TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 6
ĐỊNH TÂM VÀ NỘI QUÁN
BÀI 4
AN ĐỊNH THỜI GIAN
Thời gian là kẻ tra tấn lớn của con người. Còn bao nhiêu ngày tu tập nữa? Chương này còn bao nhiêu trang nữa? Khi nào tôi có thể đi ngủ? Tôi ngủ bao nhiêu giờ mỗi đêm? Bao nhiêu lâu nữa mới đến bữa ăn? Đến khi nào tôi mới có thể uống một ly trà? Tất cả những lo nghĩ về thời gian hành hạ con người. Bạn cần làm thời gian lắng dịu lại.
Chính ý muốn hay thèm khát là điều kiện tạo ra tương lai, và chính sự sân hận hay nuối tiếc tạo ra quá khứ. Khi bạn buông bỏ ý muốn, thời gian bắt đầu biến mất, và đó là một trải nghiệm đẹp đẽ. Bạn có được tri kiến lớn lao về phi thời gian: bạn hoàn toàn tỉnh thức, và thời gian không còn bao nhiêu ý nghĩa với bạn. Bạn ngồi hai giờ, ba giờ hay năm phút cũng như nhau. Chỉ có một khoảnh khắc, và đó là khoảnh khắc này. Đó là tất cả những gì đang có. Do đã tĩnh hóa các hành chủ động - là ý chí - nên bạn cũng đã tĩnh hóa thời gian. Một khi thời gian đã lắng đọng, bạn có thể hành thiền hai giờ hoặc ba giờ, hết lần này tới lần khác mà không có vấn đề gì. Điều này có thể xảy ra kể cả khi thiền không đủ sâu. Và an định thời gian là một trải nghiệm sâu xa, mang lại sự tưởng thưởng thích đáng: tự do và an lạc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét