Thích Nhất Hạnh
Chương 23
Những giọt nước cam lộ.
Bụt
hay dậy sớm, sau khi ngồi thiền, Người ưa đi thiền hành ngoài sân giữa
những hàng cây. Một hôm, đang đi thiền hành, Bụt thấy một người đi
tới. Lúc ấy nắng chưa lên và trong sương mù hình dáng của
cây cối và của người khách lạ kia không được tỏ rỏ lắm. Bụt ngồi xuống một tảng
đá gần đó. Người khách lạ đã đến gần. Người này chưa thấy Bụt, nhưng Bụt
đã thấy anh ta. Đó là một chàng thanh niên chừng ba mươi tuổi, dáng
điệu thanh tú, chàng thanh niên vừa đi vừa lẩm bẩm cái gì trong miệng, khi
anh ta tới gần. Bụt nghe anh ta lẩm bẩm: “Thật là đáng sợ, thật là
ghê tởm”. Chàng thanh niên vẫn chưa để ý thấy Bụt.
Bụt lên
tiếng:
-
Không có gì đáng sợ, không có gì ghê tởm.
Giọng
Bụt vọng lên rành mạch và ôn tồn trong không khí se lạnh của buổi
mai. Chàng thanh niên giật mình nhìn sang. Anh ta thấy Bụt ngồi thong thả trên
một tảng đá, phong thái thật ung dung và trầm tĩnh. Anh tuốt bỏ
đôi dép, tiến tới trước Bụt và lạy xuống, rồi anh ngồi xuống trên một
hòn đá thấp bên cạnh Bụt, Bụt hỏi:
-
Cái gì mà đáng sợ? Cái gì mà ghê tởm?
Chàng
thanh niên bắt đầu kể chuyện mình. Anh ta tên là Yasa, con của một thương
gia giàu có vào bậc nhất ở thành phố Baranasi. Yasa được sống trong
nhung lụa giàu sang tột bật. Cha mẹ anh cưng chiều anh
và cung cấp cho anh đủ hết phương tiện để sống trong các
thú vui của người giàu có: nhà cao, cửa rộng, châu báu, tiền bạc,
rượu mạnh, kỹ nữ, tiệc tùng, cuộc vui ... Yasa là một người con trai
biết suy nghĩ. Những năm gần đây, anh bắt đầu thấy tởm lợm vì
cái nếp sống ăn chơi sa đọa đó. Anh ta không còn cảm
thấy lạc thú gì trong cuộc sống ấy.
Anh
ta khao khát một đời sống lành mạnh, giống như một người bị nhốt
lâu trong một căn phòng kín mít khao khát khí trời. Cả đêm hôm qua, bạn bè anh
ta quy tụ để ăn uống, đàn hát và nô đùa với bọn vũ nữ. Thức
dậy lúc nửa đêm, Yasa nhìn thấy cảnh tượng các vũ nữ nằm la liệt
ngã nghiêng, phơi bày những chân tướng không đẹp đẽ gì của
họ, chàng cảm thấy không thể nào còn tiếp tục được cuộc
sống trụy lạc này. Chàng khoác lên người một cái áo, luồn chân vào
một đôi dép và mở cửa đi ra khỏi nhà. Chàng ra cổng trước. Mở cửa, bước đi mà
không biết mình đi đâu. Chàng cứ đi như thế trong đêm khuya,
và tình cờ đi hướng về vườn Lộc Uyển. Tới đây thì trời vừa sáng và
Yasa gặp Bụt.
Bụt
dạy:
-
Này Yasa, cuộc đời đầy dẫy những khổ đau, nhưng cũng đầy dẫy
những hiện tượng mầu nhiệm. Đắm mình trong dục lạc, điều đó chỉ
có thể tàn phá sức khỏe hình hài cũng như của tâm hồn, và
tạo thêm khổ đau cho ta. Nếu biết sống một cuộc đời lành mạnh, không
bị vật dục lôi cuốn, ta có thể tiếp xúc được với biết
bao cảnh tượng mầu nhiệm trong cuộc đời. Yasa, con hãy nhìn
những thân cây đứng trong sương mù này. Đó là những hình
ảnh vừa đẹp đẽ vừa vi diệu. Trăng, sao, sông, núi, ánh
sáng mặt trời, tiếng chim hót, tiếng suối reo ... tất cả những biểu hiện
đó của vũ trụ đều mầu nhiệm, đều đẹp đẽ, đều có thể cho ta
những nguồn vui bất tận.
Những
niềm vui này không phá hại sức khỏe của thân thể và tâm
hồn, trái lại còn nuôi dưỡng thân thể và tâm hồn.
Chính thân thể và tâm hồn con cũng là những hiện
tượng mầu nhiệm, con thử nhắm mắt lại, hít thật sâu và thở ra thật
nhẹ, vài ba hơi, rồi mở mắt ra xem. Con sẽ thấy. Đôi mắt con có
thể nhìn thấy cây, thấy sương, thấy trời, thấy tia nắng ấm; hai mắt của con
thật mầu nhiệm. Vì từ lâu con đã không tiếp xúc với hiện
hữu mầu nhiệm này, nên có lúc con chán ghét ngay cả thân
thể và tâm hồn mình. Có những người chán ghét thân thể họ, tâm
hồn họ và chán ghét luôn cả cuộc đời cho nên họ đã đi
tự tử. Họ không biết rằng vạn hữu cũng là mầu nhiệm. Họ chỉ thấy
được mặt khổ đau của vạn hữu, nhưng khổ đau không phải là bản
chất của vạn hữu. Khổ đau là do thái độ sống và do cách nhìn sai
lạc của con người mà sinh ra ...
Yasa
là một chàng trai rất thông minh, những lời của Bụt như những giọt nước
mát tưới vào tâm hồn khô cạn của chàng. Rất sung sướng, chàng
quỳ xuống dưới chân Bụt và xin được làm học trò xuất gia của Bụt.
Bụt
đỡ Yasa lên. Người nói:
-
Người xuất gia sống một cuộc đời thanh cao và khiêm
nhường, không nắm giữ tiền bạc, ngủ trong am lá hoặc dưới gốc cây, ăn bất
cứ thức ăn nào xin được và mỗi ngày chỉ ăn một bữa. Con có thể sống
như vậy được không?
-
Bạch thầy, con có thể sống được như vậy.
Bụt
nói:
-
Người xuất gia tu học cần phải đem hết tâm tư và nghị
lực để hoàn thành sự nghiệp giải thoát của mình, để có
thể giúp đời và giúp người, làm vơi bớt những khổ đau trong cuộc sống, con có
nguyện đi theo con đường ấy không?
-
Lạy thầy, con xin nguyện đi theo con đường mà thầy chỉ dạy.
-
Vậy ta sẽ cho con xuất gia. Người xuất gia tu
học trong giáo đoàn ta sẽ được gọi là bikkhu, nghĩa là
người khất sĩ. Mỗi ngày đi xin thực phẩm là để tự nuôi sống
mình, để tập đức khiêm cung, và cũng để có cơ hội tiếp
xúc với con người mà hướng dẫn họ trên con đường đạo
hạnh.
Vừa
lúc ấy, năm vị sa môn khất sĩ học trò của Bụt cũng ra tới.
Yasa đứng dậy cung kính chào mọi người. Bụt giới
thiệu năm thầy với Yasa, rồi hướng về thầy Kondanna, Bụt nói:
-
Thầy Kondanna, đây là Yasa, một người trẻ tuổi có chí nguyện xuất
gia. Tôi đã ưng thuận, vậy xin thầy chỉ dạy cho Yasa về cách mang y, ôm
bát, đi khất thực, điều phục hơi thở, ngồi
thiền và đi kinh hành. Yasa, con đi theo thầy Kondanna đi.
Yasa cúi
chào Bụt. Thầy Kondanna đưa chàng vào tịnh xá, xuống tóc cho chàng.
Thầy trao cho Yasa một cái y và một cái bát và dạy cho chàng cách mang y và cầm
bát. Y bát này đã được cúng dường cho thầy từ lâu, nhưng vì
có sẵn y bát cũ, thầy chưa bao giờ dùng tới.
Chiều
hôm ấy, vị trưởng giả thân sinh của Yasa tìm tới vườn Lộc Uyển.
Cha của chàng cho người đi lùng chàng khắp nơi. Có một gia nhân theo
vết dép của Yasa và tìm tới được vườn Lộc Uyển. Anh ta thấy được đôi dép
bằng vàng của tiểu chủ nằm bên một chiếc ghế đá. Vào hỏi thăm, anh ta biết
là tiểu chủ của mình đang có mặt tại đây. Anh vội vã về báo tin.
Ông
thân sinh của Yasa tìm tới vườn Lộc Uyển và được gặp Bụt đang ngồi
trên tảng đá. Ông ta đến làm lễ người rồi chắp tay hỏi:
-
Bạch sa môn, Ngài có thấy Yasa, con của con không?
Bụt
chỉ chiếc ghế đá bên cạnh người:
-
Mời ông ngồi xuống đây. Yasa đang ở trong tịnh xá. Nó sẽ ra đây bây giờ.
Ông
thân sinh của Yasa ngồi xuống, Bụt kể cho ông ta nghe về những gì đã xảy ra
sáng nay. Bụt cũng nói cho ông ta nghe về tâm sự của Yasa và những khao khát
của chàng. Người kết luận:
-
Yasa là một người con trai thông minh và có chí khí. Nó đã tìm
ra được nẻo thoát cho tâm hồn nó, và hiện tại đã
có niềm tin và sự an lạc. Xin ông mừng cho nó.
Tiếp
theo, Bụt dạy cho ông ta về cách sống tỉnh thức để tránh bớt
những khổ đau và phiền muộn, và cũng là để tạo sự an lạc cho
mình và cho những người chung quanh. Nghe Bụt nói, tâm của ông càng lúc càng
như sáng ra. Ông đứng dậy chắp tay cầu Bụt, cho ông ta làm cư
sĩ của Người. Bụt lặng yên. Một lát sau, người nói:
-
Học trò của tôi là những người biết sống đơn giản, tỉnh thức, biết
tránh sự giết hại sinh vật, biết tôn trọng tư hữu của kẻ khác,
biết tránh việc tà dâm, biết nói lời chân thật và tránh việc
rượu chè say sưa. Này trưởng giả, nếu ông thấy ông có thể theo
được con đường đó thì tôi chấp nhận ông là học trò tại
gia của tôi.
Ông
thân sinh của Yasa quỳ xuống trước mặt Bụt. Ông chắp
tay thành kính nói:
-
Con xin nương tựa nơi thầy, xin thầy chỉ đường đưa lối cho con
trong cuộc đời này. Con xin nguyện làm đệ tử tại
gia của thầy cho đến này con nhắm mắt lìa bỏ cuộc đời.
Bụt
đỡ vị trưởng giả dậy. Khi đứng lên, vị trưởng giả trông thấy Yasa
đứng hầu sau lưng Bụt. Yasa trong y phục của một người xuất gia,
râu tóc cạo sạch. Vị khất sĩ mới chắp tay lại thành búp
sen, cung kính chào cha, và miệng chàng mỉm cười. Thần
sắc Yasa tỉnh táo và sáng rỡ. Vị trưởng giả chưa bao
giờ thấy con mình tươi vui và hạnh phúc như thế. Ông chắp
tay lại đáp lễ, rồi ông nói:
-
Mẹ của con đang sầu đau và lo lắng ở nhà.
Yasa
đáp:
-
Con sẽ về thăm mẹ con, nhưng con đã phát nguyện theo Bụt sống
đời giải thoát và phục vụ chúng sanh.
Vị trưởng
giả hướng về Bụt:
-
Lạy Bụt, con xin thỉnh Ngài và các vị khất sĩ đệ tử xuất
gia của Ngài trưa mai đến thọ trai tại nhà con. Xin để cho người đệ
tử mới của Ngài đi theo làm thị giả cho ngài. Chúng con sẽ
rất sung sướng được cúng dường một bữa cơm cho các
vị khất sĩ tại nhà và cũng sẽ rất sung sướng được nghe
lời giáo huấn quý báu của Ngài về đạo giải thoát.
Bụt
quay lại nhìn Yasa. Hai mắt của người khất sĩ mới lấp lánh.
Bụt gật đầu chấp thuận lời thỉnh cầu của trưởng
giả.
Sáng
hôm sau, Bụt cùng sáu vị khất sĩ đến thọ trai tại nhà
ông trưởng giả. Mẹ của Yasa thấy con mừng rơi nước mắt. Bụt và sáu
vị đệ tử xuất gia được mời ngồi trên những chiếc ghế có trải tọa
cụ. Mẹ của Yasa tự tay dâng cúng thực phẩm vào bát của Bụt và vào bát
của sáu vị khất sĩ. Bữa cơm diễn ra trong yên lặng. Cha
mẹ của Yasa và các người hầu cận kính cẩn đứng hầu, không ai dám nói với
ai một lời nào. Bữa cơm kết thúc. Sau khi bát đã được rửa, nước uống đã
được dâng lên, vợ chồng ông trưởng giả chắp tay làm lễ Bụt và
ngồi xuống trên những chiếc ghế thấp phía trước mặt người. Bụt bắt
đầu giảng cho họ nghe về nội dung của năm giới. căn bản tu học của
người đệ tử tại gia. Bụt nói:
-
Người học theo con đường tỉnh thức thì phải biết vun bồi
sự hiểu biết (Trí) và tình thương yêu (Bi) của
mình. Năm giới tức là cách thức sống để thực hiện từ
bi và trí tuệ.
Giới
thứ nhất là tránh việc tàn hại sinh mạng. Chúng sinh loài nào
cũng tham sống sợ chết, vì vậy nếu ta thực sự học theo
đạo hiểu biết và thương yêu thì ta phải giữ
giới không sát sanh. Không những ta không được sát hại con
người mà ta còn cố gắng đến mức tối đa để tránh sự sát
hại các loài cầm thú. Giữ giới này là một cách nuôi
dưỡng từ bi và trí tuệ rất hiệu quả.
Giới
thứ hai là không gian lận trộm cắp. Ta không có quyền xâm
phạm vào tư hữu của kẻ khác, và không làm giàu bằng
cách lợi dụng sự khờ dại và bóc lột sức lao động của kẻ
khác, trái lại ta phải biết tìm cách giúp đỡ những kẻ khốn
khổ những phương tiện để họ có thể tự lực mưu sinh.
Giới
thứ ba là không tà dâm, nghĩa là không xâm phạm đến tiết
hạnh của những người khác và hết lòng trung thực với người
vợ hoặc người chồng của mình.
Giới
thứ tư là không nói dối, nghĩa là không nói những lời trái
với sự thật, không xuyên tạc, chửi rủa, không dùng lời
nói để gây thù hận và loan truyền những tin mà mình không chắc
là có thực.
Giới
thứ năm là không say sưa, không dùng những chất gây kích
thích ảo giác như thuốc phiện và rượu.
Nếu
ta sống theo tinh thần của năm giới này, ta sẽ tránh được
cho bản thân ta, gia đình ta và bạn bè ta mọi đau
khổ và đổ vỡ. Ta sẽ thấy đời luôn tươi sáng và hữu ích lên gấp trăm lần.
Trong
khi Bụt nói, bà mẹ của vị khất sĩ trẻ Yasa rất sung sướng. Bà
thấy được cánh cửa hạnh phúc mở rộng trước mặt bà. Bà biết
chồng mình đã được Bụt chấp nhận là đệ tử tại gia của
người, và điều đó làm bà hân hoan vô hạn. Bà quỳ xuống chắp
tay lại và cầu xin Bụt cho bà làm đệ tử tại gia.
Sau
đó, Bụt và sáu vị khất sĩ trở về vườn Lộc Uyển.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét