TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 2
ĐƯA TÂM VỀ HIỆN TẠI
BÀI 6
CÓ ĐƯỢC KẾT QUẢ SẼ THAY ĐỔI MỌI THỨ
Đừng tu tập vì kết quả. Dù chúng ta đều
muốn kết quả, dù chúng ta muốn thấy chúng xảy ra, chính hành động ham muốn sẽ
ngăn trở kết quả xảy ra. Thay vì vậy, hãy tu tập với sự chú tâm, qua đó đặt các
nguyên nhân vào đúng chỗ, và kết quả đến như một sự đương nhiên. Những kết quả
này đến lượt chúng cho bạn sự ủng hộ tích cực, rằng tu tập có tác dụng và bạn
có thể làm được. Nó mang lại cảm giác tuyệt vời, và do cảm thấy một sự lớn lao,
kỳ diệu, nên bạn thấy mình đang đạt tới trạng thái tốt đẹp. Điều ấy cũng mang
lại cảm nhận hài lòng. Ở đây có một kiểu hiệu ứng tự thúc đẩy.
Chính vì chú tâm mà bạn có thể nhận biết
khoảnh khắc hiện tại và thực hành quán sát hơi thở. Bạn có thể theo dõi hơi thở
đi vào, đi ra trong khoảng thời gian dài, và bạn biết các nguyên nhân khiến
điều ấy xảy ra. Nguyên nhân không phải là sức mạnh ý chí, mà là quán sát, chú
tâm và biết cách thức nó xảy ra. Bạn chú tâm đến hơi thở; bạn có sự nhân từ đối
với nó và với chính mình, và bạn có sự quán sát. Khi ấy, hơi thở trở nên dễ
chịu và dễ theo dõi.
Bạn thấy hơi thở là một phản ánh của tâm.
Nếu bạn căng thẳng, hơi thở căn thẳng. Nếu bạn giận dữ, hơi thở nông cạn và
gấp. Bạn thấy những cảm xúc tham dục, ý muốn bệnh hoạn hoặc sự giận dữ tác động
đến hơi thở của mình ra sao. Vì vậy, nếu bạn quán sát hơi thở bằng sự chú tâm,
nó khiến cho việc hành thiền dễ dàng hơn nhiều. Bạn nhân từ với hơi thở, đổi
lại bạn có một hơi thở nhân từ. Nếu bạn vui vẻ với hơi thở, hơi thở cũng vui vẻ
và trở nên dễ chịu.
Một khi có được hơi thở dễ chịu, bạn đang
trên đường đi tới. Hơi thở trở nên tốt đẹp đến nổi bạn chỉ muốn theo dõi nó. Có
thể bạn đã nghe những chuyện này nhiều lần rồi, thậm chí đến mức phát chán,
nhưng giờ bạn đang thực sự thực hiện nó. Bạn trở nên an lạc, và ý nghĩ về thời gian
tu tập dài không còn làm bạn sợ nữa – nó giống như một kỳ nghỉ. Thiền bồi đắp,
tăng trưởng và thăng hoa, còn bạn có được một thời điểm tuyệt vời nhất. Càng
theo dõi hơi thở vào ra, bạn càng trở nên tĩnh lặng và an bình. Hãy nhớ. Tĩnh
tâm, làm tâm lắng dịu là toàn bộ ý nghĩa của hành thiền.
Ở giai đoạn này, đừng đi tìm tri kiến.
Đừng sa vào tư duy và cố hiểu mọi sự. Hãy hiểu sự tĩnh lặng – chỉ việc đó thôi.
Chỉ một số ít người có khả năng làm cho tâm tĩnh lặng và an bình, vậy hãy trở
thành một số ít ấy. Hãy xem bạn có thể tạo ra bao nhiêu tĩnh lặng, hay nói đúng
hơn, có thể để cho bao nhiêu sự tĩnh lặng xảy ra trong tâm. Tâm thật sự lắng
dịu sẽ tĩnh lặng đến nổi hầu như không có gì xuất hiện trong nó. Đừng sợ trạng
thái u mê, một trạng thái có thể là kết quả ban đầu của tĩnh lặng. Sự u mê sẽ
sớm biến mất, và sự tĩnh lặng trở nên sống động, mạnh mẽ, đầy sinh lực. Năng
lượng tĩnh lặng là thứ chúng ta hướng tới. Trong thiền sâu hoàn toàn không có
sự chuyển động nào, khi ấy bạn có nhiều năng lượng hơn cả một lò phản ứng hạt
nhân.
Đây là sự tu tập tiệm tiến. Tâm càng ít
dao động, nó càng có nhiều năng lượng, và qua thời gian quán sát, nó trở nên
mạnh mẽ. Đến cùng, năng lượng ấy là sự sáng tỏ - trạng thái sáng tỏ đầy sức
sống trong đó có sự chú tâm tự nhiên. Từ sự sáng tỏ ấy, bạn có được niềm vui và
lòng trắc ẩn, khi đó, bạn dễ dàng đi sâu vào thực hành hơi thở tốt đẹp. Bạn đã
đi qua điểm then chốt; bạn đã “leo qua”. Bạn không cần nổ lực nữa; trong quá
trình bạn buông xả ngày càng nhiều, thiền định cứ vậy xảy ra. Chính ở giai đoạn
này, việc thực sự buông bỏ “người thực hiện” – người kiểm soát, người suy nghĩ,
người làm – mới rốt ráo. Hãy thử và xem điều gì xảy ra.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét