TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 1
BỨC TOÀN CẢNH
BÀI 7
PHẢN ỨNG TỰ ĐỘNG
Nibbidà (trí
tuệ chán ghét) khiến dừng các lậu hoặc
(asava), hay những thứ tuôn ra từ tâm. Bạn biết điều này như thế nào: bạn đang
ngồi thiền, không làm gì cả, và đột nhiên ý nghĩ bắt đầu tuôn trào ra – mình sẽ
làm gì sau đó, những nhiệm vụ của mình, câu trả lời cho vấn đề mà mình đang cố
gắng giải quyết. Ý nghĩ tuôn ra từ trung tâm của nó, và sự tuôn trào này được
gọi là lậu hoặc. Vì sao nó tuôn ra? Bởi nó quan tâm đến thế gian; nó chưa hiểu
chính nó. Khi chưa hiểu thế gian bên ngoài, bạn nghĩ thế gian là điều quan
trọng với bạn – bạn nghĩ nó mang lại niềm vui, nghĩ rằng mình sẽ có được thứ gì
đó từ những suy nghĩ ấy, từ sự sắp xếp tất cả mọi việc trong thế gian. Nhưng
khi xa lìa, tất cả những thứ ấy tan đi, và lậu
hoặc dừng lại. Cảm giác rằng thế gian này quan trọng cũng biến mất, bởi bạn
hiểu nó không phải là điều bạn phải bận tâm. Khi thế giới bên ngoài tan đi, quá
khứ, tương lai, và suy nghĩ cũng biến mất, và đó là khi thiền định thăng hoa.
Khi xa lìa những thứ bên ngoài, điều quan trọng là nhận ra
rằng không phải bạn làm nó xảy ra. Tôi không thích việc sử dụng năng lực ý chí
để theo dõi hơi thở. Tốt hơn là sử dụng năng lực trí huệ. Thông qua trí huệ,
bạn thấy thế gian là khổ, rồi bạn xa lìa, và đạt đến nibbidà. Bạn không thể làm gì khác; nó là một phản ứng tự động. Vì
vậy, hiểu về khổ và xa lìa là nền tảng mà bạn luôn trở về. Càng xa lìa, thiền
định càng dễ dàng. Tôi nói là dễ dàng có nghĩa là thiền định cứ vậy mà xảy ra,
thế thôi.
Khi xa lìa thế gian, bạn đi vào trong, và bạn ở trong
khoảnh khắc hiện tại. Có thể bạn đang theo dõi hơi thở, nhưng khi đã hiểu, thậm
chí bạn xả bỏ hơi thở. Bạn không cố gắn kiểm soát hơi thở hay làm cho nó khác
đi. Hởi thở hoàn toàn tự nó đi vào và đi ra, còn bạn nhận ra rằng hơi thở không
phải là việc của bạn. Bạn cũng hướng sự buông xả về phía nó, và nó tan đi. Theo
Đức Phật, quán hơi thở là một phần của quán thân. Vì thế, khi bạn thấy hơi thở
không liên quan gì tới bạn, và bạn xả bỏ nó, chính những gì còn lại của thân
xác thể chất và năm giác quan sẽ tan đi và biến mất. Đó là lúc bạn bắt đầu đi
sâu hơn. Do cơ thể và năm giác quan cuối cùng cũng tan đi, thiền định của bạn
trở nên sâu, và bạn đi vào một thời khắc lớn.
Khi xa lìa khổ, không cố gắng kiểm soát cuộc đời, không cố
gắng hiện hữu, chỉ để mọi thứ như chúng là, bạn có được điều ngày từ đầu bạn
thực sự muốn: an bình và hạnh phúc. Sao mọi người lại vật lộn với cuộc đời để
theo đuổi hạnh phúc? Hay bạn cho rằng cứ buông xuôi cuộc đời sẽ khiến bạn hạnh
phúc? Điều đó chỉ làm bạn buồn chán và u mê, đôi lúc còn trầm cảm. Chỉ có con
đường buông xả dẫn tới hạnh phúc đích thực. Bạn tĩnh lặng và bình an bởi mọi
thứ biến mất.
Chỉ lúc ấy bạn mới hiểu trọn vẹn rằng ngay từ đầu mọi thứ
đều là khổ. Năm giác quan là khổ, thế gian là khổ. Nói và nghĩ là khổ. Bất cứ
điều gì bạn làm là khổ. Khi bạn xa lìa và đi vào trong, tới nơi ác ma không thể
tới, lúc ấy, có sự giải thoát khỏi khổ. Đây là con đường đi vào trạng thái tĩnh
lặng sâu gọi là thiền Jhana; bạn xa
lìa thế gian và cũng không dính mắc vào thiền. Khi bạn xả bỏ ý nghĩ và cơ thể,
xa lìa thế gian; thiền cứ vậy xảy ra. Nó là một phản ứng tự động, và nó xảy ra
khi bạn hiểu rằng tất cả những thứ này không phải là việc của bạn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét