Thích Nhất Hạnh
Chương 39
Ba lần thức dậy, trời vẫn chưa sáng.
Mùa
an cư mới chấm dứt được ba hôm, thì có một người thương
gia trẻ tên là Sudatta từ vương quốc Kosala đến thăm Bụt và thỉnh
cầu Bụt về vương quốc của chàng để giảng dạy đạo lý tỉnh thức.
Sudatta
là một thương gia rất giàu có. Chàng cư trú ở thủ đô Savatthi
nơi quốc vương Pasenadi trị vì. Cả vương quốc Kosala đều biết danh tiếng
chàng, và Sudatta nổi tiếng là người biết che chở và bênh
vực cho những kẻ nghèo khổ và cô độc. Chàng luôn để ra một phần
gia sản của mình để chu cấp cho những kẻ nghèo khó và không
có thân nhân. Công việc giúp đỡ người khốn khổ này chàng đã làm liên
tục trong nhiều năm và chàng có được rất nhiều niềm vui trong công việc
ấy. Người dân đã gọi chàng với danh hiệu là Anathapindika, có nghĩa là “người
cứu giúp cho kẻ khốn cùng và cô độc”, gọi tắt là Cấp Cô Độc. Để có
thể tiếp tục công việc cứu trợ những kẻ nghèo khổ, Sudatta
phải tiếp tục nghề nghiệp của mình là một thương gia. Chàng thường
qua lại nước Magadha để buôn bán và mỗi khi tới thủ đô Rajagaha, chàng thường
cư trú tại nhà của người anh vợ, vốn cũng làm nghề buôn bán. Người anh vợ này
rất quý mến chàng. Mỗi khi chàng đến, ông ta làm đủ mọi cách để giúp
đỡ chàng và khiến thời gian cư trú tại Rajagaha của chàng được vui
vẻ và dễ chịu. Ông chăm sóc chàng từng li từng tí.
Tuy
nhiên, lần này Sudatta không được ông anh vợ đặc biệt chú ý tới như
những kỳ trước nữa. Ông bận rộn với việc sắp đặt và sai phái những người ở
trong nhà làm những việc như là có một đám tiệc lớn quan trọng. Đối với chàng
em rể giàu có, lần này ông chỉ chú ý và chăm sóc một cách vừa
phải. Suddatta lấy làm lạ. Chàng hỏi thì người anh vợ nói không có đám cỗ nào
cả. Cũng không phải là để rước hoàng gia về nhà thết đãi. Ông nói:
-
Ngày mai, anh mời Bụt và các vị khất sĩ tới thọ trai.
Nghe
nói đến tiếng Bụt, Suddatta ngạc nhiên. Chàng hỏi lại:
-
Anh nói sao, ngày mai anh thỉnh “Bụt” à?
-
Đúng rồi ngày mai anh thỉnh Bụt và các vị khất sĩ học trò của Người.
-
“Bụt”? nghĩa là “người tỉnh thức"?
-
Đúng rồi. Bụt là người tỉnh thức. Đó là một bậc giác ngộ toàn
vẹn. Đó là một con người thật mầu nhiệm và thật đẹp
đẽ. Sáng mai, thế nào em cũng sẽ được gặp Người.
Danh
từ Bụt gây nên trong tâm tư Sudatta biết bao nhiêu nguồn cảm hứng. Chàng
bắt ông anh vợ ngồi xuống và nói thêm cho chàng nghe về con
người giác ngộ này. Ông anh vợ chàng kể rằng anh đã được trông thấy
các vị khất sĩ học trò của đi khất thực, đã tìm
hiểu về Bụt, đã tới nghe Bụt thuyết pháp tại tu
viện Trúc Lâm và đã được Người chấp nhận làm đệ
tử tại gia. Ông cũng kể là hồi đầu mùa an cư ông đã được
Bụt cho phép dựng thêm những chiếc nhà nhỏ lợp lá làm chỗ che
mưa nắng cho các vị khất sĩ. Trong một ngày, ông đã cho dựng luôn sáu
mươi căn nhà như thế rải rác trong khuôn viên của tu viện Trúc Lâm.
Không
biết vì một duyên cớ thâm sâu nào đó mà Sudatta có
lòng thương mến Bụt sau khi mới nghe nói đến danh hiệu của
Người. Suốt đêm đó, Sudatta không ngủ yên giấc. Chàng cứ mong cho trời sáng để
có thể đi viếng Bụt tại tu viện Trúc Lâm dù chàng biết hôm nay
Bụt và giáo đoàn của người sẽ tới thọ trai tại nhà ông anh vợ. Ba
lần chợt tỉnh trong đêm là ba lần chàng tưởng trời đã sáng, nhưng
trời vẫn chưa sáng. Cuối cùng, Suddatta, ngồi dậy, trời chưa sáng, nhưng
chàng nhất quyết ra tìm Bụt. Chàng mặc áo, mang giày và mở cửa ra
đi một mình. Trời khuya còn đầy sương và lạnh. Qua cổng Sivaka, chàng
hướng về phía tu viện Trúc Lâm. Trời còn tối lắm, nhưng khi chàng vào
tới cổng tu viện thì dáng cây dáng lá đã bắt đầu hiện rõ.
Suddatta nóng lòng muốn gặp Bụt nhưng trong tâm còn e ngại.
Chàng nói một mình để trấn tĩnh: “Sudatta, đừng e
ngại”. Lúc ấy Bụt đã thức, và người đang đi thiền
hành ngoài trời ngay phía trước mặt chàng mà chàng không
biết. Bụt gọi:
“Sudatta".
Suddatta
giật mình. Tiếng gọi đến từ phía trước. Chàng ngửng nhìn lên thì thấy
dáng một người đang đi tới. Linh tính báo cho chàng biết rằng đó là Bụt. Bụt đã
gọi tên chàng. Chàng bước tới với Bụt. Sudatta bước tới gần Người
và chắp tay cúi đầu làm lễ.
Bụt
đỡ Suddatta dậy và cầm tay chàng đưa về tịnh thất của Người. Tới
nơi chàng được Bụt mời ngồi. Chàng hỏi thăm Bụt có ngủ
ngon không. Người nói người ngủ rất ngon. Sudatta tự giới
thiệu mình và kể cho Bụt nghe chuyện chàng thức dậy ba lần trong
đêm và cứ tưởng trời đã sáng. Chàng xin Bụt dạy cho chàng về đạo lý tỉnh
thức. Và Bụt bắt đầu giảng dạy cho chàng về trí tuệ và từ bi.
Sudatta
rất sung sướng. Chàng lạy xuống xin Bụt nhận chàng làm đệ tử. Bụt
lặng yên chấp nhận. Chàng lại thỉnh Bụt và giáo đoàn ngày mai
tới thọ trai tại nhà người anh vợ của chàng. Bụt cười:
-
Hôm nay tôi và các vị khất sĩ chuẩn bị sẽ tới thọ trai rồi. Không lý
ngày mai cũng tới đây nữa sao?
Sudatta
khẩn khoản:
-
Ngày hôm nay là anh con thỉnh cầu Bụt. Ngày mai người thỉnh
cầu Bụt và các vị khất sĩ lại là con. Con tiếc không có nhà
cửa riêng ở đây để có thể thỉnh cầu Bụt và các thầy. Xin Bụt từ
bi chấp nhận cho con.
Bụt mỉm
cười nhận lời Sudatta. Chàng sung sướng làm bái biệt ngài. Trời
đã sáng hẳn. Chàng phải về để giúp ông anh vợ chuẩn bị công cuộc đón tiếp Bụt
và giáo đoàn.
Trưa
hôm ấy, tại nhà ông anh vợ. Sudatta lại được nghe Bụt thuyết pháp.
Niềm hân hoan của chàng như không có bến bờ. Tiễn Bụt
và giáo đoàn về xong, Sudatta bắt đầu chuẩn bị lo lễ cúng
dường ngày mai. Ông anh vợ cũng giúp đỡ chàng. Ông nói:
-
Sudatta, ở đây dượng là khách chứ không phải là chủ. Thôi để anh đứng
ra đãi thọ lễ cúng dường cho ngày mai.
Sudatta
không chịu. Chàng muốn tự mình thiết lễ cúng dường. Chàng nhất
quyết đãi thọ mọi phí tổn, nhưng chàng bằng lòng để cho gia
đình ông anh vợ tiếp tay với sự nấu nướng và dọn dẹp.
Ngày
hôm ấy, sau lễ cúng dường, Sudatta lại được nghe Bụt thuyết pháp.
Lòng chàng như nở hoa. Sau khi Bụt đã nói xong pháp thoại, chàng quỳ
xuống thỉnh nguyện:
-
Lạy Bụt, hầu hết dân chúng nước Kosala chúng con chưa có cơ
duyên tiếp đón Bụt và giáo đoàn tôn quý của Người để
được học hỏi về đạo lý tỉnh thức. Con cầu mong
Bụt chấp nhận lời mời của con về cư trú và giảng dạy tại kinh đô
Savathi trong một thời gian. Chúng con xin Bụt rủ lòng thương
xót dân chúng của vương quốc Kosala.
Bụt
nói với Suddatta là Người sẽ đàm luận với các vị đệ tử lớn
về chuyện này và sẽ trả lời chàng sau. Sau đó Bụt và giáo
đoàn trở về tu viện.
Mấy
hôm sau tới tu viện, Sudatta được Bụt cho biết là người
đã chấp nhận việc đi hoằng pháp tại vương quốc Kosala.
Người hỏi Sudatta xem ở gần thủ đô Savathi có chỗ cư trú cho một giáo
đoàn đông đảo không. Sudatta bạch rằng chàng sẽ lo liệu chu
toàn về việc cư trú của giáo đoàn. Sudatta còn thỉnh Bụt cho
phép một vị cao đệ của Bụt là đại đức Sariputta về thủ đô
Savathi một lần với chàng để chuẩn bị cho công cuộc hoằng
pháp của Bụt. Bụt hỏi ý Sariputta thì thầy bằng lòng.
Một tuần
lễ sau đó, Sudatta tới tu viện từ giã Bụt cùng giáo
đoàn, đồng thời rước đại đức Sariputta cùng lên
đường về thủ đô.
Hai
người hướng về phương Bắc, vượt sông Hằng và đi lên thành
Vesali. Tại Vesali, hai người được bà Ambapali đón về cư trú và nghỉ ngơi tại
vườn xoài trong hai hôm. Đại đức Sariputta báo cho nữ phật
tử Ambapali biết là Bụt cùng giáo đoàn sẽ mở một chuyến
đi hoằng pháp tại vương quốc Kosala và cũng sẽ ghé qua thành phố
Vesali này. Ambapali rất vui mừng. Bà hỏi thăm đại đức xem
chừng nào Bụt sẽ ghé ngang qua để bà có thể chuẩn bị đón tiếp Bụt
và giáo đoàn. Đại đức nói là trong khoảng sáu tháng.
Bà tỏ ý rất hoan hỷ được tiếp đón thầy Sariputta
và cư sĩ Sudatta. Bà ngõ lời khen ngợi vị trưởng
giả trẻ tuổi này về công trình cứu tế xã hội của chàng
và khuyến khích chàng trong công việc tổ chức chuyến đi hoằng
pháp sắp đến của Bụt.
Từ
giã Ambapali, hai người hướng về phía Tây Bắc, đi trên tả ngạn dòng sông
Aciravati. Đây là lần đầu Sudatta đi bộ trên một quãng đường dài như thế. Chàng
không thể dùng xe ngựa bởi vì chàng phải cùng đi bộ với đại
đức Sariputta. Đến đâu chàng cũng báo tin là trong vòng sáu
tháng Bụt và giáo đoàn sẽ đi qua và mọi người nên chuẩn bị
để đón tiếp. “Bụt là một bậc tỉnh thức vừa xuất hiện trên
cõi đời. Mọi hãy thành tâm chuẩn bị để đón tiếp Người
và giáo đoàn cao quý của Người".
Vương
quốc Kosala là một nước hùng mạnh không kém gì vương quốc Magadha. Biên
giới miền Nam của vương quốc là sông Hằng. Đất đai của vương quốc
trải dài tới miền Bắc cho đến những ngọn đồi sát chân dãy Hy Mã
Lạp Sơn. Dân chúng ở vương quốc Kosala không mấy ai là không nghe đến Sudatta.
Ai cũng gọi chàng là trưởng giả Cấp Cô Độc, Anathapindika,
người chu cấp cho những kẻ bần cùng và cô độc. Khi chàng mở
lời ca tụng bậc giác ngộ, ai cũng tin ngay và hoan hỷ vui mừng.
Ai cũng ao ước được thấy Bụt và giáo đoàn của Người. Đại
đức Sariputta sáng nào cũng ghé vào các thôn xóm để khất thực, và
Sudatta thường đi theo người, Sudatta thường lấy cơ hội tiếp
xúc này để nói cho dân chúng nghe về Bụt và về giáo đoàn các
vị khất sĩ.
Đi
như thế được hơn một tháng thì hai người về tới Savathi. Đại
đức Sariputta được Sudatta mời về nhà để cúng dường. Chàng ân
cần giới thiệu đại đức với gia đình chàng và cầu
xin đại đức thuyết pháp cho mọi người nghe. Thân
phụ, thân mẫu và phu nhân của chàng đều xin phát nguyện thọ
trì Tam Bảo quay về nương tựa và giữ năm giới. Vợ của Sudatta
tên là Punnalakkhana, dáng người đoan trang và thùy mị. Nàng đã có
bốn đứa con với Sudatta. Cả bốn đứa đều còn nhỏ tuổi, ba đứa đầu là con gái và
đứa út là con trai. Đứa lớn tên là Subhadha chị, đứa kế tên là Subgadha, đứa áp
út tên là Sumagadha, cậu con trai tên là Rala.
Đại
đức Sariputta bắt đầu đi hành hóa trong thủ đô Savathi. Buổi
chiều và ban đêm, thầy về cư trú tại một khu rừng thưa gần bờ sông. Trong khi
đó Sudatta đi tìm một nơi khả dĩ có thể làm chỗ cư trú thuận tiện cho
Bụt và giáo đoàn trong chuyến hoằng pháp quan trọng sắp
đến.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét