Thích Nhất Hạnh
Chương 71
Nghệ thuật lên dây đàn.
Sau
mùa an cư, Bụt lên đường về miền Nam. Người ghé thăm vườn Nai Migaradava
ở Isipatana, phía Bắc thành phố Baranasi, nơi Người đã thuyết bài pháp
thoại Tứ diệu đế, bài pháp thoại đầu tiên của Người. Quang
cảnh ở đây đã đổi khác. Một cái tháp lớn đã được dân chúng địa phương dựng
lên để kỷ niệm lần đầu tiên bánh xe chánh pháp được xoay chuyển. Mới
đó mà ba mươi sáu năm đã đi qua, bánh xe chánh pháp đã được chuyển
xoay liên tục trong ngần ấy năm và chánh pháp đã được lan
truyền đến mọi nơi, trên khắp lưu vực sông Hằng. Tại vườn Nai,
một giảng đường đã được tạo lập và các vị khất sĩ cư
trú tu học rất là đông đảo.
Sau
khi thăm hỏi, thuyết pháp và khích lệ đại chúng, Bụt lại
lên đường đi Gaya. Người ghé Uruvela thăm cây Bồ đề năm xưa. Cây
Bồ đề ngày càng xanh tốt. Nhiều ngôi tịnh thất đã được dựng lên trong
vùng. Vua Bimbisara đang chuẩn bị cho xây một ngôi tháp kỷ niệm nơi
Bụt thành đạo. Bụt ghé vào thôn xóm để gặp bọn trẻ con. Những đứa trẻ này
không khác gì những đứa trẻ năm xưa. Chú bé chăn trâu Svastika
năm xưa nay đã bốn mươi bảy tuổi rồi và đã trở thành một vị đệ tử lớn
trong giới khất sĩ. Bọn trẻ đi hái những trái đu đủ chín đỏ để cúng
dường Bụt, đứa nào cũng biết đọc bài Tam quy.
Từ
Gaya, Bụt đi dần lên phía Đông Bắc để về Rajagaha. Về tới thủ đô, Bụt đi
thẳng lên núi Linh Thứu.
Tại
đây, Bụt gặp đại đức Punna. Thấy Bụt, đại đức rất mừng.
Thầy kể cho Bụt nghe về công trình hoằng pháp của thầy tại đảo
Sunaparanta. Thầy vừa mới kết thúc một mùa an cư tại đó với
một số các vị khất sĩ. Số người quy y Tam Bảo ở đảo đã lên tới
con số năm trăm.
Những
ngày kế tiếp, Bụt đi thăm các trung tâm tu học nằm rải rác
trong vùng. Một đêm nọ, tĩnh tọa trong tịnh
thất tại trung tâm vườn Mát. Bụt thoáng nghe
được giọng đọc pháp hơi bất thường của một vị khất sĩ.
Giọng này có vẻ mệt mỏi và buồn chán. Bụt biết vị khất
sĩ này đang gặp khó khăn.
Sáng
hôm sau, nhờ hỏi đại đức Ananda, Bụt biết vị khất sĩ tụng
kinh hồi hôm là Sona. Bụt đã từng biết Sona nhiều năm về trước tại
Savatthi.
Đại
đức Kulikanna đã được xuất gia dưới sự hướng dẫn của đại
đức Maha Kaccana, và tu học với đại đức này mấy năm
trên núi Pavatta ở xứ Kururaghara. Sona là một thanh niên con nhà giàu, nho
nhã thông minh, nhưng thể chất không được cứng cáp cho lắm. Thầy
phải cố gắng hết sức mới sống được đời sống xuất
gia không nhà không cửa, ăn một một ngày một bữa và ngủ dưới gốc cây,
nhưng đạo tâm của Sona thì rất lớn. Năm sau, thầy Sona mới
được đại đức bổn sư phái về Savatthi thăm Bụt.
Được
gặp Bụt lần đầu, thầy Sona rất sung sướng, Bụt hỏi thăm thầy:
-
Sona, thầy có mạnh khỏe không? Tu học, khất
thực và hành hóa có khó khăn lắm không?
-
Bạch Thế Tôn, con hạnh phúc lắm. Công việc tu
học, khất thực và hành hóa của con không có gì khó khăn.
Bụt
bảo thầy Ananda:
-
Thầy dọn cho khất sĩ Sona một chỗ nghỉ ngơi trong tịnh thất.
Đại
đức Ananda đã kê thêm một cái giường trong tịnh xá Bụt. Đêm ấy,
Bụt ngồi thiền ngoài trời cho tới canh ba. Sona thấy thế cũng
không ngủ. Khi Bụt bước vào, Người hỏi:
-
Thầy chưa ngủ sao?
-
Bạch Thế Tôn, con chưa ngủ.
-
Thầy chưa buồn ngủ sao? Vậy thầy có thể đọc những pháp nào mà
thầy thường hành trì.
Đại
đức Sona vâng lời đọc lên mười sáu phép quán niệm hơi thở.
Giọng thầy trong như chuông, không vấp váp, không có một lỗi văn
phạm. Bụt khen:
-
Thầy đọc hay lắm, thầy tu tập đã được bao lâu rồi?
-
Bạch Thế Tôn, con mới xuất gia được có hơn một năm. Con chỉ mới có một
tuổi an cư.
Đó
là lần đầu Bụt gặp thầy Sona. Đêm qua, nghe tiếng đọc của thầy. Bụt
biết là Sona đã cố gắng quá sức mình trong nổ lực tu học.
Người bảo Ananda cùng đi với Người tới tịnh thất của thầy Sona. Thấy
Bụt, Sona đứng dậy chào. Bụt bảo Ananda và Sona ngồi xuống cạnh Bụt,
rồi Người hỏi Sona:
-
Ngày trước, hồi chưa xuất gia, thầy là nhạc cầm chuyên về đàn mười sáu
dây, phải không?
-
Bạch Thế Tôn, dạ phải.
-
Khi đánh đàn, nếu dây đàn bị chùng thì sao?
-
Bạch Thế Tôn, nếu dây đàn chùng thì tiếng đàn chưa đúng mức.
-
Còn nếu dây quá căng.
-
Bạch Thế Tôn, nếu dây đàn quá căng thì tiếng đàn biến thể và dây
đàn có thể đứt.
-
Còn nếu dây đàn được lên vừa phải?
-
Bạch Thế Tôn, nếu dây đàn được lên vừa phải thì âm thanh sẽ hay.
-
Đúng như vậy đó, Sona! Giải đãi và lười biếng thì đạo
nghiệp không thành, mà cố gắng quá sức mình thì sẽ đưa
tới sự mệt mỏi và thối chí. Sona! Thầy phải biết lượng sức
mình, đừng ép thân tâm quá mức, như vậy thầy mới mong thành
tựu được đạo nghiệp.
Đại
đức Sona đứng dậy lạy xuống để cảm tạ Bụt.
Một
buổi chiều, y sĩ Jivaka, lên núi Linh Thứu thăm Bụt. Tới chân núi, ông gặp Bụt,
Bụt mới ở tu viện Trúc Lâm về. Ông chào Bụt và xin phép
được đi theo Người lên núi.
Jivaka
nhìn Bụt leo lên những bậc thang đá lên núi mà trong bụng khen thầm năm nay Bụt
đã bảy mươi hai tuổi rồi mà Người còn cứng cáp và mạnh khỏe quá. Bụt
leo núi một cách thong thả và ung dung, một tay cầm bát, một tay
cầm chéo áo. Đại đức Ananda đi cạnh Bụt không thể cầm bát thay cho
Bụt được, bởi vì một tay thầy cũng cầm bát và một tay thầy cũng cầm chéo áo.
Jivaka tiến lên và xin mang bình bát hầu Bụt. Bụt trao bình
bát cho ông và mỉm cười:
- Như
Lai đã leo núi này có cả mấy ngàn lần, lần nào cũng tự cầm lấy bát, thì vẫn
có sao đâu.
Bậc
đá được xây lên tận thềm tịnh xá của Bụt ở trên đỉnh đồi. Chính vua
Bimbisara đã ra lệnh xây mấy trăm bậc đá này để cúng dường. Lên tới
sân tịnh xá, y sĩ được Bụt mời ngồi trên một tảng đá. Ông cảm ơn Bụt
rồi hỏi thăm Bụt về tình hình sức khỏe và công việc
hoằng hóa của Người ở các nước. Ông nhìn đại đức Ananda rồi nhìn Bụt.
Ông nói:
-
Bạch Thế Tôn, con xin phép nói sơ lược về tình
trạng giáo đoàn ở đây. Con thấy tình trạng giáo
đoàn có liên hệ tới tình trạng chính trị. Con
nghĩ Thế Tôn cần phải được thông báo về tình
hình này.
Rồi
y sĩ cho Bụt biết rằng đại đức Devadatta có vây cánh khá
mạnh mẽ và đông đảo trong giới các vị khất sĩ cũng như trong giới
chính trị. Cánh tay trái của đại đức là đại đức Kokalika,
một người giỏi được xem như là mưu sĩ của đại
đức Devadatta. Ngoài ra còn có các đại đức Kotamoraka
Tissa, Khandadeviputta và đại đức Samuddadatta; vị nào cũng có đông
đảo đệ tử. Đại đức Devadatta rất thông minh mà cũng
rất hùng biện cho nên được rất đông người nghe theo, trong giới khất
sĩ cũng như trong giới cư sĩ. Đại đức không chính
thức nói ra là đại đức chống đối Bụt và các vị đại đệ
tử phụ tá của Người, nhưng đại đức đã nhiều lần đưa
ra ý kiến là Bụt đã lớn tuổi, không đủ sức để lãnh
đạo giáo đoàn, và cách thức của Bụt đã hơi xưa cũ, không còn thích
hợp với giới trẻ và với thời đại mới. Đứng về phương
diện xã hội, đại đức rất được nhiều giới giàu có ủng
hộ. Người ủng hộ đại đức tận tình nhất là là hoàng thái
tử Ajatasattu. Không biết đại đức khéo léo thế nào mà thái
tử Ajatasattu đã ủng hộ đại đức một cách tận tình. Hoàng
thượng Bimbisara tin kính Bụt như thế nào thì Ajatasattu tin kính đại
đức Devadatta như thế ấy. Thái tử đã xây cất cho đại
đức một trung tâm tu học lớn trên núi Gayasisa, nơi ngày
xưa Bụt đã thuyết bài pháp về Lửa cho ba anh em đại đức Uruvela
Kassapa và cả gần một ngàn vị môn đệ của họ. Thái tử cho
chở tới trung tâm các thức cúng dường, chở bằng xe ngựa, ba bốn
hôm một lần. Giới thương gia và chính trị gia muốn
được lòng thái tử cũng bắt chước đi lại Gayasisa để cúng
dường và nghe pháp. Với sự ủng hộ đó, uy
tín của đại đức Devadatta càng lúc càng lên cao. Số các
vị khất sĩ theo hùa về đại đức đã có đến ba trăm hoặc bốn
trăm vị.
Nói
tới đây, y sĩ lại nhìn Bụt và xuống giọng:
-
Bạch Thế Tôn, con nghĩ rằng những gì xảy ra đó không đủ để làm Thế
Tôn e ngại, nhưng có điều này con xin Thế Tôn lưu ý,
con nghe phong phanh là Ajatasattu muốn sớm làm vua để thi
hành được những gì mà thái tử muốn, Ajatasattu nóng
ruột thấy vua cha ngồi ở trên ngôi lâu quá; cũng như đại
đức Devadatta nóng ruột thấy Bụt chưa giao quyền lãnh
đạo giáo đoàn cho đại đức. Con nghĩ rằng chính đại đức
Devadatta đã gieo những ý tưởng nguy hiểm vào đầu thái
tử Ajatasattu. Thưa Thế Tôn, vì phải lui tới kinh đô để
chữa trị cho hoàng thượng và hoàng gia, con đã cảm thấy các mối
nguy hiểm này. Nếu vạn nhất có chuyện gì xảy ra, Bụt và giáo
đoàn thế nào cũng bị liên lụy. Xin Thế Tôn lưu ý.
Bụt
nói:
-
Jivaka, cám ơn ông đã cho Như Lai biết tình hình. Biết được
những gì đang xảy ra, đó là điều quan trọng, nhưng ông đừng quá lo
lắng, Như lai sẽ sắp đặt để giáo đoàn đừng bị vướng mắc vào những chuyện không may.
Y
sĩ Jivaka lạy Bụt, cáo từ và xuống núi.
Bụt
dặn thầy Ananda đừng tiết lộ những gì y sĩ nói cho ai biết.
Mươi
hôm sau, trong một buổi pháp thoại lớn tổ chức hàng tháng tại tu
viện Trúc Lâm, Bụt giảng về Ngũ lực, tức năm loại năng
lực cần thiết để nuôi dưỡng hoa trái giác
ngộ, Ngũ lực là niềm tin (tín), sự chuyên
cần (tấn), chánh niệm (niệm), sự tĩnh lặng (định), và
sự hiểu biết (tuệ).
Buổi pháp
thoại rất đông, có trên ba ngàn người tham dự, trong đó có
cả quốc vương Bimbisara. Khi pháp thoại vừa chấm
dứt, mọi người chưa có cơ hội để hỏi Bụt những điểm họ chưa thấu
triệt thì đại đức Devadatta đã đứng dậy. Đại
đức bước lên, chắp tay cung kính làm lễ Bụt, rồi bạch:
- Thế
Tôn, năm nay tuổi Thế Tôn đã cao, sức khỏe Thế Tôn đã
kém, Thế Tôn cần được nghỉ ngơi an tĩnh để bớt đi những khó
nhọc trong những năm cuối còn lại trên đời. Công việc lãnh đạo giáo
đoàn đã trở nên quá nặng nhọc đối với Thế Tôn. Kính xin Thế
Tôn rút lui về tịnh xá an nghỉ. Con sẽ xin thay mặt Người
mà lãnh đạo giáo đoàn khất sĩ.
Bụt
nhìn Devađatta, Người trả lời:
-
Devadatta, cảm ơn thầy đã lo lắng cho Như Lai, nhưng Như Lai vẫn
còn đủ sức để lãnh đạo giáo đoàn khất sĩ.
Đại
đức quay lại nhìn đại chúng. Có khoảng ba trăm vị khất
sĩ đứng dậy và chắp tay. Đại đức nói:
-
Ở đây có nhiều vị cũng nhận thấy như con. Xin Thế Tôn đừng
e ngại, con đủ sức lãnh đạo giáo đoàn để đỡ mệt cho Người.
Bụt
nói:
-
Devadatta, thầy đừng nên nói nữa. Trong số các đệ tử lớn của Như Lai
có những vị xuất sắc và xứng đáng mà Như Lai cũng chưa giao cho họ trách nhiệm lãnh
đạo giáo đoàn khất sĩ. Thầy chưa có đầy đủ tuệ đức lãnh
đạo giáo đoàn khất sĩ.
Bị
Bụt từ chối giữa đám đông người, trong đó có cả vua Bimbisara, đại
đức Devadatta lấy làm xấu hổ, mặt thầy đỏ bừng lên vì giận dữ.
Thầy đi xuống, không nói thêm một lời nào nữa.
Ngày
hôm sau, tại tịnh thất trên núi Linh Thứu, đại đức Ananda bày
tỏ với Bụt:
- Bạch
Thế Tôn, con rất đau buồn vì anh ruột của con là đại
đức Devadatta, Thế Tôn đã từ chối anh ấy trước đám đông, anh ấy
sẽ tìm mọi cách để trả thù, con lo sợ là sẽ có sự chia rẽ trầm
trọng trong giáo đoàn, nếu Thế Tôn thấy con cần đi nói
chuyện riêng với anh ấy để khuyên nhủ thì con xin đi.
-
Này Ananda, sở dĩ Như Lai phải nói thẳng với Devadatta ngay giữa
đám đông và trước mặt quốc vương Bimbisara là vì Như Lai có ý
muốn cho mọi người thấy rằng Devadatta không phải là người đủ
tuệ đức trong giáo đoàn, và những hành vi của Devadatta sau này
chỉ có một mình Devadatta chịu trách nhiệm, chúng
ta không phải gánh chịu trách nhiệm ấy. Ananda, nếu thầy thấy
nói chuyện với Devadatta có thể làm cho Devadatta hồi tâm thì thầy
cũng nên đi gặp.
Mấy
hôm sau đó, y sĩ Jivaka lại lên thăm Bụt. Ông trình với Bụt rằng ông biết
Devadatta đang chuẩn bị một kế hoạch nào đó để tách rời khỏi giáo đoàn,
nhưng ông không biết rõ được kế hoạch đó là gì.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét