TIÊU TRỪ BẢN NGÃ ĐỂ ĐẠT ĐẾN PHÚC LẠC VÔ TẬN
Thiền sư Ajahn Brahm
CHƯƠNG 4
THUỐC CHỮA TÂM BỆNH
BÀI 6
ĐỂ "BẠN" BIẾN MẤT
Luôn nhớ rằng không phải bạn không làm được, mà là bạn đang ngăn nó xảy ra. Quá trình ấy xảy ra khi “bạn” biến mất. Đòi hỏi tức là bạn ở đó. Có sân hận tức là bạn ở đó. Thèm khát tức là bạn ở đó. Buồn chán tức là bạn ở đó. Tất cả những thứ này tạo ra cảm giác về cái tôi, cái tôi ấy nghĩ nó có những thứ này và dính vào. Bạn chính là vấn đề. Và bạn không thể tránh đi chỗ khác: dù đi đâu, bạn cũng mang bản thân đi theo. Vì vậy, mọi người nên cởi bỏ cái áo khoát bản ngã ấy. Điều bạn cho là mình, cảm giác về cái tôi ấy nên biến mất. Khi cảm giác về cái tôi biến mất thì không có sân hận hay thèm khát là một phần của ảo tưởng về cái tôi. Khi ấy chỉ có thể mãn nguyện và bình an.
Khi còn nhỏ, tôi là một hướng đạo sinh. Chúng tôi thường được tặng huy hiệu cho các việc làm: một huy hiệu vì có thể pha trà, một huy hiệu vì có thể nhóm lửa. Đó là điều nhiều người làm khi tu tập: họ muốn một huy hiệu vì đạt được thiền, một huy hiệu vì trở thành người nhập lưu. Nhưng không có huy hiệu nào cho con đường Phật pháp. Ngược lại, chúng ta đang nỗ lực bỏ đi tất cả những huy hiệu ấy - bất kể chúng ta nghĩ mình là gì - để chúng ta có thể biến mất. Khi bạn bất an, hãy biến mất; khi bạn mệt mỏi, hãy biến mất. Bạn biến mất, mọi thứ trở nên dễ chịu và bình an. Khi buồn chán, hãy tự hỏi, “Rốt cục ai đang buồn chán?” Hãy biến mất và sự buồn chán cũng sẽ tan biến.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét