TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 2
ĐƯA TÂM VỀ HIỆN TẠI
BÀI 5
XOA DỊU CÁC VẤN ĐỀ
Tâm tĩnh lặng là một trạng thái tuyệt vời.
Khi tâm đầy những ý nghĩ và xao nhãng, sớm hay muộn bạn sẽ rơi vào sự tiêu cực.
Bạn biết một cuộc nói chuyện lê thê sẽ dẫn tới điều gì: có thể khởi đầu, bạn
nói những thứ to tát, nhưng chẳng mấy chốc cuộc nói chuyện trở nên tiêu cực.
Điều tương tự cũng xảy ra với ý nghĩ, vì thế hãy cẩn thận.
Càng trở nên tĩnh lặng, bạn càng có nhiều
niềm vui. Vì thế hãy dành toàn bộ sự tập trung của bạn nhằm làm mọi thứ lắng
dịu. Đừng quên lòng trắc ẩn, vì nó cũng có tác dụng xoa dịu. Nhân từ và trắc ẩn
làm các vấn đề lắng xuống và xoa dịu nỗi đau. Nhân từ tạo ra sự lắng dịu bởi lẽ
nó mang phẩm chất của thiền chỉ
(samatha), làm tĩnh lặng và an ổn mọi thứ. Đặc biệt, nó làm cơ thể bạn dịu lại,
chính vì thế việc chú tâm đến các cảm giác khiến cho chúng lắng xuống; những
chỗ đau nhức trong cơ thể hay thậm chí sự bất an cũng có khuynh hướng biến mất.
Và khi bạn hướng sự nhân từ, trắc ẩn đến tâm mình dưới hình thức chú tâm, nó có
khuynh hướng làm dịu lại bất kỳ khó khăn, trục trặc hay lo lắng nào bạn có thể
có. Sự chú tâm sẽ nói, “Đừng lo, mọi thứ sẽ tốt thôi. Bạn không phải bận tâm về
những chuyện này. Bạn sẽ ổn”. Bạn làm mọi thứ dịu lại, và trong sự lắng xuống
ấy, bạn thoát khỏi sự thao túng của suy nghĩ và nỗi đau của tiêu cực.
Tiêu cực là điều đáng sợ trong cuộc sống.
Nhưng bạn luôn có lựa chọn thoát khỏi tiêu cực, xét lỗi, giận dữ, đau khổ, khó
chịu, chán nản, hướng nó về sự an bình, tĩnh lặng, mạnh mẽ. Khi bạn chú tâm vào
khoảnh khắc hiện tại sẽ không tệ như vậy. Bạn cười với mọi người và họ cười
lại, bạn quan tâm đến họ và họ quan tâm lại. Vậy nếu bạn chú tâm tới khoảnh
khắc này, nó sẽ trở nên đẹp hơn nhiều.
Bất kể chúng ta đang để ý tới đối tượng
nào, trạng thái tâm của chúng ta sẽ làm nó mang những phẩm chất tương ứng,
khiến chúng ta thấy điều đó ở đối tượng. Nếu bạn tiêu cực, bất kỳ điều gì bạn
nhìn vào cũng đáng sợ và tiêu cực, và khó mà yên với khoảnh khắc này vì nó
chẳng tốt đẹp gì. Điều đó chẳng liên quan đên bản chất của khoảnh khắc hiện
tại, chỉ là cách bạn đang nhìn nhận nó. Chính khía cạnh tâm lý trong sự chú tâm
biến khoảnh khắc hiện tại thành khoảnh khắc dễ chịu, làm nó trở nên dễ quan
sát. Bạn không cần chìm vào quá khứ, trôi tới tương lai hoặc trở nên bất an, vì
bạn đang có giây phút tốt đẹp ở đây, ngay lúc này. Với sự yên lặng cũng vậy.
Khi bạn quan tâm đến sự yên lặng của tâm – đến sự trống rỗng, đến khoảng không
giữa các âm thanh lời nói – nó trở thành một điều tốt đẹp, bạn có thể ở yên đó.
Thiền định đang thăng hoa và bạn đang đạt tới điều gì đó. Bạn cảm thấy tốt đẹp;
bạn cảm thấy, “Mình thực sự đang hành thiền”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét