TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 1
BỨC TOÀN CẢNH
BÀI 8
TĨNH LẶNG
Đã lâu, tôi luôn cố gắng giữ cơ thể mình khỏe mạnh: tôi
chăm sóc nó, cho nó nghĩ ngơi. Nhưng khi hành thiền, tôi nói: “Không phải việc
của mình”. Tôi chỉ ngồi đó, xả bỏ hoàn toàn. Tôi xả bỏ ý nghĩ và tất cả những
thứ khác. Tôi không phải cơ thể này, không phải quá khứ hay tương lai của mình.
Tôi chỉ ngồi đó, để mọi thứ phai dần, tan biến đi mất.
Sự xả bỏ và trải nghiệm nibbidà
như vậy dẫn tới không chấp thủ. Không
chấp thủ đến lượt nó dẫn đến tịch diệt
(upasama), tức sự tĩnh lặng và an bình. Thật là đẹp biết bao khi chạm tới sự an
bình đích thực của tâm trong khi toàn
bộ thế giới bên ngoài tan biến, còn bạn hoàn toàn tĩnh lặng. Tâm trở nên bất động, không kết nối với
cơ thể cũng như quá khứ và tương lai. Nó bất động về thời gian và bất động về không
gian, sự tĩnh lặng ấy để cho mọi thứ tan dần và biến mất. Mọi thứ chỉ tồn tại
khi có sự dịch chuyển hay tác động nào đó, bởi lẽ giác quan chỉ nhận thức sự
vật khi chúng chuyển động. Để các giác quan có thể biết bất cứ điều gì, chúng
cần sự đối chiếu, chúng cần sự tương phản. Khi chúng tĩnh lặng, sự hợp nhất
khiến mọi thứ tan đi: toàn bộ thế giới bên ngoài biến mất, hình ảnh mất dần, âm
thanh mất dần, ký ức mất dần, quá khứ, tương lai, và suy nghĩ mất dần, thân thể
biến mất.
Khi thân thể biến mất còn bạn trải nghiệm sự tĩnh lặng sâu
xa bên trong, đó là trạng thái thiền.
Trong trạng thái thiền ấy, bạn xa lìa
thế giới bên ngoài, năm giác quan biến mất. Đôi lúc được gọi là xa lìa thế
gian. Trên thực tế, nó còn hơn cả sự xa lìa; nó là xả bỏ hoàn toàn, chấm dứt
hoàn toàn thế gian. Lúc này, bạn hiểu ý nghĩa của sự biến mất, của việc mọi thứ
không còn ở đó nữa. Lúc này, bạn biết buông xả thật sự nghĩa là gì. Bạn xả bỏ
thế gian, và nó mang lại thật nhiều niềm vui, thật nhiều bình an. Nói là xả bỏ,
nhưng thật ra bạn không làm gì cả. Sự xả bỏ này thông qua sự hiểu biết, bởi lẽ
kết quả tự nhiên của hiểu biết là nibbidà.
Mọi thứ tan đi, và bạn có được trạng thái an bình tốt đẹp, sự tĩnh lặng của
tâm.
Một khi bạn bắt đầu nếm trải sự tĩnh lặng trong tâm, nó có thể gây nghiện. Khi tâm nghiện
sự tĩnh lặng, nó sẽ hướng bạn đi sâu hơn về phía niết bàn (nibbàna). Đức Phật đã nói sự dính mắc đến thiền định sâu
có thế dẫn đến các giai đoạn giác ngộ. Bạn không cần quá bận tâm lo lắng về
việc nghiện xả bỏ. Đây là sự thú vị, niềm vui trên con đường tu tập. Đây là con
đường dẫn đến tự do. Nó có thể dẫn tới nhiều tan rã hơn, nhiều buông xả hơn. Nibbidà tăng lên, và nó thúc đẩy bạn xa
lìa thế gian.
Đây là ý nghĩa của việc bạn biết vì sao mình đi theo con
đường Phật giáo. Bạn biết tại sao lại có nhiều người đi trên con đường này,
những người xa lìa thế gian, để cho thế gian tan đi. Họ hạnh phúc khi ở một
mình, “cái tôi” của họ thực sự biến mất. Họ đi ngày càng sâu hơn vào bên trong,
vì họ thấy những nổi khổ xung quanh không còn là mối bận tâm của họ. Họ xả bỏ,
và mọi thứ tan dần, tan dần.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét