Thích Nhất Hạnh
Chương 44
Tứ đại tan rã, rồi tứ đại lại kết hợp.
Một
hôm, Bụt được thầy Meghiya cho biết là đại đức Nanda, em
cùng cha khác mẹ với Bụt, không cảm thấy thoải mái và hạnh
phúc trong đời sống xuất gia. Thầy Nanda có tâm sự với thầy
Meghiya là thầy nhớ vị hôn thê ở thành Kapilavatthu quá. Thầy kể với Bụt:
-
Bạch Thế Tôn, thầy Nanda nói, tôi còn nhớ cái hôm tôi cầm bình
bát theo Bụt đi về tu viện Nigrodha, công
nương Janapada Kalyani đã nhìn tôi và nói: điện hạ đi mau mà về
nhé, em chờ điện hạ. Tôi nhớ rất rõ mái tóc mượt như nhung được vắt một phần
sau cái vai thon nhỏ của nàng. Hình ảnh này hay hiện về với tôi mỗi
khi tôi ngồi thiền, mà mỗi khi hình ảnh đó hiện về là
tôi cảm thấy nôn nao và thao thức; mỗi lúc như thế tôi nhận thấy mình
không hạnh phúc khi sống cuộc đời xuất gia.
Chiều
hôm sau, Bụt gọi Nanda đi thiền hành chung với Người. Ra khỏi vườn Kỳ
Đà, hai người đi về phía một thôn trang hẻo lánh, họ đi tới một cái hồ và cùng
ngồi xuống trên một phiến đá bên hồ. Nước hồ trong vắt, một đàn vịt bơi
lội thỏa thích dưới làn nước mát. Ở những lùm cây phía trên, chim
chóc ca hát vang lừng, Bụt nói Nanda:
-
Các thầy có nói là em không được hạnh phúc trong
đời sống xuất gia, có phải vậy không?
Thầy
Nanda im lặng. Một lát sau, Bụt hỏi:
-
Hay là em trở về Kapilavatthu tập sự làm chính trị, để sau này
thay thế cho phụ vương.
Nanda
vội đáp:
-
Không, em đã nói là em không thích làm chính trị. Em biết em không có khả năng
làm chính trị, vì vậy em cũng đã nói là em không thích làm vua.
-
Vậy tại sao em lại không hạnh phúc khi sống đời sống xuất
gia?
Nanda
lại giữ sự im lặng.
-
Hay là em nhớ cô Kalyani?
Thầy
Nanda đỏ mặt, nhưng thầy vẫn không nói gì.
Bụt
bảo:
-
Này Nanda, ở xứ Kosala này cũng có rất nhiều cô thiếu nữ mà nhan
sắc còn mặn mà hơn cả cô Kalyani của em. Em còn nhớ hôm
dự trai tăng ở trong cung vua Pasenadi không? Theo em, các
cô thiếu nữ dự lễ hôm ấy có đẹp bằng Kalyani không?
Nanda tỏ
ý không bằng lòng:
-
Có thể là trong số các cô ấy, có nhiều cô đẹp hơn Kalyani, nhưng mà em
chỉ lưu luyến Kalyani mà thôi. Ở trên đời chỉ có một Kalyani thôi.
-
Nanda, luyến ái là một trong những trở ngại lớn cho sự tu tập.
Sắc đẹp của phụ nữ như một đóa hoa hồng, rất đẹp nhưng cũng rất chóng
tàn. Em đã biết trên lý thuyết rằng cuộc đời là vô
thường. Em phải thật sự quán chiếu tự tánh vô
thường của vạn vật. Này em nhìn xem.
Theo
ngón tay Bụt, Nanda nhìn lên thì thấy một bà lão đang chống gậy đi qua ngõ trúc.
Bà lão còn mạnh khỏe, nhưng dáng đi lom khom, da trên mặt bà đã nhăn nhúm
lại.
- Bà
lão này hồi trẻ chắc chắn là người có nhan sắc. Nhan
sắc Kalyani rồi cũng sẽ tàn phai trong vòng vài mươi năm. Trong
khi đó, sự nghiệp giác ngộ của em có thể đem lại ánh sáng
và an lạc cho người em yêu và cho tất cả mọi người từ thế
hệ này sang thế hệ khác. Nanda, em hãy nhìn xem cặp khỉ đang
đong đưa trên cành cây kia. Em hãy để ý tới con khỉ cái, em có thể
nghĩ rằng với một cái miệng hô ra như thế, mình mẩy lông lá như thế và một cái
đít đỏ như thế, con khỉ đó đối với em có đẹp không, nhưng đối với con khỉ đực
ngồi một bên, thì đó là một con khỉ cái đẹp nhất trên đời. Đối với nó, con khỉ
cái là độc nhất, và nó có thể sẵn sàng chết để bảo vệ con khỉ cái kia ...
Nanda
đột nhiên ngắt lời Bụt:
-
Thưa Bụt, xin Bụt đừng nói nữa. Em hiểu ra rồi, em hứa từ nay sẽ tinh tấn tu
học.
- Vậy
thì tốt lắm, em phải thực tập trở lại phép quán niệm
hơi thở cho chuyên cần mỗi ngày, rồi em sẽ tập quán
chiếu thân thể, quán chiếu cảm giác, quán chiếu tâm ý
và cuối cùng quán chiếu các pháp. Các pháp chính là
đối tượng của tâm ý. Phải quán chiếu để thấy cho được quá
trình sinh khởi, tồn tại và hoại diệt của
mọi hiện tượng, từ thân thể qua cảm giác đến tâm tư và
các pháp. Có gì không hiểu em có thể đến hỏi lại ta, hoặc nếu ta không có đó
thì em có thể hỏi thầy Sariputta. Nanda! Em nên nhớ rằng hạnh
phúc của giải thoát mới là thứ hạnh phúc chân thật,
không tùy thuộc vào điều kiện, không bao giờ bị tàn hoại. Em
phải đạt cho được thứ hạnh phúc ấy.
Trời
đã chiều, Bụt đứng dậy, và cùng thầy Nanda về tu viện. Tu
viện Jetavana đã tạo được nền nếp tu học vững chãi. Số lượng các
thầy khất sĩ ở lại tu học đã lên tới năm trăm vị. Mùa mưa
năm sau, Bụt về an cư tại Vesali. Địa điểm an cư là rừng
Lớn, nơi ấy có một tòa giảng đường hai tầng có nóc nhọn gọi
là giảng đường Kutagara (Trùng Các) và một số các am tranh rải
rác trong rừng. Tất cả những ngôi nhà này đều đã được các vương tử trong bộ tộc
Licchavi vận động xây cất trong năm vừa qua để làm chỗ tu
học cho Bụt và các vị khất sĩ. Hầu hết cây trong rừng đều là cây
sala. Mùa an cư năm nay, những vương tử Licchavi là những người đứng
ra bảo trợ.
Ambapali
đã rất tích cực đóng góp phần mình vào việc xây cất và bảo
trợ khóa tu. Nhiều vị khất sĩ hành đạo rải rác trong vương
quốc Magadha và cả ở vương quốc Sakya nghe Bụt về an
cư tại giảng đường Trùng Các cũng đã tìm về kịp thời để được
cùng an cư với Bụt. Số lượng các vị khất sĩ an cư năm
nay lên tới sáu trăm vị. Từ vương quốc Magdha, nhiều vị nhân sĩ và cư
sĩ nghe nói Bụt an cư tại đây cũng đã tìm tới để được thân cận
và học hỏi trong ba tháng với Bụt. Họ tìm chỗ cư trú trong đô
thị Vesali, để thỉnh thoảng có thể vào tu viện Trùng
Các để cúng dường và nghe pháp.
Một
buổi sáng đầu thu, khi mùa an cư vừa chấm dứt, có tin từ
Kapilavatthu báo về là quốc vương Suddhodana bệnh nặng. Ngài sắp từ
trần. Chính vua đã cho người đi triệu Bụt về để được thấy Bụt lần cuối. Sứ
giả là hoàng thân Mahanama. Hoàng thân đã xin Bụt
dùng phương tiện xe ngựa để về tới quê hương cho kịp trước giờ vua
băng hà. Bụt nhận lời. Người bảo Anuruddha, Nanda, Ananda, và Rahula cùng lên
xe với Người. Bụt khởi hành ngay buổi trưa hôm ấy. Các vương tử từ
Licchavi và công nương Ambapali cũng có cơ hội để tiễn đưa Người, cũng
có hàng trăm vị khất sĩ đã ra tiễn Người ở cửa tu
viện Trùng Các. Sau khi Bụt đi rồi, trên hai trăm vị khất
sĩ cũng khởi hành đi về miền Bắc, nhắm hướng Kapilavatthu. Họ
muốn có mặt bên Bụt trong lễ trà tỳ của quốc vương Suddhadana, phụ
thân của Người. Trong số các vị này có mặt tất cả các vương tử Sakya đã
đi xuất gia theo Bụt.
Gia
đình hoàng gia đón Bụt ngay ở cổng hoàng cung. Lệnh bà Maha Pajapati
đưa Bụt ngay vào tẩm điện. Thấy Bụt, vua tươi tỉnh hẳn lên. Ngồi bên giường
ngự, Bụt đưa hai tay ra nắm lấy bàn tay vua. Vua đã già yếu lắm: năm nay ngài
đã tám mươi hai tuổi. Bụt nói:
-
Phụ vương hãy thở thật nhẹ, thật dài và mỉm cười. Không có gì quan trọng
cho bằng hơi thở của phụ vương lúc này. Nanda, Rahula, Anuruddha và
con cũng thở theo phụ vương.
Vua
nhìn Bụt, nhìn Nanda, nhìn Rahula, nhìn Ananda, nhìn hoàng hậu Gotami,
nhìn công nương Yasodhara. Ngài mỉm cười, rồi ngài thở theo lời
Bụt dạy. Không ai dám khóc lóc trong lúc này. Ai cũng nghe
lời Bụt, theo dõi hơi thở của mình. Một lát sau, vua nhìn
Bụt nói:
-
Bây giờ ta thấy được rõ ràng cuộc đời là vô thường,
và con người muốn có hạnh phúc, thì không nên tham đắm vào vòng
tham ái dục vọng. Hạnh phúc là một cuộc sống thanh
thản, bình dị và tự do.
Hoàng
hậu Gotami nói với Bụt:
-
Mấy tháng nay, hoàng thượng sống rất thanh thản. Ngài đã thật sự làm theo
lời Người dạy. Thế Tôn! Những lời Bụt dạy đã chyển hóa được nếp
sống của nhiều người ở đây. Hoàng thượng là một trong những người đã
được thấm nhuần nhiều nhất lời giáo huấn của Bụt.
Vẫn
cầm tay vua trong tay mình, Bụt khai thị:
-
Phụ vương hãy nhìn con, nhìn Nanda, nhìn Rahula. Phụ vương hãy nhìn cấy cối màu
xanh qua các cửa sổ. Sự sống còn tiếp tục. Sự sống vẫn còn thì phụ vương
vẫn còn. Phụ vương vẫn còn tiếp tục sống trong con, trong Nanda,
trong Rahula, trong tất cả mọi loài. Sắc thân hiện thời là
do tứ đại kết hợp. Đến khi tứ đại tan rã rồi thì nó sẽ vẫn kết
hợp trở lại một cách luân hồi. Phụ vương đừng có vì sự tan rã của
một thân tứ đại này mà nghĩ rằng sự sống chết là hết, và
không có gì có thể ràng buộc được ta. Sắc thân của Rahula
đây cũng là sắc thân của phụ vương vậy.
Bụt
ra hiệu cho Rahula lại gần và bảo Rahula nắm lấy tay của ông nội trong hai tay
mình. Một nụ cười rất tươi nở trên môi của vị quốc vương. Vua đã hiểu
được lời nói của Bụt. Vua có vẻ không còn sợ sự sống
chết nữa.
Bên
giường ngự lúc đó, các vị cận thần cũng đều có mặt. Một lúc sau, vua ra hiệu
cho các vị cận thần lại gần. Vua nói với họ:
-
Các khanh, có thể là trong thời gian cùng làm việc nước, trẫm đã có
làm những điều lầm lỗi khiến các khanh phiền lòng. Trước khi nhắm mắt,
trẫm muốn các khanh tha thứ cho trẫm.
Giọng
vua yếu ớt, các quan đều khóc. Hoàng thân Mahanama, quỳ xuống
bên gối, tâu:
-
Tâu bệ hạ, bệ hạ là một vị vua có đức khoan dung và công bình lớn
nhất trên đời. Các quan trong triều không ai có lòng oán trách bệ hạ.
Vua
nói:
-
Nhân có đủ mọi người ở đây, xin Bụt và các quan sắp xếp việc cử người
thay thế cho trẫm để trị nước. Trẫm tin nơi sự sáng
suốt của Bụt và của mọi người.
Mahanama
tâu:
-
Thần xin đề nghị hoàng thái tử Nanda cởi bỏ áo tu, lên
ngôi và chấp chính. Đó là giải pháp đẹp đẽ nhất theo
thần. Trăm họ sẽ được an lòng khi chính thái
tử đông cung đảm trách nhiệm này. Riêng thần, thần sẽ đem
hết cuộc đời của thần để phụ tá hết lòng cho thái
tử.
Đại
đức Nanda nhìn về phía Bụt cầu cứu. Hoàng hậu Gotami cũng nhìn về
phía Bụt. Bụt lặng lẽ nói:
-
Nếu phụ vương, các quan và mọi người muốn tôi phát biểu ý
kiến thì tôi xin nói thế này. Em Nanda không có khiếu về chính trị và
không muốn làm chính trị. Em còn phải tu học nhiều thêm mới có đủ các
đức kiên trì và dũng cảm. Rahula thì còn bé quá, năm nay cháu
mới có mười lăm tuổi. Tôi thấy hoàng thân Mahanama hiện là người xứng
đáng nhất để lên ngôi hoàng đế. Ai cũng biết hoàng thân là
một người có chí khí lớn. Hoàng thân lại là một người có lòng từ bi,
có nhiều hiểu biết và có nhiều kinh nghiệm về chính
sự. Hoàng thân đã làm phụ tá cho phụ vương trên mấy mươi
năm rồi. Tôi nghĩ là hoàng thân Mahanama nên vì nhân dân và quốc gia mà
đứng ra nhận lãnh trách nhiệm khó khăn và nặng nề này.
Mahanama chắp
tay thối thác:
-
Thưa Thế Tôn, con sợ tài đức kém cõi không cáng đáng nổi
việc lớn. Xin hoàng thượng, xin Bụt và các vị cận thần xét lại mà cử người xứng
đáng hơn.
Một
vài vị đại thần đứng lên phát biếu ý kiến. Người nào cũng tán đồng đề nghị
của Bụt, cho đó là một đề nghị thiết thực và thông
minh. Cuối cùng tất cả các quan đều một lòng một dạ thỉnh
cầu hoàng thân Mahanama đứng lên chấp chính. Vua gật đầu,
ngài gọi Mahanama tới bên giường ngự. Cầm tay Mahanama, vua nói:
Các
quan đã tín nhiệm khanh, Bụt cũng tín nhiệm khanh, khanh là
con cháu của trẫm. Trẫm rất vui sướng nếu được khanh nhận trọng
trách nối tiếp trẫm để mà trị vì trăm họ.
Mahanama
phủ phục lạy xuống để vâng mệnh.
Vua hoan
hỷ nhìn mọi người:
-
Trẫm rất an lòng mà nhắm mắt. Trẫm rất vui được gặp lại Bụt lần sau
cuối trước khi từ giã cõi đời. Lòng trẫm thanh thản lắm, trẫm không
luyến tiếc gì, cũng không ân hận gì. Trẫm mong Bụt để
tâm nâng đỡ cho Mahanama và hướng dẫn cho Mahanama trong
những bước đầu. Đức hạnh của Bụt sẽ khiến cho đất nước
và trăm họ được an vui.
Giọng
của vua càng lúc càng yếu. Bụt ngồi xuống gần bên giường ngự. Người cầm tay
vua:
-
Con xin hứa là sẽ nâng đỡ cho Mahanama. Xin phụ vương yên lòng.
Con sẽ ở lại đây một thời gian, cho đến khi mọi việc được
an bài và tình hình hoàn toàn ổn định.
Vua mỉm
cười yếu ớt, nhưng vẻ mặt của ngài an lành và mãn nguyện.
Rồi ngài nhắm mắt và trút hơi thở cuối cùng. Hoàng hậu Gotami là công nương
Yasodhara khóc lên thành tiếng. Các quan cũng đã khóc. Bụt vuốt mắt cho vua cha,
đặt hai tay ngài lại cho ngay ngắn và đứng dậy. Người ra hiệu cho mọi
người nín khóc, và bảo mọi người theo dõi hơi thở, tĩnh
tâm cuối đầu mặc niệm trong giờ phút thiêng liêng này. Cuối cùng, Người đề
nghị tất cả ra ngoài hội ý với nhau ở phòng nghị sự về việc
tổ chức tang lễ.
Lễ trà
tỳ của quốc vương Suddhodana được tổ chức bảy hôm sau đó. Các
thầy Bà la môn ở thủ đô và từ các tỉnh về tham dự trên một
ngàn vị. Đặc biệt trong lễ trà tỳ này là sự có mặt của gần
năm trăm vị tu sĩ của một giáo đoàn khất sĩ. Tất cả các
vị khất sĩ đều khoác cà sa màu vàng. Các vị khất
sĩ đã trì niệm giáo lý Bốn Sự Thật, giáo lý Nhân Duyên,
giáo lý Vô Ngã và sau hết là quy y Tam Bảo, tất cả đều niệm bằng tiếng
Magadha, ngôn ngữ miền Đông lưu vực sông Ganga, nên tất cả quần
chúng tham dự đều nghe và hiểu rõ.
Bụt
đứng lên đi vòng quanh hỏa đàn rồi tự tay châm lửa cho hỏa đàn.
Trước khi châm lửa, Người nói:
-
Sinh, già, bệnh và chết là những gì phải xảy đến cho tất cả mọi
người. Chúng ta phải luôn nghĩ đến sinh, già, bệnh và chết trong
đời sống hàng ngày để đừng bị chìm ngập trong tham đắm dục
vọng. Chúng ta nên sống tỉnh thức, an lạc, thảnh thơi và làm
cho cuộc đời xung quanh ta bớt khổ. Sinh, già, bệnh và chết cũng là
lý vô thường. Người đạt đạo có thể đạt tới trạng thái thản
nhiên trước sinh, già, bệnh,và chết. Trong tự tính của vạn
pháp, không có gì sinh, không có gì diệt, không có gì còn, không có gì mất,
không có gì thêm, không có gì bớt.
Hỏa
đàn bốc cháy phần phật. Có tiếng chiêng tiếng trống hòa lẫn với
tiếng tụng kinh trầm bỗng. Dân chúng Kapilavatthu tới lễ trà
tỳ rất đông. Họ biết hôm nay chính Bụt sẽ châm lửa cho hỏa đàn. Sau
lễ đăng quang của Mahnama, Bụt ở lại giáo hóa mọi người trong thời
gian ba tháng tại Kapilavatthu.
Một
hôm nọ, thái hậu Maha Pajapati Gotami đến tu viện Nigrodha
viếng Bụt để cúng dường mấy chiếc cà sa mới và cầu
xin được xuất gia làm một vị nữ khất sĩ.
Bà
nói:
- Bạch Thế
Tôn, nếu Thế Tôn cho phép phái nữ được đi xuất
gia thì trong thiên hạ sẽ có những kẻ được thừa
hưởng ân huệ từ bi của Người lắm. Thế Tôn, trong hàng vương
tử có nhiều vị đã đi xuất gia theo học với Bụt. Trong số đó, có vị đã
từng có gia đình, phu nhân của các vị cũng rất ước ao được học
theo giáo pháp của Người với tư cách của những
người xuất gia. Tôi cũng muốn xin Thế Tôn cho tôi được xuất
gia. Đó là niềm vui lớn nhất mà tôi mong mỏi, sau khi hoàng thượng
đã ra đi an nghỉ.
Bụt
lặng thinh, một lát sau, Người nói:
-
Chưa được đâu, lệnh bà Gotami.
Bà
Gotami cầu khẩn:
-
Tôi biết đây là một điều khó cho đức Thế Tôn, Thế Tôn chấp
thuận cho người nữ xuất gia thì thế nào cũng có sự chống đối
trong xã hội, nhưng tôi nghĩ là Bụt sẽ không e ngại gì sự chống đối đó.
Bụt
lại lặng thinh, rồi Người nói:
-
Tại Rajagala cũng đã có những người phụ nữ muốn xin xuất gia,
nhung tôi nói rằng chưa đến lúc. Hiện tại giáo đoàn khất sĩ chưa có
đủ điều kiện để nhận người nữ xuất gia.
Ba
lần thỉnh cầu, ba lần Bụt không chấp thuận. Hoàng hậu Gotami
buồn bã giã từ Bụt. Bà trở về cung và than thở với
Yasodhara.
Mấy
hôm sau, Bụt lên đường trở về Vesali. Tới Vesali, Người cư trú
tại tu viện Trùng Các. Trong khi đó, bà Gotami đi tập hợp những
người phụ nữ có ý chí xuất gia lại, trong đó có cả
những thanh nữ muốn theo gương nam giới đi xuất gia. Những thiếu
nữ này chưa từng lập gia đình. Hầu hết đều thuộc về bộ tộc
Sakya. Bà Gotami nói với họ:
-
Tôi biết chắc rằng trong tinh thần đạo pháp tỉnh thức, mọi
người đều bình đẳng, bởi vì ai cũng có khả năng giác
ngộ và giải thoát. Chính Bụt đã nói điều này. Người đã nhận
vào giáo đoàn cao quý những người thuộc giai cấp hạ tiện,
thì không có lý nào Người lại kỳ thị phái nữ. Người nữ cũng là người,
người nữ cũng có thể đạt tới giác ngộ và giải
thoát. Vậy thì không có lý do gì mà chúng ta lại không
được đối xử bình đẳng, tôi đề nghị là chúng ta nên tự ý xuống
tóc, cởi bỏ mọi đồ trang sức và khoác y vàng lên người. Sau đó, chúng
ta cũng bỏ hết guốc dép và đi bộ về thành Vesali để xin được xuất
gia. Trước hết, chúng ta phải chứng tỏ quyết
tâm của chúng ta, và rồi chúng ta phải chứng
tỏ khả năng của chúng ta cho Bụt và mọi người thấy
rằng chúng ta cũng có thể từ bỏ mọi thứ xa hoa, để sống
đời đơn giản của những người khất sĩ, có thể đi chân
đất hàng trăm dặm và có thể đi xin ăn mà sống. Nếu chúng ta
không làm như vậy được, thì không bao giờ chúng ta có thể
được chấp nhận vào giáo đoàn. Muốn được chấp nhận, chúng
ta phải được công nhận trước đã.
Mọi
người trong cuộc họp đều phấn khởi khi nghe bà Gotami nói. Họ thấy nơi bà
một vị lãnh đạo thực sự của phái nữ. Yasodhara cũng có mặt
trong buổi họp. Bà mỉm cười, đã từ lâu, bà biết tính
khí của thái hậu Gotami. Thái hậu Gotami là người
không thối tâm trước bất cứ một trở ngại nào. Những năm cùng làm
việc với bà để giúp cho những người nghèo đói, Yasodhara đã thấy rõ điều
đó.
Tất
cả mọi người trong buổi họp đã quyết định làm
theo đề nghị của lệnh bà Gotami. Họ hẹn ngày giờ hành động. Bà Gotami nói với
Yasodhara:
-
Gopa, con hãy thong thả, đừng đi theo ta trong chuyến này, hãy
đợi tin ta khi tình trạng có thể ít khó khăn hơn, chừng
nào ta thành công, con sẽ đi theo sau cũng không muộn.
Yasodhara mỉm
cười nhìn hoàng hậu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét