TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 1
BỨC TOÀN CẢNH
BÀI 5
NGƯỜI MANG THÔNG ĐIỆP CHÂN LÝ
Một cách khác để nhìn vào sự xa lìa thế gian là xem đó như
một sự dịch chuyển vào tâm trí, vào vùng trung tâm của sự yên lặng. Đôi lúc,
bạn có thể thấy gia đình, bạn bè hay thế gian cứ lôi kéo bạn ra ngoài - ra khỏi
trung tâm của mình. Bạn cảm nhận sức lôi kéo ấy. Cả đời bạn cứ bị lôi kéo như
vậy, nhưng điều đó có làm bạn hạnh phúc không? Đừng nghĩ rằng bạn có thể thoát
khỏi nỗi khổ vì những cuộc vui, những dục lạc, hoặc bạn cho rằng mình đặc biệt
và sáng suốt hơn người khác. Nghĩ rằng bạn giỏi hơn, rằng bạn có thể tránh khỏi
những vấn đề mà người khác phải đối mặt trong cuộc sống, đó chẳng qua là sự
kiêu ngạo của bản ngã.
Khi còn nhỏ, tôi cũng có những đam mê tưởng tượng. Tôi học
cách không để chúng chi phối tôi bằng việc xem chúng dẫn tới một kết luận logic
nào. Tôi sẽ nghĩ: “Rồi thì sao? Rồi thì sao?” và sẽ không dừng lại chừng nào
chưa có được một bức tranh trọn vẹn. Với những đam mê, tưởng tượng.., câu “Rồi thì
sao?” khiến chẳng còn gì vui vẻ, bởi “rồi thì sao?” chỉ còn lại sự trống rỗng.
Không có màu sắc, sự tươi sáng, niềm vui và hạnh phúc gì nữa, vì cái “rồi thì sao”
sẽ là tất cả những gì mọi người đều trải qua. Khi phần vui vẻ mất dần và tan
đi, bạn trở lại nơi bạn đã bắt đầu. Và bạn vẫn chưa hiều gì về cuộc sống. Bạn
đang cố đi qua, có được vài khoảnh khắc dễ chịu và vui vẻ. Để đến cuối cùng bạn
đang trôi lăn về phía tuổi già và sự xa cách những người thân yêu. Ý nghĩa gì
chứ? Nhưng nếu đi theo con đường nibbidà,
bạn là người sáng suốt. Bạn đã trải qua khổ đủ rồi, nghĩa là đã có đủ dữ liệu
để xử lý. Hãy suy ngẫm về nỗi khổ ấy khi bạn gặp khó khăn và nuôi dưỡng nibbidà (tuệ chán ghét).
Khi tu tập, có lúc bạn cảm thấy buồn tủi. Nếu bạn chỉ đang
ngồi đó và không biết làm gì – không muốn tọa thiền, đi lại hay đọc sách, và
thật sự chán ngấy – hãy quán xét sự buồn chán đó. Nếu bạn tìm hiểu nỗi khổ,
không có khoảnh khắc nào mà bạn không thể tận dụng hay khai thác cho sự trưởng
thành của mình. Rèn luyện tâm không phải ở chỗ kiểm soát sự việc mà là hiểu
chúng. Hãy xem những khó khăn và thất vọng như những thiên sứ (devaduta) – những người mang thông điệp chân lý, tới để
dạy bạn về Pháp.
Ajahn Chah luôn gọi những sự việc như vậy là Kruba Ajahn –
người thầy lâu năm. Kruba Ajahn không sống trong một tu viện cụ thể nào đó. Đó
là một Kruba Ajahn tưởng tượng. Kruba Ajahn thật sự sẽ ở trong căn phòng của
bạn khi bạn thức dậy buổi sáng và mệt mõi đến nỗi không muốn ra khỏi giường.
Kruba Ajahn sẽ ở đó khi bạn đang tọa thiền thời gian dài mà chẳng đi đến đâu.
Kruba Ajahn đích thực sẽ ở đó khi bạn đang tu tập, tự hỏi mình đã đạt được
những gì. Khi bạn sắp nhập định thì một con quạ tạo ra tiếng ồn lớn, hoặc bất
kỳ trường hợp nào khác khiến bạn thật sự thất vọng và vỡ mộng – đó là Kruba
Ajahn. Nó phải được suy ngẫm, lắng nghe và thấu hiểu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét