TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 1
BỨC TOÀN CẢNH
BÀI 3
"KHÔNG PHẢI VIỆC CỦA TÔI"
Khi suy ngẫm về cuộc sống, bạn đi đến chỗ nhận ra nó hoàn
toàn không thể kiểm soát được. Và bất cứ thứ gì không thể kiểm soát được thì
không phải việc của bạn. Đó là một câu nói đơn giản nhưng tuyệt diệu mà tôi
dùng trong tu tập, và tôi cũng khuyến khích người khác dùng. Dù bạn đang trải
qua điều gì, ở bất kỳ nơi đâu, dù điều gì đang xảy ra trong thực tại hay trong
ý nghĩ, hãy nói với nó: “Không phải việc của tôi”. Chuyện ai đó có thái độ
không đúng hay nói gì với bạn, đó không phải việc của bạn; nó là nghiệp (1) của họ, không liên
quan gì đến bạn.
Nếu bạn nhạy cảm với lời nói của người khác, để chúng làm
tổn thương hay bị xúc phạm, bạn nên nhớ đến lời dạy của Đức Phật khuyên con
trai mình là Rahula: Hãy như đất. Người ta vứt rác ra đất, giẫm đạp lên đất, làm
những điều tồi tệ với đất, nhưng đất không bao giờ phàn nàn; nó đơn giản chấp
nhận mọi thứ. Người ta cũng làm những điều tốt đẹp trên đất. Họ trồng cây, làm
vườn, hay xây nhà cửa. Nhưng đất cũng không phản ứng, dù có bất cứ điều gì xảy
ra với nó.
Vì thế hãy giống như đất. Dù mọi người nói, hay làm gì,
đừng xao động. Nếu họ khen, hay chê bạn, đó là việc của họ, đừng xao động.
Không cần phải bị tác động bởi lời nói và hành động của người khác, dầu lời nói
ấy tốt hay xấu. Khi bạn có thái độ “Không phải việc của tôi”, nó sẽ không bao
giờ làm bạn bực dọc.
Với cơn đau trong cơ thể và bệnh tật cũng vậy. Khi hành
thiền, hãy nhắc mình nhớ rằng chúng không phải việc của bạn; chúng là việc của
cơ thể - hãy để cơ thể quan tâm đến chúng. Như vậy thực ra là một cách hiệu quả
để giữ cho cơ thể khỏe mạnh. Một điều lạ là, khi bạn càng lo âu, quan tâm tới
cơ thể, nó càng trở nên tệ hơn. Nếu bạn xa rời cơ thể, ngồi tĩnh lặng, để tâm
trí trở nên buông xả, cơ thể biến mất, nó có khuynh hướng tự chữa lành. Thông
thường, khi bạn cố gắn kiểm soát và sắp xếp mọi thứ, chúng dường như tệ hơn,
với cơ thể cũng vậy. Đôi lúc, khi bạn để mặc nó và chỉ thư giãn, cơ thể trở nên
thoải mái đến mức nó tự chữa lành. Vì vậy, hãy buông xả và quên nó đi.
Tôi biết rất nhiều tu sĩ, dưới tác động của hành thiền, các
vấn đề bệnh tật của họ biến mất. Lần đầu tiên tôi thấy điều đó là với Ajahn
Tate. Hồi tôi mới tới Thái Lan năm 1974, ông đang nằm viện vì bệnh ung thư
không thể chữa khỏi. Họ đưa ra các cách điều trị tốt nhất, nhưng chẳng điều gì
có tác dụng, bởi vậy họ gửi trả ông lại tu viện. Và hai mươi lăm năm sau ông
mới chết. Đó là một ví dụ về điều xảy ra khi hành thiền. Tóm lại, bạn xa lìa
mọi thứ - nibbidà (chán ghét) khởi lên – và tâm trí trở nên buông xả. Nó đã
chứa đủ rồi và bạn thấy chúng tan đi.
Đây là quá trình mà kinh văn nói tới: trí tuệ chán ghét (nibbidà) dẫn tới sự không chấp thủ (viraga), hay không
còn dính mắc. Một khi bạn coi điều gì đó không phải việc của mình, nó mất dẫn
khỏi thế giới của bạn. Tâm trí không còn sa vào nó nữa; tâm trí không nghe,
thấy, cảm nhận, hay biết về nó. Điều này diễn ra như sau. Bất kể điều gì mà bạn
bám vào đều choán chỗ của tâm trí - đó là nơi tâm trí tìm được chổ để dựa và
phát triển. Bạn đang tạo ra những chấp thủ. Là người hành thiền tôi thấy rất rõ
chúng tạo ra thế giới cho chính mình. Nhưng khi bạn “xa lìa”, ở đó không có việc
gì của bạn, và do bạn không lưu tâm đến nó nữa, nó biến mất khỏi tâm trí. Khi
đã chán ghét, thực tế bạn đang “phá bỏ” thế giới quan của mình - những chấp thủ
- mà chính bạn tạo nên.
------------------------
(1)
nghiệp: Theo tiếng Sanskrit gọi là karma, Pàli gọi là kamma, có nghĩa là hành
động có tác ý hoặc có ý thức (volitional action). Nói cách khác,
nghiệp luôn được bắt nguồn từ những tạo
tác của ý chí thông qua những hoạt động của thân, miệng tác động đến
đối tượng, gọi chung là tam nghiệp. Khi một hành động (tạo tác) nếu
không phát sinh từ ý chí thì không thể gọi là nghiệp, mà hành động ấy
được gọi là hành động duy tác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét