TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 1
BỨC TOÀN CẢNH
BÀI 6
DỊCH CHUYỂN VÈ PHÍA TRỐNG RỖNG
Khi thấu hiểu nổi khổ thế gian, bạn thấy thế gian như một
đống rác. Do là rác nên bạn xa lìa. Khi xa lìa, nó tan đi, sự chấp thủ cũng tan đi. Đây là điều tự
nhiên. Bạn không phải làm cho nó tan đi. Nó không phải do lựa chọn ý chí hay do
nghĩ “Mình muốn từ bỏ những người này, những vật này”. Bạn không cần từ bỏ bất
kỳ điều gì. Chỉ là chúng không còn là mối bận tâm của bạn nữa. Khi bạn biết
chúng không phải là mối bận tâm của mình, chúng tan dần và biến mất. Đây là ý
nghĩa xâu xa hơn của đơn giản hóa và từ bỏ của cải. Bạn không chỉ từ bỏ những
món đồ vật chất mà cả những “của cải trong tâm” – những thói quen và hận thù
cũ, những cách nhìn nhận sự việc cũ mà bạn bám vào và chấp thủ. Bạn chối bỏ tất
cả những gì khiến mình mệt mỏi, khiến mình bị câu thúc và giới hạn.
Hầu hết mọi người đều là những tù nhân bị giam hãm bởi quá
khứ của mình. Họ đồng nhất bản thân với quá khứ, coi nó là con người họ, bản ngã (atta) của họ. Do họ xem mình là
quá khứ, nó trở thành mối bận tâm của họ, họ dính mắc vào nó, vậy là chịu khổ.
Nhưng họ không cần làm vậy, họ có thể buông xả nó. Cánh cửa phòng giam ấy luôn
mở và bạn có thể đi qua nó bất kỳ lúc nào. Đừng nghĩ bạn phải giải quyết hết
các vấn đề của quá khứ - đó chẳng qua là cảm giác tội lỗi. Bạn hoàn toàn có thể
buông xả tất cả, vứt bỏ nó, để nó biến đi nếu bạn có dũng khí làm như vậy.
Vì thế, bằng cách nhận
thức về khổ (dukkha-sanna), hãy tự hỏi rằng níu bám lấy quá khứ có tác dụng
gì. Hãy nhìn nhận nó như nó là; hãy hiểu rằng nó gây khổ, hãy xa lìa nó, để nó
tan đi. Bạn thậm chí không còn nghĩ tới quá khứ nữa. Khi bạn hiểu những thứ này
là khổ, kết quả trực tiếp là sự xa lìa xảy ra, và hiểu càng sâu, chúng càng tan
đi. Cuối cùng chúng không còn là một phần trong tâm trí của bạn nữa. Bạn nhìn
thế giới bên ngoài và nó tan đi, bạn ngồi trong phòng của mình và toàn bộ thế
giới biến mất. Bạn hiểu rằng ý nghĩa của thiền định là vậy. Thiền định là nghệ
thuật để mọi thứ biến mất, tan đi, để chúng bốc hơi. Nó là sự dịch chuyển về
phía trống rỗng.
Một trong những thứ quan trọng nhất phải tan đi để thiền
định thăng hoa là suy nghĩ. Đầu tiên, bạn phải hiểu về suy nghĩ. Bạn phải nhìn
nhận nó khách quan, xem nó như điều nó thật sự là. Suy nghĩ đưa bạn đi đâu? Bạn
sẽ thấy suy nghĩ không phải là việc của mình. Khi hiểu đúng về suy nghĩ, bạn
không cố gắng kiểm soát nó bằng ý chí, mà bạn hướng nibbidà (trí tuệ chán ghét) về phía nó. Để sử dụng một ví dụ trong
kinh, chẳng hạn, hãy xem suy nghĩ như xác một con chó chết thối đeo quanh cổ
bạn. Một khi nhìn nhận nó như vậy, bạn tự hỏi sao mình lại đang làm thế. Phản
ứng tự động là quăng nó đi, giống như bạn sẽ quăng xác một con chó chết – thối
rữa, bẩn thỉu, bốc mùi hôi hám. Đây là điều xảy ra khi bạn hiểu những thứ này.
Bạn biết chúng không phải việc của mình. Bạn chối bỏ chúng, hay nói đúng hơn,
sự chối bỏ tự nhiên xảy ra. Bạn đi theo một hướng khác: đi vào tâm thay vì đi
ra ngoài thế giới.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét