4 thg 1, 2021

ĐƯỜNG XƯA MÂY TRẮNG (Phần 1 - Chương 4)

Thích Nhất Hạnh

Chương 4

Chim thiên nga trúng tên.

Ngày hôm sau, Svastika thả trâu bên bờ sông và bắt đầu cắt cỏ ngay từ buổi sáng. Đến trưa nó đã cắt cỏ xong và nhét đầy cứng hai cái giỏ. Để gánh cỏ bên này sông, Svastika lùa trâu sang bên kia sông. Bên kia sông chỉ có rừng mà không có ruộng lúa, thành ra Svastika thường cho trâu ăn bên ấy để có chút thì giờ ngả lưng trên đám cỏ non bên bờ sông gió mát. Nó chỉ đem theo chiếc liềm. Chiếc liềm đối với nó rất quý giá vì đó là phương tiện sinh sống của nó. Qua bên kia sông, Svastika dở nắm cơm mà Bala đã gói cho nó từ hồi sáng trong một tờ lá chuối. Vừa định bốc cơm ăn thì nó nhớ đến vị sa môn trong rừng. Nó nhớ đến Siddhatta. “Mình có thể đem cơm này chia sẻ với người ấy. Người ấy chắc là sẽ không chê cơm của mình là hèn mọn đâu”. Nghĩ như thế, Svastika gói nắm cơm trở lại. Nó lùa đàn trâu về ăn phía cửa rừng. Rồi nó theo lối cũ, tìm về chốn gặp gỡ chiều qua.
Từ xa, nó đã thấy dáng của Siddhatta, ngồi dưới gốc cây đại thọ Pippala. Nhưng Siddhatta không ngồi một mình. Trước mặt người ấy còn có một ai khác. Đó là một cô bé trạc tuổi Svastika, ăn mặc rất tươm tất. Cô bé vận sari màu trắng đang ngồi nhìn Siddhatta chuẩn bị ăn cơm. Svastika dừng lại. Nhưng vừa lúc Siddhatta ngửng lên, và đã trông thấy cậu ấy.
- Svastika!
Người ấy vừa gọi vừa đưa tay vẫy ra hiệu cho nó lại gần. Cô bé cũng nhìn ra. Svastika nhận ra cô bé này. Nó chưa biết tên cô bé nhưng đã gặp cô ấy một vài lần trên đường làng. Svastika bước tới gần. Cô bé ngồi xích ra một bên. Siddhatta chỉ một chỗ ngồi trước mặt và ra hiệu cho Svastika ngồi xuống. Trước mặt Siddhatta, có một mảnh lá chuối tươi. Trên mảnh lá chuối là một nắm cơm và một ít muối mè. Siddhatta chỉ mới bẻ nắm cơm ra làm hai chứ chưa bắt đầu ăn.
- Em ăn cơm chưa? Siddhatta nhìn Svastika.
- Dạ, thưa chú con chưa ăn.
- Vậy chúng ta cùng ăn cơm với nhau được không?
Nói xong Siddhatta trao cho Svastika một nắm cơm. Svastika cung kính chắp tay nhưng không nhận. Nó đưa nắm cơm của nó ra:
- Con cũng có mang cơm theo đây.
Rồi nó mở gói cơm. Cơm của Svastika là cơm gạo đỏ không trắng trẻo như cơm của Siddhatta. Với lại nó không có muối mè. Nó chỉ vài hạt muối trắng. Siddhatta mỉm cười nhìn hai đứa trẻ:
- Vậy chúng ta gom lại và cùng ăn chung được không? Nói xong Siddhatta lấy một nửa nắm cơm hẳm của Svastika và ăn ngon lành. Svastika hơi bỡ ngỡ; nhưng thấy Siddhatta ăn cơm rất tự nhiên nó cũng đưa cơm lên ăn.
- Cơm của chú dẻo, mềm và thơm lắm. Nó nói.
- Đó là cơm của Sujata đem cho. Siddhatta vừa nói vừa nhìn cô bé.
À thì ra cô bé này tên Sujata. Svastika nhìn kỹ lại. Cô bé này lớn hơn mình, có lẽ lớn hơn một hoặc hai tuổi. Hai mắt cô ta to đen lay láy. Svastika ngừng nhai, nói:
- Em có gặp chị một vài lần trên đường làng. Em không biết chị tên Sujata.
Sujata nói:
- Chị là con gái ông hương cả làng Uruvela. Còn em, có phải em là Svastika không? Thầy Siddhatta vừa kể chuyện em cho chị nghe xong. Này Svastika, em đừng gọi thầy Siddhatta là “chú” nữa. Thầy là vị sa môn, mình nên gọi là “thầy” thì đúng hơn.
- Dạ.
Siddhatta ngừng nhai nhìn hai đứa trẻ mỉm cười.
- Như vậy là ta khỏi giới thiệu hai con với nhau. Này các con, ta thường ăn cơm trong im lặng. Những hạt cơm và những hạt mè mà các con mang đến quý giá vô cùng. Ta muốn ăn cơm im lặng để thấy được giá trị của những hạt ấy Sujata, chắc con ít có dịp được ăn cơm gạo đỏ. Có thể là con đã ăn cơm rồi, nhưng con nên ăn một miếng cơm gạo đỏ của Svastika đem đến. Ngon lắm. Và bây giờ chúng ta nên im lặng mà ăn. Xong bữa cơm ta sẽ nói chuyện cho hai con nghe.
Siddhatta bẻ một miếng cơm từ nắm cơm của Svastika và trao cho Sujata. Cô bé chắp tay thành búp sen, kính cẩn nhận lấy. Ba người lặng lẽ ngồi ăn cơm trong cảnh rừng trưa yên tĩnh.
Sau khi cơm và muối mè đã hết, Sujata thu lượm các mảnh lá chuối lại. Cô lấy bình nước trong mát để bên cạnh, rót vào một cái bát bằng đá duy nhất mà cô mang theo và dâng lên. Siddhatta tiếp nhận bát nước và trịnh trọng đưa mời Svastika. Svastika vội nói:
- Con xin mời chú, à quên… mời thầy uống trước.
Siddhatta nhìn nó, ôn tồn nói:
- Con uống trước. Ta muốn con uống trước! Và Người nâng bát lên bằng cả hai tay.
Svastika hơi luống cuống nhưng không còn cách nào từ chối. Nó chắp tay lại, đón lấy bát nước và đưa lên uống một mạch cạn chén, rồi trao bát lại cho Siddhatta, cũng bằng hai tay. Siddhatta chìa bát ra để Sujata rót bát thứ hai. Khi bát nước đã đầy ông nâng lên với dáng điệu cung kính và thong thả uống từng ngụm nhỏ. Uống xong bát nước, Siddhatta lại chìa bát ra để Sujata rót cho bát thứ ba. Bát này Siddhatta đưa lên mời Sujata. Sujata đặt bình nước xuống trước mặt. Cô chắp hai tay và nhận lấy bát nước. Hồi nãy đến giờ mắt Sujata không ngừng quan sát hai người. Bây giờ cô mới nâng bát nước lên và uống từng ngụm nhỏ giống như Siddhatta vừa uống. Sujata ý thức rằng đây là lần đầu tiên cô đã uống nước từ một cái bát mà một người thuộc hạng ngoại cấp đã uống. Siddhatta là thầy mình. Ông đã uống thì tại sao mình lại không uống? Tuy nhiên, cô bé không hề có cảm tưởng mình bị ô nhiễm. Bất giác cô đưa tay trái sờ vào đầu tóc của cậu bé chăn trâu ngồi bên cạnh.
Cử chỉ rất bất ngờ, khiến cho Svastika không tránh kịp, Sujata đã chạm được vào đầu Svastika. Tay phải cô bé vẫn còn nâng bát nước. Sujata thu tay trái lại. Với hai tay cô nâng bát lên và uống hết nước trong chiếc bát. Cuối cùng cô bưng bát đặt xuống gốc cây, và nhìn hai người, mỉm cười.
Siddhatta gật đầu:
- Các con đã hiểu được lời ta nói. Con người sinh ra không có giai cấp. Nước mắt của người nào cũng mặn, máu của người nào cũng đỏ. Chia người ra thành giai cấp để mà kỳ thị lẫn nhau đó là một điều sai lầm.
Sujata trang nghiêm:
- Chúng con tin lời thầy dạy. Nhưng hình như không ai nghĩ như thầy hết. Ai cũng tin rằng những người Sudra và những người ngoại cấp đã được sinh ra từ bàn chân của vị trời Phạm Thiên. Kinh điển cũng nói như vậy. Không có ai dám nghĩ khác hơn.
- Ta biết. Nhưng sự thật là sự thật, dù không có ai tin theo. Một điều sai lầm mà được hàng triệu người tin theo thì cũng là một điều sai lầm. Các con phải thật can đảm mới có thể sống theo sự thật. Để ta kể cho các con nghe một câu chuyện.
Rồi Siddhatta bắt đầu kể. Hồi đó, Người mới có chín tuổi. Một hôm, Người đang chơi thơ thẩn một mình ở trong vườn thì có một con chim thiên nga từ trên trời rơi xuống, ngay trước mặt. Con chim có vẻ đau đớn lắm. Nó quằn quại trên mặt đất. Siddhatta bèn chạy tới ôm nó lên, và thấy có một mũi tên cắm sâu vào cánh nó. Siddhatta cầm mũi tên trong tay, ngậm miệng lại, và rút mạnh mũi tên ra. Con chim run bắn lên, và máu rỉ ra ướt đỏ cả cánh chim. Người vội lấy ngón tay cái ấn lên trên vết thương cho máu ngưng chảy. Ôm con chim trong tay, Siddhatta chạy vào nhà trong đi tìm cô cung nữ Sundari, nhờ cô đi hái một nắm lá dâu nhai nhỏ và rịt lên vết thương của nó. Con chim run rẩy. Hình như nó bị lạnh. Người cởi chiếc áo lông cừu ra, bao bọc sưởi ấm và đặt nó gần lò sưởi ngự.
Siddhatta đang dự định đi kiếm cơm nguội cho chim ăn thì Devadatta đẩy cửa chạy vào. Devadatta là em chú bác của Siddhatta, được tám tuổi. Tay Devadatta còn cầm cung và tên.
Cậu ta hỏi:
- Siddhatta, anh có thấy một con chim trắng rơi xuống đây không?
Siddhatta chưa kịp trả lời thì Devadatta đã nhìn thấy con chim để gần lò sưởi ngự. Nó định chạy tới dành lấy con chim. Siddhatta vội ngăn nó lại:
- Em không được lấy con chim. Con chim này là của anh.
Devadatta không chịu:
- Con chim ấy là của em. Chính em bắn nó rơi xuống.
Lúc đó Siddhatta đứng chận trước mặt Devadatta, cương quyết không cho nó chạm tới con thiên nga. Siddhatta nói:
- Con chim này bị thương. Anh cứu nó. Anh che chở cho nó. Nó cần anh, chứ nó không cần em.
Devadatta là một đứa em cũng cứng đầu lắm, nó có chịu thua đâu. Nó lại là một đứa trẻ thông minh. Nó lý luận:
- Này nhé, anh nghe đây. Con chim này, khi nó còn bay trên trời, thì nó không thuộc về ai cả. Em bắn nó rơi xuống, thì lý đương nhiên nó thuộc về em.
Nghe nó lý luận có vẻ vững chãi đanh thép, nhưng Siddhatta vẫn thấy có một điều gì đó sai sai ở trong ấy mà không biết đích xác là sai ở chổ nào. Siddhatta thấy nghẹn cả họng, và rất muốn thụi nó một cái thật mạnh vào vai, nhưng Người đã không làm thế. Bỗng nhiên Siddhatta tìm thấy được cách trả lời Devadatta. Người nói:
- Em cũng nghe anh nói đây. Thói thường, những kẻ thương yêu nhau mới ở chung với nhau, còn những kẻ ghét bỏ nhau thì không bao giờ sống chung với nhau. Em có ý hung dữ muốn bắn giết con chim, như vậy em và con chim là những kẻ thù ghét nhau, làm sao con chim có thể ở chung với em được. Trong khi đó, anh cứu con chim, anh rịt vết thương cho nó, anh sưởi ấm cho nó, và anh đang đi kiếm thức ăn cho nó ăn… vậy thì anh và con chim là những kẻ biết yêu thương nhau, cho nên bọn anh có thể ở chung với nhau… như anh đã nói, con chim nó cần anh, chứ nó không cần em.
Sujata vỗ hai tay lại với nhau kêu đốp đốp:
- Thầy nói đúng lắm! Thầy nói đúng lắm!
Siddhatta mỉm cười quay sang nhìn Svastika, cậu bé ngẫm nghĩ. Một lát sau nó nói:
- Con … con cũng thấy thầy có lý. Nhưng con nghĩ rằng ít ai chịu chấp nhận cái lý ấy. Đa số mọi người vẫn theo lý luận của Devadatta hơn.
Siddhatta gật đầu:
- Con nói đúng. Người đời phần lớn đều hùa theo lý luận của Devadatta.
Và Siddhatta kể tiếp câu chuyện.
Cuộc tranh chấp giữa Siddhatta và Devadatta không đi đến đâu, vì vậy sau đó được đưa ra giữa những người lớn. Hôm đó, có buổi ngự triều. Siddhatta thì ôm con chim, còn Devadattathì ôm cung tên, cả hai chạy ùa vào nhờ các quan phán xử. Lúc ấy phụ vương của Siddhatta đang ngồi ở giữa buổi chầu. Cuộc đàm luận việc nước phải được tạm ngừng lại. Các quan nghe xong lý luận của Devadattathì nghe đến lý luận của Siddhatta. Họ bàn tán phân vân, rất lâu, rất lâu, và chẳng đi đến kết quả gì cả. Số người theo phe Devadatta rất đông. Giữa lúc ấy thì phụ vương của Siddhatta ngứa cổ. Ông ho lên mấy tiếng. Lập tức các quan đều im lặng. Ai cũng nhìn vua. Và sau đó, buồn cười chưa, mọi người đều nghĩ lý luận của Siddhatta đúng hơn, và phán quyết nên giao con chim cho Siddhatta giữ. Devadatta tức lắm.
Siddhatta cứu được con thiên nga, nhưng cũng không thấy vui gì mấy. Bởi vì tuy còn nhỏ tuổi, Siddhatta cũng dư sức để biết rằng những lý luận của mình không thuyết phục được mọi người. Người ta vì nể phụ vương mà cho rằng Siddhatta thắng cuộc chứ không phải vì họ thấy lý luận của Người là đúng.
- Buồn quá thầy nhỉ! Sujata buộc miệng.
- Ừ. Nhưng lúc đó ta chỉ nghĩ đến sự an toàn của con chim, nên cũng cảm thấy được an ủi ít nhiều. Nếu không thì con chim đã bị đưa xuống nhà bếp để làm thịt rồi.
Ở đời, ít ai biết nhìn chúng sinh bằng con mắt thương yêu. Vì vậy họ hành xử ác độc với nhau, họ không tha thứ cho nhau. Hồi ấy, Siddhatta tuy còn nhỏ tuổi, nhưng đã thấy được điều đó. Những kẻ yếu đuối và đứng ở cô thế thường dễ bị bắt nạt và bị giết hại. Lý luận của Siddhatta hồi ấy đến tận bây giờ vẫn còn nguyên giá trị. Đó là lý luận của tình thương yêu và sự hiểu biết. Đó là sự thật có thể làm vơi bớt nỗi khổ của muôn loài. Dù số đông không công nhận thì đó vẫn là sự thật. Cho nên Người đã dặn dò hai đứa bé:
- Các con phải có thật nhiều can đảm mới có thể đứng về phía sự thật mà bảo vệ sự thật.
- Còn con chim, sau đó nó ra sao, hả thầy? Sujata hỏi.
- Ta nuôi con chim được bốn ngày. Khi sức khỏe nó tốt hơn và vết thương nơi cánh của nó đã dần lành, ta đã thả nó đi. Ta dặn nó bay thật xa để đừng bị Devadatta bắn rơi một lần nữa.
Siddhatta nhìn hai đứa trẻ ngồi trước mặt mình. Cả hai đứa đang ngồi trầm ngâm, không nói năng gì. Ông lên tiếng:
- Sujata, đã đến lúc con phải về nhà kẻo mẹ con đợi. Svastika, con đi chăm sóc đàn trâu của con đi. Và nếu chưa cắt đủ cỏ thì con hãy cắt. Mớ cỏ Kusa mà con tặng ta hôm qua, ta đã trải làm đệm ngồi, tốt lắm. Cảm ơn các con đã đến thăm ta.
Svastika nhìn xuống. Quả thật mớ cỏ đã được Siddhatta trải làm đệm ngồi. Các lá cỏ đã cuốn tròn lại nhưng chắc chắn là cỏ còn mềm. Cậu bé nghĩ là cứ ba hôm một lần, cậu có thể dâng cho thầy một ôm cỏ mới. Cậu đứng dậy cùng với Sujata, cậu chắp tay vái chào Siddhatta. Sujata về nhà, còn Svastika thì lùa trâu về lại bờ sông cho trâu ăn cỏ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài Quan Tâm

NHỮNG CÂU NÓI Ý NGHĨA TRONG ĐẠO PHẬT

*** Buông xả chính là con đường dẫn đến sự bình an. ***