người nuôi bò. Buổi
sáng ông dẫn bò ra đồng; buổi chiểu ông dẫn chúng về chuồng – nhưng ông không
bao giờ uống sữa bò. Học hỏi cũng tốt, nhưng đừng để nó giống như thế. Bạn nên
nuôi bò và uống sữa của nó luôn. Để có được kết quả tốt nhất, bạn phải học và
hành.
Giống như một người nuôi gà, nhưng
không nhặt trứng gà. Tất cả những gì ông có được là phân gà! Đây là điều mà tôi
nói với những người nuôi gà. Đừng để mình trở thành như thế! Điều này có nghĩa
là chúng ta nghiên cứu kinh điển, nhưng chúng ta không biết cách dứt trừ phiền
não, chúng ta không biết cách xóa tham, sân, si ra khỏi tâm. Học mà không hành, không dứt trừ được phiền
não, sẽ không đi tới đâu cả.
Đức Phật muốn chúng ta nghiên cứu
kinh điển, và rồi từ bỏ những hành động bất thiện từ thân, khẩu, ý; để phát
triển sự thiện lành trong hành động, lời nói và tư tưởng của chúng ta. Nếu
chúng ta chỉ nói suông mà không hành động tương ứng, sự tu hành đó vẫn chưa
hoàn thành. Cho nên học và hành đều phải tốt.
Bát Chánh Đạo của Đức Phật, con
đường tám nhánh để tu hành, chính là cái thân thể này: hai mắt, hai tai, hai lỗ
mũi, một cái lưỡi, và một cái thân. Đây là Đạo. Và tâm là người đi trên con
đường Đạo. Cho nên, cả sự học hỏi lẫn sự tu hành phải hiện diện trong hành
động, lời nói, và ý nghĩ của chúng ta.
Bạn có bao giờ thấy kinh điển giảng
dạy về điều gì khác hơn thân, khẩu, ý không? Kinh điển chỉ giảng dạy về điều
này, không gì khác. Phiền não sinh ra tại đây. Nếu bạn hiểu biết chúng, chúng
biến mất ngay tại đây. Cho nên bạn phải hiểu rằng, cả sự tu hành lẫn sự nghiên
cứu đều hiện diện ngay nơi đây. Chúng ta chỉ cần hiểu bấy nhiêu thôi, chúng ta
biết tất cả. Trong lời nói, thì một lời nói chân thật sẽ tốt hơn cả một đời nói
sai. Nói cách khác, một người học mà không hành cũng giống như cái môi (để múc)
trong một nồi súp. Nó ở trong nồi súp cả ngày, nhưng nó không biết mùi vị của
súp.
Nếu bạn không tu hành, bạn có thể
học hỏi cho đến chết, mà vẫn không biết mùi vị của sự giải thoát.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét