TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 1
BỨC TOÀN CẢNH
BÀI 1
HIỂU RẰNG KHỔ LÀ ĐỘNG LỰC CHO TU TẬP
Sự suy ngẫm về khổ (dukkha), là một phần quan trọng của tu tập Phật giáo đích thực. Chúng ta không cố gắng kiểm soát khổ; thay vào đó, cố gắng hiểu nó bằng cách xem xét nguyên nhân của nó. Đây là điểm quan trọng trong tu tập, vì hầu hết mọi người khi rơi vào khổ thường phạm sai lầm là trốn chạy khỏi nó hoặc cố gắng thay đổi nó. Họ đổ lỗi cho máy móc trục trặc, nhưng đương nhiên máy móc là thế. Mọi thứ bất ổn, thế là chúng ta khổ. Vì vậy chúng ta nên đổi thái độ, đừng cưỡng lại. Khi không chống lại cuộc đời và bắt đầu hiểu về khổ, chúng ta có một phản ứng khác. Nó được gọi là nibbidà hay trí tuệ chán ghét.
Phản ứng được gọi là nibbidà
này đến từ chỗ hiểu bản chất của thân tâm và thế gian, chúng chỉ là vô thường, khổ và vô ngã. Bạn hiểu bản chất
của việc tu tập Phật Giáo, của việc thiền định mỗi ngày. Bạn biết sẽ có điều
không hài lòng và sẽ có vấn đề. Bạn đủ sáng suốt để không trốn chạy những vấn
đề hoặc thay đổi chúng. Bạn hiểu rằng vấn đề là cố hữu trong kết cấu của luân hồi (samsara). Đây là một trong
những tri kiến lớn của Đức Phật, thúc đẩy Ngài nói ra bài thuyết pháp đầu tiên,
Kinh Chuyển Pháp Luân (Dhammacakkappavattana
Sutra).
Khi bạn nhận ra khổ là cố hữu trong vòng luân hồi, điều đó
thay đổi phản ứng của bạn. Giống như có một quả táo thối rữa và bạn cố gắng bỏ
những phần thối rữa để sử dụng phần còn lại. Khi có trí tuệ, bạn sẽ thấy toàn
bộ trái táo bị thối rữa, và phản ứng tự nhiên là chán ghét - bạn chối bỏ toàn
bộ trái táo, quăng nó đi. Bạn không cần đến nó, có thể buông xả nó. Điều quan
trọng là hiểu nỗi khổ trong cuộc đời, thấy được tại sao sự khổ và sự không hài
lòng là không thể tránh được. Bạn không bao giờ có khả năng kiểm soát nó, loại
bỏ nó hay làm cho nó thành ổn thỏa hơn.
Khi chúng ta suy ngẫm và hiểu như vậy, nó cho chúng ta động
lực và sự khích lệ để tu tập. Theo kinh văn (sutta), khi Đức Phật thấy người ta già đi, mắc bệnh và chết, vậy là
đủ để thúc đẩy Ngài tìm giải pháp cho khổ. Ngài nhận ra rằng già, bệnh, chết là
điều tự nhiên mà Ngài chưa vượt qua được. Bởi vậy, Ngài có động cơ lên đường
tìm sự chấm dứt những vấn đề này.
Từng vấn đề kể trên cũng là những gì đợi bạn trong tương
lai. Đây là thứ chắc chắn: bạn sẽ già đi, mắc bệnh và chết. Bạn chẳng thể làm
gì để thay đổi sự việc. Đây là những thực tế về sự tồn tại của bạn, về cơ thể
bạn và về mọi thứ khác. Mọi thứ rồi sẽ già đi, phân hủy và biến mất - mọi thứ
bất ổn và sụp đổ. Đức Phật khi ấy đủ sáng suốt để biết rằng, dù với tất cả
những phẩm chất tâm linh cao quý và công đức đã tích lũy, Ngài cũng không tránh
được nỗi khổ ấy. Và Ngài cần một phản ứng khác: thấu hiểu nó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét