TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 2
ĐƯA TÂM VỀ HIỆN TẠI
BÀI 3
TẦM QUAN TRỌNG CỦA NIỀM VUI.
Một khi bạn đạt tới trạng thái nhận biết
khoảnh khắc hiện tại trong yên lặng, thiền định trở thành niềm vui. Niềm vui ấy
– sự hạnh phúc, thú vị, vui vẻ - là một trong những trải nghiệm thiền định quan
trọng. Nó giữ bạn tiếp tục thực hành, giữ bạn không chán nản, bất an, rồi nghĩ
“Làm sao mình vượt qua quãng thời gian này đây?” Chuyện đó xảy ra bởi bạn không
có niềm vui nào từ việc hành thiền. Nếu bạn có niềm vui, bạn nghĩ, “Thời gian
này thật tuyệt vời!”
Niềm vui trong thiền định không đến từ chỗ
sử dụng năng lực của ý chí, sự cưỡng bức, hay có nhiều khát khao và kỳ vọng.
Niềm vui đến từ sự tĩnh lặng. Bằng cách thực hiện sự chú tâm đến cơ thể, bạn
đang phát khởi năng lực tỉnh táo trước những gì đang làm. Và vì chú tâm nên bạn
không thúc bách. Đó là lúc niềm vui có thể khởi lên.
Bằng cách phát triển sự chú tâm, bạn cũng
đang tránh cảm giác tiêu cực và tìm lỗi, vốn gây ra rất nhiều vấn đề trong hành
thiền. Có những khi chúng ta trở nên tiêu cực đến mức bắt đầu nghĩ, “Mình không
làm được chuyện này. Mọi thứ vô vọng, việc tu tập thật vô vọng; cuộc đời thật
vô vọng”. Tất cả những tiêu cực ấy bị sự chú tâm tiêu trừ. Do chú tâm, nên bạn
có cái tâm tốt đẹp, cởi mở, nhẹ nhàng. Nếu bạn thấy mình đang có sự tiêu cực
khi nhận thức các cảm giác cơ thể, hãy dùng sự chú tâm để “vuốt ve” các ý nghĩ
tiêu cực ấy. Khi xoa dịu các ý nghĩ và cảm giác tiêu cực, bạn sẽ tránh biến
chúng thành các vấn đề lớn lao.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét