Lá Bối Xuất Bản lần 2, 1992, San Jose, California, USA
Phần 1
Người khất sĩ
Chương 1
Đi để mà đi
Trong bóng me im mát vị khất sĩ Svastika đang thực
tập phép quán niệm hơi thở(1) . Chú ngồi trong tư
thế hoa sen(2) . Từ hơn một tiếng đồng hồ, chú đã
ngồi thực tập như thế một cách chăm chú. Đó đây trong tu
viện Trúc Lâm, hàng trăm vị khất sĩ cũng đang ngồi thực
tập thiền quán, hoặc trong bóng tre, hoặc trong những chiếc am lá nhỏ dựng
rải rác khắp nơi trong tu viện, xen lẫn giữa những bụi tre xanh
tươi và khỏe mạnh.
Bụt(3) hiện đang cư trú trong tu viện này
cùng với khoảng gần bốn trăm vị khất sĩ học trò Người. Tu viện đông
như thế mà vẫn thanh tịnh. Đất của tu viện rộng đến bốn chục mẫu.
Những giống tre trồng ở tu viện đều là những giống tre đẹp khỏe, lấy
từ khắp nơi trong vương quốc Magadha. Tu viện tọa lạc ở phía bắc
thành Vương Xá, do chính vua Bimbisara hiến tặng cho Bụt và cho giáo
đoàn khất sĩ của Người cách đây bảy năm.
Svastika mở mắt. Chú mỉm cười. Hai bắp chân chú đã mõi.
Chú tháo chân ra khỏi tư thế hoa sen và bắt đầu xoa bóp cho
máu chạy đều trong hai chân.
Svastika năm nay mới hai mươi mốt tuổi. Chú chỉ mới được xuống tóc
và thọ giới khất sĩ cách đây ba hôm. Thầy Sariputta một trong
những vị cao đệ của Bụt đã làm lễ truyền giới cho chú.
Svastika quê ở Uruvela gần Gaya, chú được làm quen với Bụt ngay từ
hồi Bụt chưa thành đạo, cách đây đúng mười năm. Hồi đó chú mới mười một
tuổi. Bụt thương chú lắm, cách đây nửa tháng, Bụt ghé lại làng Uruvela tìm chú.
Bụt đưa chú về đây, và Bụt đã bảo thầy Sariputta truyền giới khất
sĩ cho chú.
Được chấp nhận vào giáo đoàn của Bụt,
Svastika sung sướng lắm. Chú nghe nói trong giáo đoàn của
Người có rất nhiều vị khất sĩ xuất thân từ giới quyền quý,
như thầy Nanda. Thầy Nanda cũng là hoàng thái tử, em họ của Bụt. Lại
có những vị hoàng thân khác như Bhaddiya, Devadatta, Anuruddha và
Ananda. Chú chưa được trực tiếp chắp tay chào hỏi các vị này, tuy chú
đã được trông thấy họ. Các vị này tuy đã đi tu, tuy đã khoác những
chiếc áo cà sa bạc màu trên người nhưng dáng điệu vẫn
còn mang tính cách thanh lịch và quý phái. Svastika
có cảm tưởng là còn lâu lắm chú mới làm quen thân được với
các vị.
Bụt là một vị hoàng tử con vua thật đấy, nhưng Svastika không
còn tìm thấy được sự ngăn cách nào giữa Người và chú. Có lẽ vì chú
quen với Bụt lâu rồi và ngày xưa đã từng ngồi với Bụt hàng giờ hoặc
trên bờ sông Neranjara hoặc dưới cội Bồ Đề im mát. Chú thuộc về hạng
những người cùng đinh, những người thấp kém và nghèo
khổ nhất ở xứ chú. Chú đã làm nghề giữ trâu trên mười năm nay. Trong
vòng nửa tháng vừa qua, chú đã chung đụng với những người tu
thuộc giai cấp quý tộc. Những người này đều là khất sĩ và
là học trò của Bụt. Tuy họ rất tử tế với chú, tuy họ đã nhìn chú với con mắt
có cảm tình và nhiều khi đã mỉm cười với chú, nhưng chú vẫn
chưa cảm thấy thật sự thoải mái với họ. Chắc là tại chú chưa quen.
Có lẽ phải sống với họ trong nhiều tháng nữa chú mới thực sự cảm
thấy đây là thế giới của chú.
Nghĩ tới đây, Svastika lại mỉm cười. Ở đây ngoài Bụt ra, chú
còn cảm thấy thoải mái với một người khác nữa. Đó là chú Rahula, con
trai Bụt, Rahula năm nay mười tám tuổi, Rahula được theo Bụt tám năm rồi và
trên đường tu học, Rahula đã bước được những bước thật dài. Hiện Rahula
là bạn thân nhất của chú. Chính Rahula đã chỉ cho chú phương
pháp quán niệm hơi thở. Rahula giỏi giáo lý và hành
trì hơn chú nhiều nhưng sỡ dĩ Rahula chưa được thọ giới khất
sĩ vì tuổi Rahula chưa đến hai mươi. Muốn được thành khất sĩ, muốn
được thọ giới bhikkhu, nghĩa là giới khất sĩ thì ít
nhất phải là hai mươi tuổi.
Tháng trước khi Bụt ghé vào làng Uruvela tìm Svastika thì gặp lúc
Svastika không có ở nhà, chú đang chăn trâu ngoài ruộng với đứa em
trai tên là Rupka. Chỉ có hai đứa em gái của chú là ở nhà. Bala là chị Rupka
năm nay lên mười sáu, còm Bhima là đứa em gái út năm nay mười hai tuổi.
Bala nhận ra ngay được Bụt. Nó đòi ra bờ sông tìm anh nhưng Bụt nói là
để Bụt tự đi tìm. Rồi Người và Rahula cùng đi. Hôm ấy đi với Bụt còn có hai
mươi mấy vị khất sĩ nữa. Ai cũng theo Bụt đi ra bờ sông. Quả nhiên
khi ra tới bờ sông thì Bụt gặp Svastika. Lúc ấy trời đã chiều, và
Svastika đang cùng Rupka tắm cho trâu. Đàn trâu của Svastika chăn có tới
tám con trâu lớn và một con nghé. Hai anh em Svastika cũng nhận
ra Bụt ngay tức khắc. Svastika cùng Rupka vội chạy đến chắp
tay búp sen cúi đầu chào Bụt.
- Các con đã lớn quá - Bụt nhìn hai anh em và mỉm cười một cách thân ái.
Svastika đứng ngây người ngắm Bụt. Vẫn khuôn
mặt trầm tĩnh và hai con mắt sáng ngời ngày xưa. Vẫn nụ
cười bao dung và hiền hậu đó. Vẫn những lọn tóc nhỏ xoắn
hình ốc trên đầu. Bụt khoát một chiếc y màu chàm, do nhiều miếng vải may kết
lại. Người vẫn còn đi chân đất như thuở nào, Svastika đưa mắt
nhìn các vị xuất gia đứng sau lưng Bụt. Chú nhận
thấy vị nào cũng đi chân trần như Bụt. Vị nào cũng quấn y màu chàm.
Chú để ý thì thấy y của Bụt dài hơn các vị thầy khác độ một tấc. Đứng
gần Bụt là một thầy rất trẻ, trạc tuổi Svastika. Vị thầy này cứ nhìn
chú mỉm cười. Bụt xoa đầu Svastika và Rupak. Người bảo là đang trên
đường về thành Vương Xá, tiện đường chiều nay ghé lại thăm mấy anh em.
Người bảo sẽ đứng trên bờ sông, đợi hai anh em xuống tắm trâu cho xong rồi sẽ
cùng về nhà.
Trên đường về làng, Bụt giới thiệu chú Rahula với hai
anh em. Chú Rahula là vị xuất gia trẻ tuổi nhất hồi
nãy trên bờ sông cứ đứng nhìn hai anh em Svastika mà cười hoài. Rahula
thua Svastika ba tuổi nhưng cũng đã cao bắng Svastika. Rahula chưa thọ
giới khất sĩ, nhưng đã thọ giới xuất gia làm s’ramanera,
nghĩa là một vị sa di. Trông chú không khác gì những vị khất
sĩ khác. Rahula đi giữa hai anh em. Chú trao chiếc bát cho Rupak giữ, và
chú đặt tay trên vai hai người một cách thân ái. Chú đã từng được nghe Bụt
nói về gia đình Svastika rồi, và chú có rất nhiều cảm tình với gia
đình này. Cũng vì vậy, nên hai anh em Svastika cảm nhận ngay được
thân tình mà Rahula bộc lộ.
Về tới nhà, Bụt hỏi Svastika có muốn theo học và gia
nhập giáo đoàn khất sĩ không. Đây là một điều mà
Svastika mong ước từ lâu. Ngày ấy, Svastika đã từng tỏ lộ ước
mơ ấy với Bụt. Bụt hiểu ước muốn ấy của cậu bé. Và bây giờ đây Người
đã trở lại. Người đã không quên lời hứa. Các em của Svastika đã lớn
cả rồi. Rupak em trai của Svastika đã có đủ khôn ngoan để một
mình chăm sóc bầy trâu. Em gái lớn của Svastika là Bala cũng có đủ
sức để làm một người nội trợ.
Bụt ngồi ngoài sân, trên một chiếc ghế đẩu nhỏ. Tất cả các
vị khất sĩ đều đứng sau lưng Người. Nhà của mấy anh em Svastika là
một túp lều lụp xụp, vách đất, làm gì có đủ chỗ để mời tất cả mọi
người vào. Rupak đi lùa trâu về nhà ông chủ trâu, cũng chưa về. Bala nói
với Svastika:
- Anh cứ đi theo Bụt và các thầy đi. Tụi em ở nhà
cũng đủ sức lo. Thằng Rupak nó mạnh lắm, mạnh hơn cả anh hồi
xưa. Anh đi chăn trâu nuôi tụi em đã hơn mười năm rồi, không lý bây
giờ tụi em không đủ sức để tự lo cho chính mình sao.
Ngồi bên lu nước, con Bhima ngửng lên nhìn chị, không nói năng gì,
Svastika nhìn nó. Con bé năm nay đã lớn. Hồi Svastika mới được gặp Bụt. Bhima
còn chưa đầy tuổi thôi nôi. Bala hồi đó mới sáu tuổi, đã phải vừa ẳm em vừa nấu
cơm. Rupak hồi đó mới có ba tuổi, cả ngày vọc đất vọc cát chơi ngoài sân. Cha
chúng vừa mất được sáu tháng thì mẹ chúng cũng bỏ chúng, ngay sau
khi sanh em Bhima. Svastika mười một tuổi mà đã phải làm chủ gia
đình. May mắn mà nó được chăn trâu cho gia
đình ông Rambhul trong xóm. Nhờ chăn trâu giỏi, cho nên nó kiếm
đủ thức ăn mỗi ngày cho chính nó và cho các em. Nó còn kiếm được cách
xin sữa trâu cho bé Bhima nữa.
Bhima có khuôn mặt xinh xinh. Thấy anh nhìn mình như có ý dọ hỏi,
Bhima mỉm cười. Nó ngần ngừ một lát rồi nói, giọng nhỏ nhẹ:
- Anh đi với Bụt đi! Nói xong Bhima quay mặt đi nơi khác, rơm
rớm nước mắt. Bhima đã từng nghe anh nói về dự tính đi theo Bụt
để tu học. Nó muốn anh nó được đi, nhưng nó lại buồn khi biết anh nó sắp
đi.
Vừa lúc ấy, Rupak về tới. Rupak nghe
được câu nói của em. Nó hiểu tất cả. Nó nhìn Svastika, và nói:
- Anh cứ đi với Bụt đi.
Mọi người im lặng, Rupka nhìn Bụt nói:
- Bụt cho anh con được đi học với Bụt. Con ở nhà đủ
sức lo cho chị và cho em con rồi.
Và quay sang Svastika, Rupak nháy mắt:
- Nhưng thỉnh thoảng anh phải xin phép Bụt về thăm tụi
em.
Thế là vấn đề của Svastika được giải quyết.
Bụt đứng dậy xoa đầu Bhima và nói:
- Các con đi ăn cơm và chuẩn bị đi nhé. Sáng mai, ta sẽ trở
lại đây đón Svastika cùng lên đường đi Rajagaha. Bây giờ, ta và
các thầy khất sĩ sẽ đi về cây Bồ Đề và sẽ nghỉ đêm trong
ấy.
Ra tới cổng, Bụt quay lại. Người nhìn Svastika và nói:
- Ngày mai, con không cần đem theo gì hết. Chỉ cần áo
mặc trên người thôi, con nhé.
Đêm đó, bốn anh em thức khuya. Svastika dặn dò các em đủ
điều. Svastika ôm từng đứa em trong vòng tay, thật lâu. Bé Bhima khóc
thút thít trong tay anh. Nhưng bé lại ngửng lên nhìn anh và mỉm cười. Nó
không muốn anh nó buồn. Ánh sáng chiếc đèn dầu tuy tù mù nhưng vẫn soi rõ được
nụ cười của bé. Tối hôm đó không ai nghĩ đến chuyện ăn cơm tối cả, dù Bala đã
nấu cơm sẵn cho bốn anh em từ hồi xế chiều.
Sáng tinh sương hôm sau, khi Svastika vừa dậy thì đã thấy chị
Sujata đến thăm. Chị đến để chào từ giã Svastika, bởi chiều hôm qua trên đường
bờ sông chị đã được gặp Bụt và đã được Bụt báo tin cho biết là
Svastika sẽ lên đường theo Bụt. Chị Sujata là con gái của ông hương
cả. Chị lớn hơn Svastika hai tuổi, ngày xưa, chị cũng đã được gặp Bụt hồi
người chưa thành đạo, và chị cũng từng giúp mấy anh em Svastika nhiều lần
trong những cơn ốm đau hoạn nạn. Sujata đem đến tặng Svastika một lọ dầu,
nói là để đánh gió những khi bị đau nhức. Hai chị em mới nói được vài
ba câu chuyện thì Bụt và các thầy tới. Các em của Svastika cũng đã
dậy và sửa soạn để tiễn đưa anh. Chú Rahula đến ân cần hỏi
thăm từng đứa em của Svastika.
Chú hứa trong tương lai nếu có dịp đi ngang qua vùng Gaya thế nào
chú cũng sẽ ghé thăm mấy đứa. Chị Sujata và ba đứa em của Svastika đưa Bụt và
đoàn khất sĩ ra tới bờ sông. Đoàn người theo con đường ven
sông để đi về phía Đông Bắc. Bốn chị em chắp tay chào Bụt, chào các
thầy, chào chú Rahula và chào Svastika. Svastika thấy lòng nao nao. Đây là lần
đầu tiên chú Svastika rời bỏ quê hương. Nghe nói phải đi đến mười hôm mới tới
được thành Rajagaha. Bụt và các thầy khất sĩ đi thật khoan thai. Đi
như thế này thì lâu đến là phải. Nhưng Svastika cũng chậm bước lại. Bước chân
Svastika cũng trở nên khoan thai. Lòng Svastika bây giờ bình yên hơn. Svastika
đã một lòng quay về nương tựa Bụt, nương tựa Pháp và nương tựa Tăng.
Svastika đã có đường đi của mình. Chú quay lại nhìn ngôi làng một
lần cuối. Bóng của chị Sujata và các em đã khuất sau rừng cây.
Svastika có cảm tưởng là Bụt đi để mà đi chứ không phải
đi để mà tới. Đoàn khất sĩ đi theo Nguời cũng vậy. Không ai tỏ
vẻ nóng ruột hoặc hấp tấp muốn cho chóng tới Rajagaha. Mọi
người bước những bước vững chắc, chậm rãi và thanh thản. Đi như
là đi chơi. Không ai tỏ vẽ mỏi mệt. Vậy mà mỗi ngày đoàn người đi
được rất xa. Cứ vào khoảng mười giờ sáng thì đoàn khất
sĩ lại ghé vào một thôn xóm bên đường để khất thực. Họ đi thành một
hàng. Bụt đi đầu, tay phải Người nâng bình bát, Svastika đi chót, ngay sau
chú Rahula. Đoàn người trang nghiêm vừa đi vừa theo dõi hơi
thở, mắt nhìn phía trước. Thỉnh thoảng đoàn người dừng lại. Có người
trong xóm đem thức ăn ra cúng dường. Họ đứng nghiêng mình
đổ thức ăn vào trong bình bát của các vị khất sĩ. Có
người quỳ xuống bên đường để dâng cúng thức ăn. Các vị khất
sĩ sau khi nhận thức ăn thầm lặng hộ niệm cho
người thí chủ.
Đoàn khất sĩ sau khi khất thực, từ từ đi ra khỏi
thôn xóm và tìm đến dưới một khu rừng, trên bãi đất trống có bóng cây. Họ ngồi
xuống thành vòng tròn và chia sẻ thức ăn cho những chiếc bình
bát chưa có gì. Chú Rahula từ bờ sông đi lên mang theo một
bình nước đầy. Chú cung kính mang bình nước tới trước
mặt Bụt. Bụt chắp tay lại thành một búp sen. Chú đổ nước trên tay Bụt để
Bụt rửa tay. Rồi chú đến trước các vị khất sĩ, cung kính đổ nước
trên tay từng vị. Sau cùng chú đến đổ nước cho Svastika rửa tay. Sau
đó mọi người chắp tay lại để quán niệm. Rồi mọi
người nâng bát lên ăn. Bữa ăn trang nghiêm và im lặng.
Svastika chưa có bát. Chú Rahula đã chia thức ăn cho Svastika trên
một tàu lá chuối tươi.
Thọ trai xong, đoàn khất sĩ tìm nơi nghỉ trưa. Có
vị tiếp tục đi thiền hành. Có vị ngồi thiền tọa dưới
gốc cây. Khi nắng bắt đầu dịu xuống, mọi người lại lên đường.
Đoàn người đi cho đến khi bóng chiều ngã thì mới tìm nơi tá túc. Chỗ nghỉ
đêm tốt nhất của họ là một khu rừng thưa. Mọi người đều có mang
theo tọa cụ. Họ ngồi xếp bằng trong tư thế hoa
sen để thiền tọa dưới một gốc cây. Có vị thiền tọa đến
quá nửa đêm mới ngả lưng xuống nghỉ trên áo cà sa xếp tư của mình.
Các vị khất sĩ thường mang theo mình một chiếc y khác. Họ
dùng y này để đắp khi trời trở lạnh. Svastika cũng bắt chước mọi
người thiền tọa, và chú cũng học cách ngả lưng ngủ dưới một gốc cây, đầu
chú gối trên một chiếc rễ cây.
Buổi sáng thức dậy, Svastika thấy Bụt đã dậy từ hồi
nào và đang an nhiên ngồi tĩnh tọa. Dáng điệu của Người trầm tĩnh và an lạc lạ thường. Nhìn quanh, Svastika
thấy nhiều vị khất sĩ cũng đã dậy và đang thực tập thiền
quán. Khi trời đã sáng rõ, mọi người lại xếp y, cầm bắt và chuẩn
bị lên đường.
Ngày đi đêm nghỉ, như thế được mười hôm thì đoàn người tới thành Vương
Xá. Đây là lần đầu tiên trong đời Svastika thấy nhà cửa phố xá đông
đúc như vậy. Xe ngựa nhộn nhịp. Tiếng cười tiếng nói vang vang. Tuy nhiên,
đoàn khất sĩ vẫn đi khoan thai, nghiêm chỉnh và tịnh lạc
như đi trên một bờ sông hoặc một con đường giữa hai bên cánh đồng lúa
nơi thôn dã. Nhiều khách bộ hành dừng lại để ngắm đoàn khất sĩ. Có
người nhận ra được Bụt. Họ vội sụp xuống lễ lạy một cách kính cẩn. Đoàn khất sĩ
vẫn an nhiên bước đi. Rồi họ về tới tu viện Trúc Lâm.
Tin Bụt về tới Trúc Lâm phút chốc đã được truyền đi
khắp tu viện. Chỉ trong chốc lát, gần bốn trăm vị khất sĩ cư trú
tại Trúc Lâm đã tề tựu lại tịnh xá của Người để thăm
hỏi. Bụt không nói chuyện nhiều, Người chỉ hỏi thăm mọi
người về hiện trạng tu học và hành đạo tại Trúc
Lâm và tại thành Vương Xá. Rồi Người giao Svastika cho thầy
Sariputta. Thầy Sariputta hiện là vị giáo thọ của chú Rahula. Thầy
cũng là vị giám viện của tu viện Trúc Lâm. Hiện thầy đang
hướng dẫn việc tu học cho gần năm trăm vị khất sĩ tân học,
nghĩa là những vị khất sĩ trẻ mới được xuất gia trong
vòng vài ba năm. Người đứng đầu tu viện là đại
đức Kondanna.
Chú Rahula có phận sự chỉ dẫn cho Svastika về thể thức sinh hoạt hằng ngày trong tu viện: cách đi, cách ngồi, cách đứng, cách chào hỏi, cách thiền hành, cách thiền tọa, và cách quán niệm hơi thở. Rahula cũng chỉ cho Svastika cách khoát y, mang bát, cách khất thực, chú nguyện rửa bát. Nội trong ba hôm, Svastika theo sát chú Rahula để học tất cả những thứ đó. Rahula chỉ dẫn rất tận tình, nhưng Svastika biết rằng để có thể làm được những việc này một cách ung dung và tự nhiên như chú Rahula, chú phải thực tập trong nhiều năm. Cuối cùng, thầy Sariputta (Xá Lợi Phất) gọi Svastika vào thảo am riêng của thầy. Thầy bảo Svastika ngồi xuống trên một chiếc ghế thấp bên cạnh thầy và bắt đầu giảng cho Svastika về giới luật của người khất sĩ.
Khất sĩ là người từ bỏ đời sống gia đình,
nương vào Bụt như người đưa đường chỉ lối cho mình trong cuộc đời, nương
vào Pháp như con đường đưa tới sự thành tựu đạo
nghiệp giải thoát và nương vào Tăng như đoàn thể của những người cùng
đi trên một con đường chí hướng. Người khất sĩ phải sống
đời đạm bạc và khiêm nhường. Đi khất thực là để thực
hiện tinh thần ấy mà cũng là để có cơ hội tiếp xúc với dân
chúng và hướng dẫn mọi người vào con đường của hiểu biết và
của thương yêu mà Bụt chỉ dạy.
Mười năm về trước, dưới cây Bồ Đề, Svastika và các bạn đã từng
được nghe Bụt nói về đạo giải thoát như con
đường của sự hiểu biết và thương yêu, nên bây giờ chú hiểu rất
nhanh chóng những điều mà thầy Sariputta đang giảng dạy. Nét mặt của
thầy nghiêm trang, nhưng hai mắt và nụ cười của thầy bộc lộ rất
nhiều từ ái. Thầy nói, sáng ngày mai Svastika sẽ được làm lễ thế
phát xuất gia để được gia nhập vào giáo đoàn khất
sĩ. Và thầy dạy cho Svastika học những câu nói và chú phải nói trong
lễ thọ giới.
Trong lễ thọ giới của Svastika, chính thầy Sariputta
là giới sư truyền giới. Chỉ có khoảng trên hai mươi vị khất
sĩ tham dự. Bụt cũng đến tham dự lễ truyền giới này. Rahula cũng
có mặt. Svastika rất sung sướng. Thầy Sariputta làm lễ xuống tóc cho
Svastika. Tay cầm dao cạo, thầy im lặng một lát để chú
nguyện rồi đưa dao cạo một vài đường tóc trên đầu Svastika. Sau đó Rahula
nhận trách nhiệm hoàn tất việc cạo đầu cho vị giới
tử mới. Svastika được thầy Sariputta trao cho ba chiếc y, một
chiếc bình bát và một dụng cụ lọc nước. Đã học cách quấn y với Rahula
rồi nên chú mặc y vào người một cách tự nhiên và mau chóng. Chú sụp
lạy trước Bụt và đoàn thể các vị khất sĩ để biểu
lộ niềm quy kính và lòng biết ơn của chú.
Ngay sáng ngày hôm ấy, Svastika được tập đi khất thực. Chú đã
là một bhikkhu. Quấn y, mang bát, chú gia nhập vào đoàn của vị y
chỉ sư của mình, tức là thầy Sariputta. Rahula là thị giả của
thầy Sariputta nên cũng có trong đoàn của chú. Mấy trăm vị khất
sĩ trong tu viện Trúc Lâm chia nhau thành nhiều đoàn, mỗi
đoàn tìm đi khất thực trong một con đường khác nhau của
thành Vương Xá. Hôm ấy Bụt không đi trong đoàn của Svastika.
Vừa bước ra khỏi tu viện, Svastika thấy ngay rằng đi hóa trai là một phương thức hành đạo. Lập tức chú trở về theo dõi hơi thở. Chú bước từng bước đoan nghiêm, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước. Chú Rahula hiện đi ngay phía sau chú. Tuy Svastika có ý thức rằng mình là một vị khất sĩ thực thụ, chú cũng biết rất rõ là kinh nghiệm tu học của chú còn kém xa kinh nghiệm tu học của Rahula. Và chú thường nguyện nuôi dưỡng đức khiêm cung nơi chú.
----------------------
(1) quán niệm hơi thở:
là cách thực hành tỉnh giác, chú tâm hoàn toàn vào hơi thở, khi hít vào thì
nhận biết đang hít vào, khi thở ra thì nhận biết đang thở ra, hơi thở ngắn hay dài đều nhận biết, theo dõi liên tục
không ngừng.
(2) ngồi tư thế hoa sen:
là ngồi kiết già, hai chân bắt chéo, mỗi mu bàn chân này đặt lên đùi chân kia,
tạo thành hình cánh sen.
(3) Bụt: cách gọi dân gian, gần gủi và thân thiện của đại chúng đối với Đức Phật.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét